Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy học cách tôn trọng những người vợ, người mẹ (YĐA 28)

2015-08-27 16:15

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Có những người mẹ sẵn sàng hy sinh thầm lặng, hết lòng chăm sóc cho gia đình, chồng con nhưng đáng tiếc chồng con họ không bao giờ biết, không bao giờ trân trọng điều đó. Họ coi đó là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ.

Có câu:


“Trong một gia đình, người mẹ hạnh phúc thì gia đình mới hạnh phúc. Sự yên ấm của một mái nhà nên do mọi thành viên cùng vun đắp, chứ không phải dựng nên từ sự hy sinh của người vợ, người mẹ. Nếu cán cân cho – nhận cứ nghiêng dần về một phía, một ngày nào đó mái nhà ấy sẽ đổ sụp vì chẳng ai chịu nổi gánh nặng mà nó đè lên.”

***

English Vinglish – Tiếng Anh là chuyện nhỏ, tưởng như là một bộ phim hài hước, vui vẻ về hành trình học tiếng Anh của người phụ nữ Ấn Độ trên đất Mĩ, nhưng English Vinglish lại mang đến một câu chuyện sâu sắc hơn thế.

Shashi – một người phụ nữ của gia đình, chỉ biết chăm sóc chồng con, làm những bữa ăn ngon. Cô không giỏi tiếng Anh, đó là điểm yếu lớn nhất khiến cô bị chồng con coi thường, thậm chí châm chọc. Đứa con gái Sapna thậm chí còn cảm thấy xấu hổ khi mẹ đi họp phụ huynh cho mình. Cô bé cáu gắt gọi điện cho mẹ khi không tìm thấy cuốn sách của mình, nói rằng mẹ làm gì biết đọc sách. Cô hồn nhiên nói với bạn ngay trước mặt mẹ rằng “Bà ấy không hiểu gì đâu!”. Cô bé đã vô tình làm tổn thương mẹ, khiến mẹ có lần bật khóc tức tưởi nói:

- Tại sao cha mẹ luôn hết lòng vì con cái mà chúng lại đối xử với cha mẹ như thế? Tại sao không có lấy một chút tôn trọng nào. Trẻ con lẽ ra phải hồn nhiên chứ? Đây là kiểu hồn nhiên gì? Tại sao lại mang điểm yếu của người khác ra để làm tổn thương họ?

Có những người mẹ sẵn sàng hy sinh thầm lặng, hết lòng chăm sóc cho gia đình, chồng con nhưng đáng tiếc chồng con họ không bao giờ biết, không bao giờ trân trọng điều đó. Họ coi đó là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ.

English Vinglish

Sang Mĩ 5 tuần để chuẩn bị cho đám cưới của người cháu, Shashi có dịp tham gia một khóa tiếng Anh giao tiếp kéo dài 4 tuần. Ở đây cô gặp những người bạn đến từ những đất nước khác nhau: Mixico, Pháp, Pakistan, Hàn Quốc, Nam Phi. Họ học tiếng Anh với những mục đích khác nhau: để tự tin hơn trong giao tiếp, để tìm kiếm cơ hội mới trong công việc, cũng có khi chẳng có mục đích rõ ràng nào cả, chỉ là thích đến lớp để nghe người khác nói tiếng Anh. Điểm chung giữa họ là khả năng tiếng Anh rất kém.

Tại lớp học này, Shashi gặp Laurent, một anh chàng lãng tử người Pháp, người mà cô đã từng tiếp xúc trong một quán cà phê. Sự có mặt của anh chàng trong lớp học, dường như là sự gặp gỡ ngẫu nhiên mà cố ý. Anh thích Shashi vì cô ấy đẹp, vì thích cô ấy nên trong mắt anh cô ấy luôn đẹp. Người Pháp lúc nào cũng bay bổng, lãng mạn, ngọt ngào. Có những lúc Shashi cảm thấy trái tim của mình đi lạc. Hai người họ đối thoại với nhau, một người nói tiếng Pháp, một người nói tiếng Hindi, không cần người kia phải hiểu, chỉ cần họ lắng nghe cảm xúc của nhau.

Có lúc cô đã cảm thấy cần phải kết thúc những thứ đã bắt đầu từ lâu, như việc cô đã làm mẹ. Có lúc chồng cô đã hoài nghi hỏi: “Em có còn muốn bên bố con anh nữa không? Em có còn yêu anh nữa không?”

Shashi nói với người cháu gái: “Dì không cần tình yêu, dì cần sự tôn trọng”.

Tình yêu, dẫu đã từng đẹp bao nhiêu cũng không quan trọng bằng sự tôn trọng lẫn nhau. Mọi thông điệp, ý nghĩa của bộ phim được thể hiện một cách rõ ràng qua trường đoạn đám cưới gần cuối phim.

Người chị họ của Shashi – tức mẹ cô dâu đã phát biểu rằng: “Khi Meera 14 tuổi, gặp phải những rắc rối của tuổi teen, nó đã hỏi chúng tôi “Tại sao bố mẹ lại sinh ra con?” Con bé quá thất vọng về cuộc sống nên đã tức giận vì chúng tôi đã sinh ra nó mà không hỏi ý kiến nó trước. Hôm nay mẹ sẽ trả lời, con được sinh ra là để bố mẹ có được hạnh phúc tràn đầy. Mẹ xin lỗi vì đã không hỏi ý kiến con”.

Ông bố của chú rể người Mĩ cũng nói với con trai: “Con trai, con gặp may đấy. Nhưng may mắn chỉ mỉm cười với ai biết trân trọng nó. Hãy yêu thương lẫn nhau và để bố mẹ được yên. Đã đến lúc bố mẹ dành thời gian cho nhau”.

Đến lượt Shashi, cả ông chồng và đứa con gái đều lo lắng, sợ Shashi không nói được tiếng Anh sẽ làm mất mặt mọi người. Nhưng Shashi vẫn đứng lên phát biểu, ban đầu hơi run rẩy, nhưng rồi cô chậm rãi chia sẻ với cháu gái và cháu rể rằng:

“Meera, Kevin, cuộc hôn nhân này thật sự rất đẹp, nó là một tình bạn đặc biệt. Tình bạn giữa hai người bình đẳng với nhau. Cuộc đời là một chuyến đi dài. Meera, đôi khi cháu sẽ cảm thấy thiệt thòi hơn Kevin. Còn Kevin, cũng có khi cháu sẽ cảm thấy thiệt thòi hơn Meera. Hãy cố giúp nhau cảm thấy bình đẳng. Đôi khi những cặp vợ chồng không nhận ra cảm giác của người kia. Đó là khi hôn nhân kết thúc? Không! Thời gian sẽ nhận ra không ai có thể giúp cháu tốt hơn bản thân cháu. Nếu cháu làm được, tình bạn của cháu sẽ trở lại. Gia đình là nơi khiến cháu hạnh phúc. Gia đình là nơi duy nhất mà người này không cười vào điểm xấu của người kia. Gia đình là nơi duy nhất cháu luôn tìm thấy tình yêu và sự tôn trọng”.

English Vinglish

Cô cũng gửi lời cảm ơn Laurent, người đã giúp cô nhận ra mình phải yêu thương bản thân mình trước khi dành điều đó cho người khác.

Sau cú chênh lòng lãng đãng, cô ấy sẽ vẫn trở về với gia đình, với chồng con mình. Văn hóa phương Đông nói chung và văn hóa Ấn Độ nói riêng đều như thế, luôn đề cao giá trị của gia đình. Những tình tiết xảy đến chỉ để giúp các nhân vật nhận ra điều đó.

Do đặc thù của phim Ấn, những thông điệp, triết lý trong phim lúc nào cũng được phát biểu một cách rõ ràng chứ không để người xem mới chiêm nghiệm, suy ngẫm rồi luận nghĩa ra.

Phim Ấn vẫn luôn đầu tư cho bối cảnh với phông nền hoành tráng, nhân vật đẹp. Vẫn là những trường đoạn âm nhạc quen thuộc đã thành “đặc sản” của riêng phim Ấn nhưng ở đây có ít hơn những cảnh nhảy múa. Mỗi trường đoạn âm nhạc đều có những bài hát phù hợp với cảnh quay, với tâm trạng nhân vật và tham gia vào câu chuyện như một hình thức kể chuyện. Làm sao để nó hay ho thay vì thấy đó là cảnh múa may vô nghĩa, ấy là nhiệm vụ của các nhạc sĩ và các đạo diễn âm nhạc.

Mang cả ekip sang New York để thực hiện những cảnh quay thực tế tại đây, English Vinglish đã cho thấy sự hòa trộn tinh tế giữa văn hóa phương Đông và phương Tây, đặc biệt ở những bối cảnh trên máy bay, trong lớp học tiếng Anh, trong tiệc cưới.

Với số lượng phim được sản xuất nhiều gấp 3 lần số ngày trong năm (khoảng hơn 1000 phim mỗi năm với đủ thể loại), thật khó để bộ phim Bollywood nào cũng đảm bảo về doanh thu và nghệ thuật. Các nhà làm phim Ấn Độ làm phim trước hết để phục vụ khán giả của chính nước họ, vì vậy sẽ có những nét đặc thù trở thành khuôn mẫu khiến khán giả quốc tế có thể không thích. Có thể phim Ấn – vốn là một hình thức giải trí đại chúng, sẽ không làm hài lòng những khán giả cần những bộ phim giàu giá trị nghệ thuật hơn thế. Riêng cá nhân mình luôn tìm thấy những điều tuyệt vời trong phim Ấn Độ. Những bài học nhân văn, những điều mộc mạc, giản dị của cuộc sống đã thật sự chạm đến tâm hồn mình. Quan trọng là bối cảnh trong phim quá đẹp, diễn viên quá xinh và những bộ sari tha thướt luôn làm say đắm lòng người. Tóm lại mình cảm thấy không lãng phí 134 phút của cuộc đời khi xem phim này.

© Nguyễn Hằng Nga – blogradio.vn
  • Giọng đọc và techmix: Hằng Nga
Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Nguyễn Hằng Nga

Hãy theo đuổi sự ưu tú, thành công sẽ theo đuổi bạn!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Blog Radio 658: Cuộc đời sẽ không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn

Cuộc đời không vì nước mắt của bạn mà dịu dàng hơn, bão giông lại càng không vì những bước chân trốn chạy của bạn mà nhường cho mặt trời hửng nắng. Cuộc đời đâu phải một giấc ngủ, để sau một đêm dài với những cơn ác mộng, bình minh sẽ rạng phía đằng đông.

Replay Blog Radio: Giữa chúng ta là tình bạn hay đã chạm đến tình yêu?

Replay Blog Radio: Giữa chúng ta là tình bạn hay đã chạm đến tình yêu?

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

back to top