Phát thanh xúc cảm của bạn !

Liệu em có “vấp” phải anh lần nữa không?

2016-10-04 09:28

Tác giả: Lan Hy Giọng đọc: Phương Dung, Tuấn Anh

blogradio.vn - Gặp gỡ hay chia ly đều có nguyên do của nó. Đời người mà, ngắn lắm, cứ sống trọn vẹn từng phút giây thôi. Tôi nghĩ thế, và còn anh nữa. Không biết tôi có vô tình mà “vấp” phải anh lần nữa không nhưng tôi tin rằng những người yêu nhau sẽ quay về bên nhau, họ nhớ nhau họ sẽ tìm về.

***

Hà Nội – có những ngày tôi thả cho cảm xúc của mình được rong chơi. Được đắm chìm. Được buồn. Được hoài mong và tiếc nuối…

Có người từng nói, người ta yêu một thành phố không phải vì nó chứa đựng những gì, mà là thành phố đó có một người mà họ luôn mong nhớ. Nhưng với tôi, tôi dành tình yêu cho nơi ấy. Tôi yêu Hà Nội bởi ở đâu đó, ở một góc thành phố nhỏ có một nơi tôi vốn thuộc về. Nơi đã lưu giữ lại một phần ký ức của tôi, nơi tôi bắt gặp những ánh mắt dịu dàng mà cảm thông, thấu hiểu.

Lần đầu tiên tay tôi run run chạm vào những kệ sách, lần đầu tiên tôi bước nhẹ trên nền nhà trải sỏi, lần đầu tiên bước vào không gian vừa ấm, vừa dịu, lại đượm hương vị của cafe-sách và lần đầu tiên cảm thấy bình yên, không vướng bận, bỏ lại sau lưng tất cả những muộn phiền, hoang hoải. Tôi đến. Và tôi yêu.

Có những ngày chênh chao tôi quẳng hết lo âu của cuộc sống đến KaS, nhẹ nhàng, để cho tim mình được xước xát, được yếu đuối và tôi bật khóc, khóc cho những ngày phải gồng mình, chao đảo và vô định. KaS yên bình đến lạ.



Tôi yêu nơi ấy, cũng bởi có anh. Người con trai có nước da ngăm ngăm, nhưng nụ cười tỏa nắng, chỉ cần mỗi lần đến KaS được nhìn thấy anh cười là bao muộn phiền tan đi hết. Có thể anh cũng là khách quen hoặc cũng là một người như tôi muốn quẳng hết âu lo, đến vùi đầu vào những trang sách, chẳng nghĩ gì cứ để mặc cho thời gian trôi. Ngày đó, mùa đông, anh quàng chiếc khăn màu xanh xám, bước đi nhẹ nhàng trên nền nhà tránh làm ồn cho những người xung quanh. Tôi ngẩng lên bắt gặp ánh mắt đen láy hấp háy cười của người con trai ấy. Tôi chưng hửng định quay đi, vậy mà lại bần thần trước nét cười tươi rói.

- Anh có thể ngồi cùng em không?

- Chỗ này vị trí đắc địa, nếu muốn ngồi anh phải trả thêm phí đấy.

Anh cười lớn, rồi gọi một café trứng.

- Em tưởng con trai bọn anh phải café đen chứ?

- Em không biết à, ngoài kia cuộc đời đã đắng ngoét rồi mà.

Tôi không muốn hiểu nhiều về người con trai đó. Chỉ là chúng tôi ngồi cạnh nhau suốt những ngày đông Hà Nội, thảng hoặc nhìn nhau cười như đã ngầm hiểu những gì cần phải nói.

Nhiều tháng trôi qua, chúng tôi đã quên mất phải gọi quán bằng cái tên KaS, mà thay vào đó là “Violet Paradise”. Bởi chúng tôi ngồi đó trong những buổi hoàng hôn tím lịm, cùng ngắm mặt nước hồ qua ô cửa kính.

Đôi khi con người ta chẳng cần gì nhiều chỉ cần được ngồi yên tĩnh mà ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh, chợt miên man, chợt buồn rồi rất nhanh sau đó, thở hắt một hơi dài và tiếp tục mỉm cười an yên. Bởi người ta luôn nghĩ đời người sẽ chẳng có mấy khi được thả lỏng tâm tư, để mặc cho tâm trí trống rỗng, ánh nhìn vô định, có những ngày trầm ngâm như phải thế, do vậy càng phải trân trọng từng phút giây họ có. Buồn cũng được, vui cũng được, nhưng tuyệt nhiên đừng bao giờ mặc kệ cho đời xô đẩy. Hạnh phúc cũng được, khổ đau cũng được nhưng tuyệt nhiên đừng bao giờ bi lụy.

Sau lần đó, anh nói phải đi, tôi không muốn hỏi anh đi đâu, bao lâu hoặc khi nào trở lại. Vì tôi nghĩ tình yêu hay tình bạn thì cũng sẽ có lúc gặp gỡ, họ đến trả nợ cho ta xong rồi sẽ đến lúc phải đi thôi. Người ta gọi đó là duyên số.



Anh đi. Tôi vẫn giữ thói quen đến quán ngồi, chẳng làm gì, chỉ ngồi không thôi, thi thoảng nghêu ngao vài ba câu hát giống ngày xưa anh đã từng. Rồi đôi lúc tự thưởng cho mình những cuối tuần trôi chầm chậm, chẳng cần hứa hẹn gì nhiều. Những bản nhạc cũ, nỗi nhớ người xưa thi thoảng khiến lòng chênh chao, nhưng chợt cười hiền, khẽ đưa tay chỉnh lại mái tóc rối, bỗng nhiên, kỳ lạ lắm như tự mình nhấm nháp nỗi cô đơn đôi khi cũng thấy lem nhem mùi hạnh phúc.

Bẵng đi một thời gian tôi chẳng mảy may buồn, bởi tôi bận. Khi con người ta bận rộn với một thứ gì đó thì chẳng còn khe hở nào cho nỗi buồn len lỏi nữa.

Cho đến hôm nay đọc được dòng tin “It’s time to goodbye” của KaS tự nhiên tôi thấy tiếc, chắc có lẽ tiếc cho tháng ngày rong ruổi những góc phố quen, tiếc hương vị của KaS, cho màu của không gian trải sỏi, màu của ánh đèn chùm đung đưa nơi góc quán hay tiếc cho một ký ức chẳng thể vẹn toàn.

KaS dịu dàng với những ai đã từng đặt chân đến, không ồn ào, không hào nhoáng, đó là tất cả những gì người ta cần sau chuỗi ngày vồ vập đến hoang mang trước cuộc sống. Sẽ không còn những ngày được vùi đầu vào sách, hít hà mùi cafe, mùi mật ong, trứng và đủ loại hương vị trái cây quện hòa trong chiếc cốc tròn mà khi cầm lên mát rượi bàn tay, còn mùi hương thì lẩn vào từng trang sách nữa…

Cũng chẳng còn những ngày được trầm ngâm nhìn ra cửa sổ ngắm người xe đi lại, ngắm cây, ngắm hồ và nghĩ suy về cuộc đời, về ước mơ, về mối tình không nguyên vẹn.

Sẽ có nơi khác nữa dành cho tôi, nhưng tôi coi KaS là tri kỷ, chẳng phải nó an ủi, hay động viên những ngày tôi yếu đuối, mà vì ở đây tôi được sống với chính cảm xúc của mình, ở đây từng kệ sách, từng bức tranh, từng cái gối ôm, hay những nhánh hoa khô gầy tôi đều mến. Và hơn hết, tôi hụt hẫng vì nơi duy nhất lưu giữ hình bóng anh nay đã chẳng còn.

Tôi bần thần như nốt nhạc chết lặng giữa khuông đàn, rồi bật khóc ngon lành như một đứa trẻ con bị cướp đi món đồ chơi nó thích. Nhưng tôi chợt hiểu, sẽ có những lúc mình cần phải buông bỏ một thứ gì đó để nó ra đi, không phải không muốn níu, mà bởi có gắng gượng nó cũng chẳng còn là của riêng mình nữa. Chi bằng cứ để nó mất đi. Để mình còn biết hóa ra nó từng quan trọng với mình đến thế.

Cũng một kiếp người, gặp gỡ hay chia ly đều có nguyên do của nó. Thay vì đau khổ triền miên hay là ta cứ mỉm cười mà bước tiếp, biết đâu khi chẳng để tâm, cứ hờ hững, vô tình ta lại “vấp” phải mối duyên khác tốt đẹp hơn. Đời người mà, ngắn lắm, cứ sống trọn vẹn từng phút giây thôi.

Tôi nghĩ thế, và còn anh nữa. Không biết tôi có vô tình mà “vấp” phải anh lần nữa không nhưng tôi tin rằng những người yêu nhau sẽ quay về bên nhau, họ nhớ nhau họ sẽ tìm về. Chẳng phải vội đúng không.

Ấy vậy mà, Hà Nội à! Sao giấu Anh kỹ quá…

© Lan Hy – blogradio.vn

Giọng đọc: Phương Dung

Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Lan Hy

"Ta cứ trách cuộc đời hay méo mó. Sao ta không tròn ngay tự trong tâm"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Buông bỏ là lựa chọn tốt nhất cho chúng ta

Buông bỏ là lựa chọn tốt nhất cho chúng ta

Những đau đớn hằn vết trong trái tim anh đều do em cả. Em không mong mình sẽ là người khâu vá lỗ hỏng ấy, chỉ mong anh hãy quên em và đừng yêu em thêm nữa. Tình yêu này không nên tồn tại. Buông bỏ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng ta.

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Sau chia tay, có ai không bi luỵ lẫn tổn thương… chẳng qua chúng ta chỉ khác nhau ở thời gian chữa lành mà thôi. Có người cần một tháng, có người cần một năm, có người cần thời gian đủ lâu và có kẻ chấp nhận dùng cả một đời để học cách quên đi một người.

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

back to top