Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khói chiều

2016-10-02 01:01

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Tôi nhớ quắt quay màu khói bếp. Khi mặt trời ngả bóng, những làn khói len ra từ mái bếp. Tôi ngửi được mùi rơm thơm bà vừa thu lại sau một ngày phơi nắng. Tôi ngửi được mùi cơm đang sôi hút trạch. Tôi thấy trong khói bếp hình ảnh mẹ lau mồ hôi, tôi thấy ba đang ngồi nhặt rau giúp mẹ, tôi thấy một đứa trẻ - là tôi đang cười hớn hở khi mẹ đưa muôi nước cơm béo ngậy, thứ đồ uống ngon lành của tuổi thơ. Những làn khói bếp nhẹ bay bắt đầu cho sự quây quần, đầm ấm.

***

Những người rời quê ra đi, họ sẽ nhớ điều gì nhất?

Còn tôi, tôi nhớ khói chiều.

Tôi nhớ da diết những ngọn khói nghi ngút cuộn vào nhau khi người lớn đốt rơm rạ ngoài đồng. Lẫn trong màu khói đắc quánh là mùi thơm của những bắp ngô, những củ khoai lang nướng. Đối với tụi trẻ con, những ngày cuối vụ đông là những ngày vui nhất. Mặc sức hò hét, rượt đuổi nhau từ thửa ruộng này sang thửa ruộng khác. Tay ôm những bó rơm rạ từ luống hành, luống ngô mà người lớn vừa thu hoạch đem chất lại thành đống và đốt. Khi những đọn khói nghi ngút bốc lên, chúng chạy vòng quanh và hát. Hát để đợi khoai nướng chín. Chỉ có người lớn là chẳng mấy khi vui. Lẫn trong màu khói là những ánh mắt, những khuôn mặt tiếc nuối. Họ tiếc thêm một vụ mùa không bội thu như mong đợi. Họ tiếc khoảng không gian xanh mướt ngày nào giờ chỉ còn là màu xám nâu của đất. Có một nỗi buồn nhẹ rơi trong lòng họ. Nỗi buồn không tên gọi khi thấy thời gian đang bay lên cùng mảng khói chiều.

Khói chiều

Tôi nhớ quắt quay màu khói bếp. Khi mặt trời ngả bóng, những làn khói len ra từ mái bếp. Tôi ngửi được mùi rơm thơm bà vừa thu lại sau một ngày phơi nắng. Tôi ngửi được mùi cơm đang sôi hút trạch. Tôi thấy trong khói bếp hình ảnh mẹ lau mồ hôi, tôi thấy ba đang ngồi nhặt rau giúp mẹ, tôi thấy một đứa trẻ - là tôi đang cười hớn hở khi mẹ đưa muôi nước cơm béo ngậy, thứ đồ uống ngon lành của tuổi thơ. Những làn khói bếp nhẹ bay bắt đầu cho sự quây quần, đầm ấm. Khi mẹ nhen lửa, ba đi làm về, bà thu vén những công việc cuối cùng trong ngày và tôi cũng vừa tung tăng xách cặp về đến cổng. Dù một ngày vừa trôi qua là những niềm vui hay nỗi vất vả, lo toan. Nhưng khi khói bếp nghi ngút bay, chỉ còn lại tiếng cười chia sẻ.

Tôi nhớ cả khói lạnh của buổi chiều đông. Khi mẹ nhổ cỏ hành, hơi lạnh bám vào bước chân của mẹ. Từng vòng khói nhả ra theo nụ cười của mẹ khi nhìn thấy tôi đứng đợi mẹ về. Khói chiều là cả một thế giới nhẹ nhàng nhất, êm ái nhất mà tôi có được. Thế giới ấy không kéo dài theo thời gian cùng tôi lớn lên. Nhưng nó còn nguyên vẹn trong nỗi nhớ của tôi.

Như mọi người con xa quê, tôi nhớ khói chiều để luôn thấy được chở che và ấm áp.

Khói chiều

Cánh đồng ấy giờ không còn nữa. Tôi cũng không còn là một đứa trẻ ham chơi. Thửa ruộng trước kia của gia đình tôi đã nằm trong khuôn viên của khu dân cư mới. Những ngôi nhà cao tầng xây san sát nhau. Tôi nhìn những đứa trẻ thách đố nhau đạp xe và đá bóng ở khoảng sân nhỏ bé của nhà văn hóa. Con đường đến trường không phải là đất đồng xanh cỏ. Tôi tháo giày đặt bàn chân xuống còn đường rải nhựa để tìm cảm giác gai gai ở gan bàn chân như ngày còn bé. Tôi nhớ mùi khói đồng ban sớm, khi mọi người đã thu hoạch vụ đông, người ra đốt lớp rạ phủ trên luống. Thứ mùi hương ấy luôn khiến tôi có cảm giác bình yên khi nhớ về. Tôi nhìn những đứa trẻ bị mẹ lôi về nhà khi thấy chúng ngã dúi dụi vì đá bóng. Chợt nhớ đến quãng thời gian ấu thơ bị mẹ đánh đòn vì chơi trò trận giả, cũng lăn xả vào nhau rồi ngã dấp dúi ngoài đồng. Chợt nhớ những ngày chơi trốn tìm trong ruộng ngô, nhớ mùi hành nướng. Người lớn dỡ hành, trẻ con cùng nhau ôm rạ để gọn vào một chỗ. Đứa này mang hành, đứa kia mang ngô, mang khoai đến góp với nhau cùng nướng.

Tôi nhắm mắt lại…

Trước mắt tôi không còn là những ngôi nhà. Đó là một cánh đồng trải dài trong gió. Cái nắng hanh hao quyện vào từng cây cỏ. Những đứa trẻ chạy quanh những luống ngô khoai, tay ôm những bó rạ, miệng cười vui vẻ. Đó là những làn khói bừng lên trên nền đỏ rêu của mái bếp, tôi ngửi thấy mùi vị của sức sống đang tràn đầy.

Ai cũng sẽ có những quãng thời gian đẹp như tranh vẽ như thế trong đời.

Chương trình do Chit Xinh cùng nhóm sản xuất blogradio.vn thực hiện.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top