Phát thanh xúc cảm của bạn !

Làng những ngày chuyển phố

2019-01-06 03:50

Tác giả: Đoàn Hòa, Đoàn Hòa Giọng đọc: Lan Phương

blogradio.vn - Phố thị đã tràn về cái xóm nhỏ này tự bao giờ. Con đường đất cũ mất dấu tự bao giờ, chỉ còn đó là những mảng nhựa cứng khô khốc in hằn lên tâm trí những con người cũ.

***

Mẹ gọi điện ra, giọng buồn buồn:

“Làng ta giờ đây nhận được dự án khu công nghiệp, sắp hết nghèo rồi con ạ. Mấy xe ô tô tải chạy ù ù trên con đường nhựa ấy.”

Tôi cười hỏi:

“Làng sắp giàu mà sao giọng mẹ buồn thế?”

“Ừ thì cũng chẳng có gì. Chỉ là nhìn con đường nhựa cứng ngắc, mẹ thấy nhớ nhớ…”

Rồi giọng mẹ nghẹn lại, không khí bỗng chốc lặng im. Mẹ nói bâng quơ vài câu rồi tắt máy. Lòng tôi bỗng chênh chao, thở dài đánh thượt một cái. Dù không ở bên cạnh nhưng tôi biết mẹ đang ngồi trên phản, hướng mắt ra con đường cái mà đăm chiêu. Mặc cho chị em tôi đã khuyên bảo bao nhiêu lần rằng giờ đô thị hóa công nghiệp hóa, người ta đang giúp dân thoát nghèo, thoát đói, mẹ vẫn lâu lâu thở dài mỗi lần nghe tiếng xe tải chạy ầm ầm bấm còi inh tai nhức óc ngoài kia hay nhìn thấy đám thanh niên choai choai trong làng tóc xanh tóc đỏ đi ra từ khu công nghiệp.

Mẹ bảo từ ngày dựng khu công nghiệp, người ta bỗng chốc dường như thay đổi hẳn. Mấy cô trẻ trẻ gửi hồ sơ đi làm hết ở các nhà máy, thành thử mỗi vụ mùa về chỉ còn mấy ông bà già ra đồng. Kể cũng vất vả, tuổi già sức yếu, thế nhưng làm ra đấy mà không thu hoạch thì biết làm sao. Nói đến đám con cháu, bọn nó chỉ trỏ bảo giờ đã là công nhân nhà máy, đã làm ra tiền chẳng cần đến việc làm nông, ai trồng thì người ấy đi thu hoạch chứ nó chẳng cần. Nghe thế, mấy ông bà nén tiếng thở dài, đành chống lưng ra đồng mà làm chứ biết kêu ai.


Ngày xưa chỉ biết bám vào đất mà mưu sinh thì nâng niu, chăm chăm chút chút. Thế mà giờ không cần nữa là phủi tay chối thẳng như chẳng có chút can hệ gì. Bao đời ông cha làm ruộng mà nuôi nấng con cháu, thế mà giờ đây người ta chối bỏ cái mùi bùn nồng nồng tanh tanh ấy, chối bỏ từng thửa lúa, vườn rau.

Đám thanh niên choai choai trong làng cũng đi hết vào nhà máy, ngày đi làm, tối về tụ tập hò hét, chơi bời. Từ ngày có chút đồng ra đồng vào dấm lưng là cũng có thêm bao nhiêu thứ phát sinh. Quán café, quán nhậu, quán hát hò… rầm rộ mọc lên. Rồi chẳng thấy café đâu, đi ngang chỉ nghe tiếng nhạc xập xình đập như muốn phá tai người ta. Tối muộn cũng chẳng tắt cho bọn trẻ con học hay người già đi ngủ. Mỗi tối mấy cái loa lại mở hết công suất, thành ra làng lúc nào cũng ồn ào như cái chợ vỡ.

Mấy dì trung niên trong làng ở cái tuổi “hồi xuân” từ ngày đi làm nhà máy, nắng chẳng đến mặt mưa chẳng đến đầu, lại trắng trẻo, xinh ra, người cứ phơi phới. Rồi lại học đòi thói sống thành phố, quần đùi áo bó người, da thịt cứ lồ lộ đập vào mắt người nhìn. Chỉ có mấy ông bà già không thuận mắt nhìn, đành im lặng nén tiếng thở dài.

“Cái đô thị hóa, nó làm người mình biến chất hết rồi con ạ!”

Giọng mẹ lạc hẳn đi.

Phố thị đã tràn về cái xóm nhỏ này tự bao giờ. Con đường đất cũ mất dấu tự bao giờ, chỉ còn đó là những mảng nhựa cứng khô khốc in hằn lên tâm trí những con người cũ.

Mẹ lặng im. Chiều hoang hoải ngả xuống xóm nhỏ, phủ trùm lên tất cả một màu ký ức. Bữa cơm chiều cũng lặng lẽ hẳn đi. Vang đâu có bắt đầu rộn lên tiếng nhạc xập xình.

Có lẽ mùi tanh nồng của bùn đất chỉ vương vấn trong những giấc mơ.

© Đoàn Hòa – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Con tim tôi lại loạn nhịp như khi nghe lời tỏ tình năm xưa. Dù cho bao nhiêu năm có trôi qua, vẫn chỉ có tiếng gọi ấy có thể đem lại cho tôi cảm giác ấm lòng đến thế. Thước phim hồi ức như được tua ngược lại những giây phút tuyệt đẹp của rất nhiều năm trước.

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

back to top