Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bất chợt xao xuyến nỗi nhớ quê nhà

2018-07-31 01:51

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

Nếu bỗng một ngày chán nơi thành phố đông đúc nhộn nhịp này, bạn muốn làm gì? Còn nếu là mình thì chắc chắn là được về nhà, về với nơi bình yên nhất của cuộc đời. Nơi ấy có gì mà khiến ta nhớ, ta thương, ta mong chờ háo hức đến vậy? Có lẽ chẳng ai có thể trả lời được câu hỏi này bởi mỗi người sẽ có những cảm nhận khác nhau. Với bạn Kiều Thị Thanh Bình, tất cả chính là nỗi nhớ chất chồng nỗi nhớ sau những ngày dài.

Quê hương xinh đẹp và nên thơ khiến những người con xa quê luôn phải thổn thức. Nhớ từng cành cây, ngọn cỏ, nhớ con kênh đục màu phù sa, nhớ hàng hàng những cánh đồng màu mạ non xanh mươn mướt kéo xuống cả bầu trời trong xanh, hòa quyện ánh mai của một ngày hè tươi sáng… Ấm áp làm sao, khi ta được đứng giữa những gì tươi đẹp nhất, tự do nhất, gần gũi nhất. Và dường như ta đang say bởi chính ta, bởi đang được hít hà những men hương đồng gió nội mà có lẽ từ rất lâu chẳng gặp. Dường như một mảnh ghép đã gắn chặt trong trái tim này, một trái tim đang xao xuyến nỗi nhớ quê nhà đầy yêu thương…

Ngay lúc này đây chính tôi cũng không thể nhận ra rằng mình đã thực sự lớn lên, thực sự xa rời vòng tay cha mẹ, thực sự bước đi những bước đi tự lập đầu tiên. Lớn lên với quá nhiều kỉ niệm nơi góc trường thân quen, nơi ngõ xóm bé nhỏ, nơi có những người bạn cũng nhỏ bé, kỉ niệm chợt ùa về thân thương, ấm áp. Có phải vì kỷ niệm quá “bé nhỏ” nên dễ dàng len lỏi qua cuộc sống xô bồ, vội vã của chính tôi, tích tụ lại nơi đáy lòng này, và rồi hôm nay như trào dâng một miền cảm xúc thiết tha…

Ngày qua ngày, ở một nơi xa quê, xa gia đình, tôi đang đi học để có một công việc ổn định, nuôi nấng được tấm thân này, theo như lời bố tôi nói: “Sau này chỉ cần tự lo cho bản thân và sống cuộc sống cho hạnh phúc là được rồi, không cần phải lo chăm sóc cho ông bà này đâu, lương bố đủ nuôi mẹ mày, mà bố mẹ cũng không cần mày phải nuôi”. Thế đấy, tôi vẫn sống và mang theo mục đích là học cho tới khi nào thành nghề ra trường kiếm việc làm và vài tham vọng nữa. Cũng thấy nhiều động lực khi mình táo bạo mơ như vậy…

Thế nhưng sáng nay, nỗi nhớ chợt trào dâng, nhớ quê, nhớ nhà, nhớ tất cả những gì thuộc về gia đình, nơi có “men say” của đời tôi – mỗi lần trở về lại gợi bao nhớ bao thương, bao nỗi niềm thổn thức…

blog radio, Bất chợt xao xuyến nỗi nhớ quê nhà

Nhớ!

Xa quê, thấm đượm nỗi nhớ da diết khi nhìn thấy hình ảnh cánh đồng quê phát trên truyền hình nơi xa xôi này, muốn ngửi lại một chút mùi thơm ngòn ngọt, ấm ấm của hạt lúa non mà trước đây ngày ngày đi học về lúc nào cũng xông ngào ngạt vào mũi tưởng chừng như quá quen thuộc… Vậy mà chỉ mấy năm thôi, tôi dường như sắp quên cái hương vị dư âm quen thuộc ấy rồi. Thi thoảng chợt thấy mình quá vô tâm với chính mình, với những thứ tưởng chừng như quá đậm sâu mà cứ nghĩ là sẽ mãi là của mình. Nhưng rồi, hôm nay tôi chợt nhận ra mình sắp đánh rơi nhiều thứ lắm, mà có lẽ cũng đánh rơi mất vài thứ nào đó, chỗ nào đó, khi nào đó mà tôi không biết hoặc không nhớ còn nhớ nữa.

Bước thật chậm trên con đường lát gạch sạch sẽ, tận hưởng một sớm mai nơi đất khách, cũng sảng khoái lắm, mùi sáng sớm nhàn nhạt, se lạnh… Đi chậm hơn, để cảm nhận một ngày mới tốt lành, bước tới giữa cây cầu nồi hai bên bờ sông, tôi đứng lại, nhắm mắt và muốn cảm nhận thật kĩ hơn những gì đang diễn ra sau đôi mắt này. Tôi ngửi thêm được chút phảng phất mùi khói sớm của các o bán bún sáng, rồi một chút vị cà phê sáng. Tôi hít hà, thật thích mùi này và cảm nhận được cả cái vị ngọt thơm, đăng đắng…

Mát quá! Nước té sau lưng tôi, thật thích cái cảm giác nhè nhẹ man mát này… Bây giờ nếu mở mắt ra, mà nhìn thấy những mênh mông của quê hương thì tuyệt biết mấy, muốn quá!

Nhưng rồi, khi mở mắt ra thì trước mắt mình chỉ là một dòng sông nhỏ bé, hai bên là nhà cửa san sát, và phía xa xa cũng vậy, tất cả lại về với cái gọi là giới hạn không gian. Tôi mỉm cười và nhận ra, vậy là bình minh rồi, những hạt nắng đầu tiên đã rơi xuống mí mắt lúc nào không biết, long lanh và thật xinh đẹp, chào ngày mới… Tôi trở về với chính mình, đóng lại một chút cảm xúc tại đây, bước nhanh hơn, trở về nhà…

© Kiều Thị Thanh Bình – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top