Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bất chợt xao xuyến nỗi nhớ quê nhà

2018-07-31 01:51

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

Nếu bỗng một ngày chán nơi thành phố đông đúc nhộn nhịp này, bạn muốn làm gì? Còn nếu là mình thì chắc chắn là được về nhà, về với nơi bình yên nhất của cuộc đời. Nơi ấy có gì mà khiến ta nhớ, ta thương, ta mong chờ háo hức đến vậy? Có lẽ chẳng ai có thể trả lời được câu hỏi này bởi mỗi người sẽ có những cảm nhận khác nhau. Với bạn Kiều Thị Thanh Bình, tất cả chính là nỗi nhớ chất chồng nỗi nhớ sau những ngày dài.

Quê hương xinh đẹp và nên thơ khiến những người con xa quê luôn phải thổn thức. Nhớ từng cành cây, ngọn cỏ, nhớ con kênh đục màu phù sa, nhớ hàng hàng những cánh đồng màu mạ non xanh mươn mướt kéo xuống cả bầu trời trong xanh, hòa quyện ánh mai của một ngày hè tươi sáng… Ấm áp làm sao, khi ta được đứng giữa những gì tươi đẹp nhất, tự do nhất, gần gũi nhất. Và dường như ta đang say bởi chính ta, bởi đang được hít hà những men hương đồng gió nội mà có lẽ từ rất lâu chẳng gặp. Dường như một mảnh ghép đã gắn chặt trong trái tim này, một trái tim đang xao xuyến nỗi nhớ quê nhà đầy yêu thương…

Ngay lúc này đây chính tôi cũng không thể nhận ra rằng mình đã thực sự lớn lên, thực sự xa rời vòng tay cha mẹ, thực sự bước đi những bước đi tự lập đầu tiên. Lớn lên với quá nhiều kỉ niệm nơi góc trường thân quen, nơi ngõ xóm bé nhỏ, nơi có những người bạn cũng nhỏ bé, kỉ niệm chợt ùa về thân thương, ấm áp. Có phải vì kỷ niệm quá “bé nhỏ” nên dễ dàng len lỏi qua cuộc sống xô bồ, vội vã của chính tôi, tích tụ lại nơi đáy lòng này, và rồi hôm nay như trào dâng một miền cảm xúc thiết tha…

Ngày qua ngày, ở một nơi xa quê, xa gia đình, tôi đang đi học để có một công việc ổn định, nuôi nấng được tấm thân này, theo như lời bố tôi nói: “Sau này chỉ cần tự lo cho bản thân và sống cuộc sống cho hạnh phúc là được rồi, không cần phải lo chăm sóc cho ông bà này đâu, lương bố đủ nuôi mẹ mày, mà bố mẹ cũng không cần mày phải nuôi”. Thế đấy, tôi vẫn sống và mang theo mục đích là học cho tới khi nào thành nghề ra trường kiếm việc làm và vài tham vọng nữa. Cũng thấy nhiều động lực khi mình táo bạo mơ như vậy…

Thế nhưng sáng nay, nỗi nhớ chợt trào dâng, nhớ quê, nhớ nhà, nhớ tất cả những gì thuộc về gia đình, nơi có “men say” của đời tôi – mỗi lần trở về lại gợi bao nhớ bao thương, bao nỗi niềm thổn thức…

blog radio, Bất chợt xao xuyến nỗi nhớ quê nhà

Nhớ!

Xa quê, thấm đượm nỗi nhớ da diết khi nhìn thấy hình ảnh cánh đồng quê phát trên truyền hình nơi xa xôi này, muốn ngửi lại một chút mùi thơm ngòn ngọt, ấm ấm của hạt lúa non mà trước đây ngày ngày đi học về lúc nào cũng xông ngào ngạt vào mũi tưởng chừng như quá quen thuộc… Vậy mà chỉ mấy năm thôi, tôi dường như sắp quên cái hương vị dư âm quen thuộc ấy rồi. Thi thoảng chợt thấy mình quá vô tâm với chính mình, với những thứ tưởng chừng như quá đậm sâu mà cứ nghĩ là sẽ mãi là của mình. Nhưng rồi, hôm nay tôi chợt nhận ra mình sắp đánh rơi nhiều thứ lắm, mà có lẽ cũng đánh rơi mất vài thứ nào đó, chỗ nào đó, khi nào đó mà tôi không biết hoặc không nhớ còn nhớ nữa.

Bước thật chậm trên con đường lát gạch sạch sẽ, tận hưởng một sớm mai nơi đất khách, cũng sảng khoái lắm, mùi sáng sớm nhàn nhạt, se lạnh… Đi chậm hơn, để cảm nhận một ngày mới tốt lành, bước tới giữa cây cầu nồi hai bên bờ sông, tôi đứng lại, nhắm mắt và muốn cảm nhận thật kĩ hơn những gì đang diễn ra sau đôi mắt này. Tôi ngửi thêm được chút phảng phất mùi khói sớm của các o bán bún sáng, rồi một chút vị cà phê sáng. Tôi hít hà, thật thích mùi này và cảm nhận được cả cái vị ngọt thơm, đăng đắng…

Mát quá! Nước té sau lưng tôi, thật thích cái cảm giác nhè nhẹ man mát này… Bây giờ nếu mở mắt ra, mà nhìn thấy những mênh mông của quê hương thì tuyệt biết mấy, muốn quá!

Nhưng rồi, khi mở mắt ra thì trước mắt mình chỉ là một dòng sông nhỏ bé, hai bên là nhà cửa san sát, và phía xa xa cũng vậy, tất cả lại về với cái gọi là giới hạn không gian. Tôi mỉm cười và nhận ra, vậy là bình minh rồi, những hạt nắng đầu tiên đã rơi xuống mí mắt lúc nào không biết, long lanh và thật xinh đẹp, chào ngày mới… Tôi trở về với chính mình, đóng lại một chút cảm xúc tại đây, bước nhanh hơn, trở về nhà…

© Kiều Thị Thanh Bình – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Người ta đi tìm hạnh phúc chứ không phải dậm chân tại chỗ để hạnh phúc tự tìm đến. Có trải qua thất bại, khổ đau ta mới nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi biết, ngày hôm qua nên khép lại.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Không phải ngẫu nhiên mùa thu thường trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ, nhà văn sáng tác. Mùa thu với những làn nắng vàng như mật rót qua từng kẽ lá, mơ màng vương lên vai áo người con gái. Mùa thu với bầu trời cao xanh, lộng gió khiến tâm hồn ta bỗng thấy thư thái hơn.

Là con gái mạnh mẽ đến đâu cũng sợ những tổn thương

Là con gái mạnh mẽ đến đâu cũng sợ những tổn thương

Người ta vẫn thường nói “Chim sợ cành cong”, một lần bị tổn thương ngàn lần e dè, hoảng sợ. Là con gái cũng vậy, một lần tổn thương là lo sợ, khép kín trái tim mình.

Cuộc đời như giấc chiêm bao

Cuộc đời như giấc chiêm bao

Con người hình như ngớ ngẩn nhất là sự mải mê. Khi ngoảnh mặt lại, cơn mưa rào đầu mùa đã lép xẹp bong bóng, con mối bay đi bay về rách toang đôi cánh ngã dúi ngã dụi vào những bờ tường bê tông.

Blog Radio 616: Ta thấy em trong tiền kiếp

Blog Radio 616: Ta thấy em trong tiền kiếp

Tôi đã vô số lần thấy em trong tiền kiếp, nhưng tôi phải đi đâu để tìm em giữa kiếp này?

back to top