Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bất chợt xao xuyến nỗi nhớ quê nhà

2018-07-31 01:51

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

Nếu bỗng một ngày chán nơi thành phố đông đúc nhộn nhịp này, bạn muốn làm gì? Còn nếu là mình thì chắc chắn là được về nhà, về với nơi bình yên nhất của cuộc đời. Nơi ấy có gì mà khiến ta nhớ, ta thương, ta mong chờ háo hức đến vậy? Có lẽ chẳng ai có thể trả lời được câu hỏi này bởi mỗi người sẽ có những cảm nhận khác nhau. Với bạn Kiều Thị Thanh Bình, tất cả chính là nỗi nhớ chất chồng nỗi nhớ sau những ngày dài.

Quê hương xinh đẹp và nên thơ khiến những người con xa quê luôn phải thổn thức. Nhớ từng cành cây, ngọn cỏ, nhớ con kênh đục màu phù sa, nhớ hàng hàng những cánh đồng màu mạ non xanh mươn mướt kéo xuống cả bầu trời trong xanh, hòa quyện ánh mai của một ngày hè tươi sáng… Ấm áp làm sao, khi ta được đứng giữa những gì tươi đẹp nhất, tự do nhất, gần gũi nhất. Và dường như ta đang say bởi chính ta, bởi đang được hít hà những men hương đồng gió nội mà có lẽ từ rất lâu chẳng gặp. Dường như một mảnh ghép đã gắn chặt trong trái tim này, một trái tim đang xao xuyến nỗi nhớ quê nhà đầy yêu thương…

Ngay lúc này đây chính tôi cũng không thể nhận ra rằng mình đã thực sự lớn lên, thực sự xa rời vòng tay cha mẹ, thực sự bước đi những bước đi tự lập đầu tiên. Lớn lên với quá nhiều kỉ niệm nơi góc trường thân quen, nơi ngõ xóm bé nhỏ, nơi có những người bạn cũng nhỏ bé, kỉ niệm chợt ùa về thân thương, ấm áp. Có phải vì kỷ niệm quá “bé nhỏ” nên dễ dàng len lỏi qua cuộc sống xô bồ, vội vã của chính tôi, tích tụ lại nơi đáy lòng này, và rồi hôm nay như trào dâng một miền cảm xúc thiết tha…

Ngày qua ngày, ở một nơi xa quê, xa gia đình, tôi đang đi học để có một công việc ổn định, nuôi nấng được tấm thân này, theo như lời bố tôi nói: “Sau này chỉ cần tự lo cho bản thân và sống cuộc sống cho hạnh phúc là được rồi, không cần phải lo chăm sóc cho ông bà này đâu, lương bố đủ nuôi mẹ mày, mà bố mẹ cũng không cần mày phải nuôi”. Thế đấy, tôi vẫn sống và mang theo mục đích là học cho tới khi nào thành nghề ra trường kiếm việc làm và vài tham vọng nữa. Cũng thấy nhiều động lực khi mình táo bạo mơ như vậy…

Thế nhưng sáng nay, nỗi nhớ chợt trào dâng, nhớ quê, nhớ nhà, nhớ tất cả những gì thuộc về gia đình, nơi có “men say” của đời tôi – mỗi lần trở về lại gợi bao nhớ bao thương, bao nỗi niềm thổn thức…

blog radio, Bất chợt xao xuyến nỗi nhớ quê nhà

Nhớ!

Xa quê, thấm đượm nỗi nhớ da diết khi nhìn thấy hình ảnh cánh đồng quê phát trên truyền hình nơi xa xôi này, muốn ngửi lại một chút mùi thơm ngòn ngọt, ấm ấm của hạt lúa non mà trước đây ngày ngày đi học về lúc nào cũng xông ngào ngạt vào mũi tưởng chừng như quá quen thuộc… Vậy mà chỉ mấy năm thôi, tôi dường như sắp quên cái hương vị dư âm quen thuộc ấy rồi. Thi thoảng chợt thấy mình quá vô tâm với chính mình, với những thứ tưởng chừng như quá đậm sâu mà cứ nghĩ là sẽ mãi là của mình. Nhưng rồi, hôm nay tôi chợt nhận ra mình sắp đánh rơi nhiều thứ lắm, mà có lẽ cũng đánh rơi mất vài thứ nào đó, chỗ nào đó, khi nào đó mà tôi không biết hoặc không nhớ còn nhớ nữa.

Bước thật chậm trên con đường lát gạch sạch sẽ, tận hưởng một sớm mai nơi đất khách, cũng sảng khoái lắm, mùi sáng sớm nhàn nhạt, se lạnh… Đi chậm hơn, để cảm nhận một ngày mới tốt lành, bước tới giữa cây cầu nồi hai bên bờ sông, tôi đứng lại, nhắm mắt và muốn cảm nhận thật kĩ hơn những gì đang diễn ra sau đôi mắt này. Tôi ngửi thêm được chút phảng phất mùi khói sớm của các o bán bún sáng, rồi một chút vị cà phê sáng. Tôi hít hà, thật thích mùi này và cảm nhận được cả cái vị ngọt thơm, đăng đắng…

Mát quá! Nước té sau lưng tôi, thật thích cái cảm giác nhè nhẹ man mát này… Bây giờ nếu mở mắt ra, mà nhìn thấy những mênh mông của quê hương thì tuyệt biết mấy, muốn quá!

Nhưng rồi, khi mở mắt ra thì trước mắt mình chỉ là một dòng sông nhỏ bé, hai bên là nhà cửa san sát, và phía xa xa cũng vậy, tất cả lại về với cái gọi là giới hạn không gian. Tôi mỉm cười và nhận ra, vậy là bình minh rồi, những hạt nắng đầu tiên đã rơi xuống mí mắt lúc nào không biết, long lanh và thật xinh đẹp, chào ngày mới… Tôi trở về với chính mình, đóng lại một chút cảm xúc tại đây, bước nhanh hơn, trở về nhà…

© Kiều Thị Thanh Bình – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Xin lỗi vì em không thể tiếp tục yêu anh

Replay Blog Radio: Xin lỗi vì em không thể tiếp tục yêu anh

Có rất nhiều người yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau, cuộc sống là như vậy. Con người đôi khi bước không qua số phận và ta phải chấp nhận. Nhưng dù thế nào, hãy cứ đứng dậy và bước tiếp.

Tách ly dùng để uống trà tình ca để hát em là để yêu

Tách ly dùng để uống trà tình ca để hát em là để yêu

Người cùng ta vượt qua giông bão chưa chắc người đã cùng ta đón bình minh Người dạy ta cách yêu thương chưa hẳn cùng ta thực hiện tình yêu đó. Đừng vì một chiếc lá mà làm buồn cả mùa thu. Cô gái à em hãy cứ mạnh mẽ và hồn nhiên rồi hạnh phúc và bình yên sẽ tìm về bên em.

Ta bên nhau vào những ngày ngược gió rồi từ bỏ vào một ngày nắng có mây

Ta bên nhau vào những ngày ngược gió rồi từ bỏ vào một ngày nắng có mây

Buông bỏ không có nghĩa là hết yêu, cũng không phải là đã lãng quên hay là không còn trân trọng nhau. Buông bỏ chỉ đơn giản là khi hai chúng ta không thể cùng nhau yêu thương hãy mạnh mẽ buông tay mặc cho vấn vương, để hai người có thể tìm thấy được hạnh phúc cho riêng mình.

Blog Radio 655: Em không sai khi dừng yêu lại, chúng ta sai nếu bước khỏi đời nhau

Blog Radio 655: Em không sai khi dừng yêu lại, chúng ta sai nếu bước khỏi đời nhau

Con người đôi khi gặp được nhau là duyên, đến được với nhau là phận, ở bên nhau trở thành thói quen, nhưng lựa chọn buông tay lại đau đớn khôn nguôi.

Replay Blog Radio: Người yêu cũ nhắn tin hỏi, tôi trả lời: ‘Em rất tốt, còn anh?’

Replay Blog Radio: Người yêu cũ nhắn tin hỏi, tôi trả lời: ‘Em rất tốt, còn anh?’

Người yêu cũ à! Phía sau một cô gái là gì anh biết không? Có một người đã nói rằng “Phía sau một cô gái là những nỗi nhớ xếp thành dãy…” Và với em nó chính là nỗi nhớ về những gì đã qua mà ta không thể nắm giữ, nỗi nhớ về những phần YÊU đã mất đi.

Đến khi nào anh mới bớt suy nghĩ về em?

Đến khi nào anh mới bớt suy nghĩ về em?

Người ta thường nói đàn bà là phái yêu đặc biệt trong chuyện tình yêu. Nhưng đôi khi đàn ông tuy có thể mạnh mẽ trên rất nhiều phương diện tuy nhiên trong tình yêu thì lại yếu đuối đến không ngờ.

Người yêu cũ nhắn tin: “Em không sai, chúng ta sai”

Người yêu cũ nhắn tin: “Em không sai, chúng ta sai”

Yêu lại người cũ? Người ta nói với em yêu lại người cũ như đọc một cuốn sách đã biết trước kết thúc, nhàm chán và vô vị. Tại sao khi em cố gắng quên đi anh, anh lại xuất hiện? Tại sao khi em chấp nhận được sự thật anh rời xa em, anh lại nói chúng ta quay lại? Là một sự thử lòng em ư trong mối tình "đọc lại" này?

Blog Radio 654: Vì quá đau nên không thể cùng nhau suốt kiếp

Blog Radio 654: Vì quá đau nên không thể cùng nhau suốt kiếp

Đôi khi người ta rời bỏ nhau không phải vì hết yêu mà vì đã tổn thương quá nhiều. Một mối tình không có hạnh phúc, một mối tình chỉ toàn làm đau lẫn nhau thì sao có thể đi cùng nhau suốt kiếp.

MV ‘Không thể cùng nhau suốt kiếp’ của Hòa Minzy sát sử đến đâu?

MV ‘Không thể cùng nhau suốt kiếp’ của Hòa Minzy sát sử đến đâu?

Liệu MV của Hòa Minzy có sát sử không và sát sử đến đâu? Liệu có chi tiết nào hư cấu?

Replay Blog Radio: Mỗi cuộc gặp gỡ trong đời đều có một lí do

Replay Blog Radio: Mỗi cuộc gặp gỡ trong đời đều có một lí do

Nếu có thể tôi cũng muốn có thể giữ tất cả mọi người bên cạnh mình, không bao giờ phải chia tay nhau, nhưng tôi cũng hiểu rõ, giữa cuộc đời muôn trùng này có gặp gỡ, có chia ly thì mới có điều kì diệu, người cũ không đi thì người mới sao đến. Duyên hết thì tự khắc sẽ rời đi! Hãy luôn nhớ mỗi cuộc gặp gỡ trong cuộc đời này đều là lí do để chúng ta trưởng thành hơn!

back to top