Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Lạc nhau giữa mùa mưa tháng Bảy

2018-07-29 01:45

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho

Tháng 7, vẫn là những con mưa ào ạt và dai dẳng. Tôi mắc kẹt trong buổi chiều tan tầm. Chiếc áo mưa mỏng mảnh không ngăn được những giọt nước thi nhau trút xuống. Mọi thứ nhòa nhạt, khiến người ta chẳng còn nhìn rõ được gì nữa.

Xa xa, ai đó trông thật giống em. Tôi cố lách mình qua làn xe cộ, đuổi theo bóng hình mơ hồ ấy. Nhưng… không phải em. Có lẽ chỉ là một thoáng ký ức đã theo những cơn mưa trở về… Em đã biến mất khỏi đời tôi, như một giọt mưa tan biến vào không trung…

Còn bạn thì sao, những giọt mưa ấy có đánh thức điều gì trong bạn? Hãy cùng lắng nghe mưa và trải lòng với những vần thơ của Thơ Radio hôm nay.

Mình lạc mất nhau giữa cơn mưa tháng Bảy (Phạm Huỳnh Xuân Trúc)

Cuối cùng thì chúng mình cũng để lạc mất nhau
Sau bao nhiêu tháng năm đã vẹn tròn hạnh phúc
Chiều tháng Bảy mưa rơi rả rích

Có những nhớ mong đã hóa nước tan tành...

blog radio,  Thơ Radio: Lạc nhau giữa mùa mưa tháng Bảy

Nhớ một chiều tháng Bảy năm nào ta cũng lạc mất nhau
Bởi bao nỗi giận hờn, bao ích kỉ vu vơ
Bởi bản tính trẻ con của em, bởi cái cách anh trưởng thành
thật nhanh hơn bản thân em vốn dĩ
Và cố chấp, rồi buông tay... và bỏ lỡ
Giữa một trời chiều ướt đẫm những cơn mưa
Ta bỏ lỡ nhau giữa biển người vô tận
Ta hối hả với những niềm say riêng, những trái tim ấm khác
Mà đâu dễ có đôi lần nhìn lại
Người bên ta những tháng năm ngông cuồng trẻ dại nhất
Lại chính là người đâu dễ kiếm ở mai sau
Là anh, là em...
Là những trái tim vốn dĩ thuộc về nhau nhưng lại vô tình bỏ lỡ nhau
bởi tháng năm ngờ nghệch.

Tuổi trẻ khờ dại
Năm tháng ngông cuồng.

Và ngày sau đi bên nhau sẽ là ai đó khác?
Liệu một ngày nếu chúng mình có duyên gặp lại
Một cái vẫy tay, một câu xin chào
Sẽ có thể không... như ngày đầu gặp gỡ?

Em còn nhớ không, những buổi về muộn, chúng ta đã chung nhau một chiếc ô nhỏ bé. Chỉ một chiếc ô nhỏ, mà anh thấy như một cõi bình yên của riêng mình, ngăn cách với thế giới mưa gió và ồn ào ngoài kia. Em nhẹ nhàng nép vào anh, mỉm cười. Những giọt mưa vẫn luôn đem khoảnh khắc ấy trở về trong anh. Giờ nơi em ở có mưa không? Và ai sẽ là người che em khỏi ướt?

Trong cơn mưa của em! (Thạch Phan)


Với bàn tay bé nhỏ
Em gói tròn những giọt mưa xinh
Rơi trong chiều
Tóc rối

Bởi những yêu thương đã vỡ tan
Em không còn thấy anh bên mưa nữa
Giọt mưa trong như mắt em ngày ấy
Đã không còn những thơ ngây

blog radio,  Thơ Radio: Lạc nhau giữa mùa mưa tháng Bảy
Mưa giăng đầy
Ngập phố
Em khóc hay trái tim em
Vẫn cháy trong mưa như mặt trời bỏng rát
Chỉ còn những kỉ niệm thôi!

Gói tròn những giọt mưa
Dù anh cứ thế tan chảy
Trong cơn mưa của em…

Đọc bài thơ của Nguyên Mai, anh đã nghĩ đến em. Em từng nói rằng nếu phải khóc, em sẽ khóc dưới một cơn mưa. Để không ai nhìn thấy giọt nước mắt của mình, để nỗi đau trôi theo những giọt mưa lạnh buốt. Lúc đó anh đã mỉm cười và nói em thật trẻ con. Nhưng chỉ đến khi dầm mình trong cơn mưa, anh bất giác nhận ra mình đang khóc. Không, có lẽ chỉ là những giọt mưa thôi. Còn em thì sao?

Cho ta trốn dưới những cơn mưa (Nguyên Mai)

Cho ta trốn dưới tán mưa mùa hạ
Để nước mắt được tuôn rơi chẳng ngại ngần
Cho ta vùi mặt vào bờ cỏ ướt
Để quên đi cay đắng tủi hờn

Rồi gió sẽ dìu ta vào những cơn mơ
Và ánh nắng sẽ hong khô giọt nước mắt
Mỗi ngày trôi qua ta chẳng còn thảng thốt
Mình rồi sẽ về đâu...

blog radio,  Thơ Radio: Lạc nhau giữa mùa mưa tháng Bảy

Xin cho nỗi buồn đừng ở lại thật lâu
Ta sợ bờ vai mình không đủ sức
Ta sợ đôi chân mình sẽ không còn muốn bước
Và bàn tay chỉ muốn buông

Xin cơn mưa mùa hè hãy giấu ta thật sâu
Trong tận cùng kí ức
Những chiều mưa bong bóng chưa kịp vỡ òa trên nền gạch ướt
Mình chẳng vội trở về dưới một chiếc ô chung

Có lẽ sau thật nhiều những đớn đau
Mình mới nhận ra hạnh phúc là bên nhau thôi, bình yên, lặng lẽ
Có lẽ sau những đêm khuya trở về trên lối mòn quạnh quẽ
Ta mới giật mình thèm một bàn tay

Ai dắt ta qua những đớn đau này?

Anh nhớ đôi mắt em, như những giọt mưa long lanh ướt. Mỗi lần đi trong màn mưa ấy, anh luôn thấy thoáng hiện bóng hình em. Tháng Bảy đã sắp kết thúc, những cơn mưa chẳng ngừng rơi. Chuyện đã thành cũ xưa, mà lòng chưa nguôi nhớ. Cao Nam Minh cũng kể những điều ấy trong bài thơ Tháng Bảy này em có về phố cũ.

Tháng Bảy này em có về phố cũ (Cao Nam Minh)

Tháng Bảy về hoa sấu rụng chưa em
Đưa bàn tay mình tìm trên phố nhỏ
Gốc cây già trên phố xưa còn đó
Mùa lại về còn nở những bông hoa

Tháng Bảy về anh lặng lẽ đi xa
Còn lại một mình: Em có về phố cũ?
Nỗi nhớ mong manh mình nghĩ rằng là đủ
Để níu giữ nhau và để nhớ thương nhiều

blog radio,  Thơ Radio: Lạc nhau giữa mùa mưa tháng Bảy

Sài Gòn mùa này mưa phai những thương yêu
Anh lạc mình đi về trên phố lạ
Cơn mưa chiều cứ cuốn trôi vội vã
Nỗi cô đơn cứ thế đến nao lòng

Tháng Bảy lại về, em còn nhớ hay không
Mình hẹn nhau bên chiều hoàng hôn đổ
Nắng Hồ Tây mênh mông con sóng vỗ
Mình xa rồi, ai đợi chờ - ai quên!

Bạn vừa lắng nghe Thơ Radio “Lạc nhau giữa mùa mưa tháng Bảy”. Nếu bạn muốn chia sẻ những tâm sự, sáng tác của mình đến chương trình, mời bạn truy cập website blogradio.vn, đăng nhập và gửi bài. Bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập fanpage facebook.com/yeublogviet. Chương trình được thực hiện bởi nhóm sản xuất blogradio.vn, qua giọng đọc Tuấn Anh và Việt Nho. Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.

Giọng đọc: Tuấn Anh & Việt Nho
Sản xuất: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Nếu cứ giữ khư khư trong tay một thứ gì đó, làm sao chúng ta có cơ hội cầm lên thứ tốt đẹp hơn? Càng giữ chặt, càng chỉ khiến bản thân thêm đau mà thôi.

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Được người mình yêu cầu hôn, nhưng trong lòng cô chỉ toàn là chua cay. Cô nén cảm giác xót xa vào bên trong, tự vỗ về trái tim đang rỉ máu. Cô nói với lòng, bà nội đã già lắm rồi, đằng nào cũng phải kết hôn, thì chi bằng kết hôn với người mình yêu còn hơn là với người mình không có cảm giác. Nghĩ thì nghĩ vậy, mà sao trái tim đau đến run rẩy, chỉ chực trào nước mắt.

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Tình yêu tuổi thanh xuân giống như việc bạn lên một chuyến xe bus. Chọn đúng xe, đúng tuyến bạn sẽ đến được nơi mình cần đến. Chọn nhầm chuyến, đi sai đường thì phải xuống xe và đợi lại từ đầu. Có những người biết mình đã chọn sai nhưng vẫn cố chấp không chịu từ bỏ, bởi vì họ đã lỡ mang tấm vé một chiều mang tên “đơn phương”.

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tình yêu là vậy, luôn ngập tràn trong thế gian này dẫu bạn có bi thương đến đâu. Thế giới hơn bảy tỉ người này vẫn có một người dành riêng cho bạn, sẵn sàng bao bọc, sẵn sàng chờ đợi bạn chỉ cần bạn quay đầu, chỉ cần bạn mở lòng đón nhận. Như tôi và anh, một người yêu nhiều và một người dám yêu chúng tôi đã tìm thấy nhau trong những mảnh vỡ của thanh xuân.

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Thanh xuân chỉ có một lần trong đời, hãy khóc, hãy cười, dám yêu, dám làm, bạn nhé. Vì dù cuối cùng, thanh xuân có qua đi, thì kỷ niệm cũng sẽ còn mãi và vì những gì bạn đã trải qua sẽ hóa thành trải nghiệm, hun đúc nên bạn của ngày hôm nay.

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Rung động đầu đời, không phải ai cũng có thể nắm tay nhau hồi tưởng lại quá khứ, đôi khi chỉ cần nhìn người ấy mỉm cười cũng đủ vui rồi, và khi thấy người ấy nắm tay ai bước qua, tim ta bỗng nhiên đau xót. Cuộc đời này có thể ta sẽ có đôi ba lần rung động, nhưng rung động đầu đời luôn là điều đặc biệt nhất, bởi đứa trẻ ngây thơ trong ta đã bắt đầu biết yêu rồi.

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Nếu được một lần trở lại tuổi trẻ, tôi sẽ yêu chân thành hơn, sống chân thành hơn để không đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá vô vàn ấy. Tiếc là thanh xuân chẳng thể nào có hai lần, đã đi qua, đã có những lần đúng và nhiều lần sai thì suốt chặng đường còn lại tôi sẽ học cách trân trọng, học cách níu giữ khi mình còn có thể.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Có những đôi chân đi đến những trời xa xôi và thỏa mãn đích đến cuối cùng. Thế nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, nhận ra trên chặng đường dài cua thanh xuân, ta đã bỏ lỡ những cuộc gặp mặt, bỏ lỡ đôi lần hẹn hò và bỏ lỡ cả hai tiếng tình yêu.

back to top