Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em mạnh mẽ nhưng cũng cần được chở che

2018-07-26 09:04

Tác giả: Bùi Phương Dung Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Đôi khi mạnh mẽ là lựa chọn cuối cùng khi người ta chẳng còn lựa chọn nào khác. Nếu một cô gái mạnh mẽ thì tức là cô ấy đã phải tự mình vượt qua nhiều thứ mà không có một bàn tay, một bờ vai nào để tựa. Nhưng có một điều hiển nhiên rằng, dù mạnh mẽ đến mấy, con gái vẫn luôn cần được chở che. Và, cái sự mạnh mẽ mà cô ấy vẫn thể hiện cho mọi người thấy đôi khi chỉ là lớp vỏ bọc của một tâm hồn quá đỗi mong manh.



Những ngày nắng hanh hao, thi thoảng có một vài cơn mưa rào như thế này, em lại muốn được ở bên anh biết bao. Ai đó từng nói, khi nhìn say đắm bóng dáng một người từ phía xa, tức là bạn đang nhìn theo "nỗi nhớ" của chính mình. Ờ, thì ra nỗi nhớ có hình thù của anh. Mỗi ngày, quẩn quanh góc phòng, em lại từng chút - từng chút một gặm nhấm nỗi nhớ của chính mình. Mỗi ngày, em nhấn chìm bản thân trong chút vụn vặt con gái ấy mà chẳng hề biết, em đã dành quá nhiều thời gian và tâm sức vào nó rồi... Nhưng rồi em lại cuộn tròn nỗi nhớ ấy giữ cho riêng mình thôi, không muốn chia sẻ thậm chí là với anh.

Mọi người nói em là một cô gái mạnh mẽ! Nhưng có vẻ, đôi khi, mạnh mẽ quá mức lại trở thành điểm yếu của chính em. Bởi mỗi khi vấp ngã, em sẽ cố gồng mình lên chịu đau, và chỉ một mình em biết, một mình em hiểu mà lặng lẽ tổn thương.

Anh thường trách em chẳng bao giờ chia sẻ với anh những khó khăn, rắc rối mà cứ thích ôm vào người như báu vật thế làm gì. Em chỉ cười trừ. Nhưng không phải đâu anh, không phải em tự cho mình là đúng, tự cho mình khôn ngoan, tự cho mình có khả năng giải quyết, chỉ là em không thích là gánh nặng của ai hết, kể cả anh... Em bướng bỉnh, em biết! Em lì lợm, em biết! Em khó chiều, em biết! Bản tính là cái trời cho rồi, em biết làm sao đây?

Thi thoảng xem một vài bộ phim tình cảm, thấy cảnh cô gái khóc sướt mướt, gục đầu vào anh bạn trai mà khóc. Anh bạn trai kiên trì vuốt tóc: "Ngoan, anh thương!". Khá lâu sau đó, cô gái vẫn khóc. Những lúc như thế, em lại chạnh lòng anh ạ! Em ghen tị quá. Yêu nhau, em đã bao giờ rơi nước mắt trước mặt anh đâu? Em đã bao giờ được gục đầu vào vai anh mà khóc như bao nhiêu người khác đâu! Em vẫn nhớ lần đầu tiên anh nhìn thấy em khóc, lúc đó vô thức nước cứ trào ra không nén được, nhưng chỉ vài giây sau, em nhìn anh, nhìn mọi người, em cười. Cứ như trước đó chưa hề có chuyện gì xảy đến. Gia đình em gặp chuyện, em trở về và ra đi mang trong lòng bao nỗi buồn đau nhưng em vẫn cười tươi tạm biệt khi anh ở sân bay. Em có khóc, có yếu đuối, nhưng trong chốc lát, em tự vượt qua mà chẳng bao giờ cần đến anh chở che, an ủi. Em tự học cách làm một cô gái lạc quan, tự học cách đứng lên một mình, tự học cách làm bản thân phấn chấn, tự mạnh mẽ theo cách của em...

Nhưng em sợ lắm anh ơi! Sợ một ngày nào đó vì bản tính của mình mà em mất đi những gì đang có trong hiện tại, nhất là anh! Bản năng của một người đàn ông là che chở, bảo vệ - vậy mà hình như em vô tình cướp đi chức năng ấy. Không, em không cướp, chỉ là em không cho anh cơ hội ấy lần nào. Em cứ mãi gồng mình hết sức, xù lông lên bảo vệ bản thân, tự tạo khoảng cách với thế giới bên ngoài. Một kiểu nào đấy cứ như tự xây cho mình một không gian kiên cố rồi một mình loay hoay trong đó, ngày ngày tự mình hoàn thành mọi việc, không cần một ai cả.

Em ước mình giống như nhỏ bạn - ra đường vấp đá bong gân cũng sẽ làm ầm khóc mếu máo với anh người yêu, em ước mình giống chị gái - dầu ăn bắn vào người sẽ chạy quanh cái bếp làm nũng với anh rể... Vậy đó anh, đôi khi em ước mình yếu đuối đi một tí, nhu nhược đi một tí, mềm yếu đi một tí, để có thể nép vào lồng ngực anh mà lo lắng, mà phập phồng.

Em ước mình không mạnh mẽ như chính em bây giờ! Nhưng, chỉ là đôi lúc thôi để anh thấy - em tuy mạnh mẽ, nhưng vẫn luôn cần được anh chở che.

© Bùi Phương Dung – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Thiết kế: Hương Giang

Bùi Phương Dung

Cuộc đời này thì dài, mà cơ hội để ở bên cạnh nhau thì đôi khi lại quá ngắn… Nếu có thể, đừng làm tổn thương ai cả …

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Chia tay đôi khi không phải là hết yêu

Tôi nghĩ, gặp được một người là duyên là số, nhưng để yêu được một người là cả một kiếp trước đau thương. Bởi phải ngoảnh lại nhìn nhau bao nhiêu lần, phải nhớ nhung nhau bao nhiêu ngày thì mới đổi lại được thời gian kề cận, thắm thiết bên nhau của hiện tại?

back to top