Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 568: Bỏ lại thanh xuân

2018-10-12 22:00

Tác giả: Kai Hoàng, Bùi Phương Dung Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Đôi lúc cô nghĩ thanh xuân giống như một trò chơi mạo hiểm của cảm xúc. Người ta có thể vỡ vụn vì bất kì điều gì và những vết xước của nó cũng chẳng dễ dàng để trút bỏ được.

***

Bạn thân mến! Ngoài kia những cơn gió heo may se sắt cuối thu đã ùa về như để nhắc nhở rằng ai cũng cần một bàn tay siết chặt. Không gắt gỏng như mùa hạ, cũng không buốt giá như mùa đông, mùa thu đem đến một dư vị thanh mát, nhẹ nhàng. Bạn có nghĩ mùa thu là mùa tuyệt vời nhất để yêu nhau? Mở đầu chương trình của tuần này mời bạn lắng nghe:

Lá thư: Hãy yêu nhau vào mùa thu (Bùi Phương Dung)

Một buổi sớm mùa thu tinh khôi và trong vắt…

Tiếng chuông báo thức reo lên từng hồi bên tai phá tan giấc mơ còn dang dở. Uể oải khép lại những ngổn ngang và bề bộn của ngày cũ, thong dong thả mình vào những con phố đổ dài sắc nắng mật ong và se se cái hanh hao của mùa mới. Nắng vàng rực. Màu nắng cứ trải dài trên những con đường tôi đi. Đây mới đúng là cái nắng đặc trưng của mùa thu.

Tháng 10 rồi, cuối thu rồi. Không hiểu sao phải chờ đến khi mùa thu sắp qua rồi tôi mới bắt gặp được cái sắc thu quen thuộc ấy. Chậm chạp và bình thản, nhịp thời gian cũng chẳng vội vàng như mọi khi. Có lẽ mùa thu năm nay đến muộn, hay là bởi vì đến tận bây giờ tâm hồn tôi mới gom đủ sự bình yên để cảm nhận được sự chuyển mình của đất trời? Không rõ, và cũng không muốn nghĩ nữa, mặc kệ hết đi. Dần buông...

Nhắm mắt lại và cất giữ yêu thương vào sâu trong nỗi nhớ. Xòe bàn tay buông cho thời gian dịu dàng trôi. Bỗng thấy lòng mình nhẹ bẫng, khẽ mỉm cười, nụ cười cũng nhẹ, không vương dù chỉ một chút âu lo...

Tự nhiên thấy yêu đời lạ!

Blog Radio 568: Bỏ lại thanh xuân

“Những người yêu nhau nên chọn lúc cuối thu.” - Tôi nhớ đã từng đọc hay từng nghe thấy ở đâu đó có một câu như thế. Cũng phải thôi, người ta vẫn thường gọi mùa thu là "mùa của xúc cảm" mà. Không hiểu chỉ là do trùng hợp ngẫu nhiên hay có một lý do nào đấy mà những người yêu nhau lại thường chọn lúc cuối thu để bắt đầu tình yêu của mình như thế.

Có thể bởi mùa thu vốn yên tĩnh quá, mọi thứ như lắng lại khiến cho ta dễ dàng nghe thấy từng nhịp đập của trái tim mình.

Có lẽ bởi mùa thu hiền hòa quá nên con người ta cũng dịu dàng, ấm áp hơn.

Có lẽ bởi mùa thu mỏng manh quá nên con người ta cần được che chở và muốn được yêu thương hơn.

Có lẽ bởi khoảnh khắc cuối thu đã bắt đầu se lạnh, khiến những tâm hồn đang cô đơn dễ tìm đến nhau hơn.

Cuối thu có lẽ đúng là khoảnh khắc phù hợp nhất.

Ghé vào quán cafe quen thuộc, tôi ngồi trầm ngâm, vậy là cũng bệnh được một tuần rồi, mấy ngày trước tôi còn nằm mê man trên giường, thế mà bây giờ đã lại ngồi đây, tay mâm mê ly cafe, lang thang trên những trang blog trải dài.

Kể cũng lạ trời đang nắng đẹp là thế mà chỉ trong phút chốc đã chuyển gió và chuẩn bị cho một cơn mưa giông, đúng là thời tiết miền Nam có khác.

Mưa rồi, tiếng kêu lộp độp cứ gấp dần trên mái, người ngoài phố cũng hối hả tìm cho mình một chỗ trú chân, nhìn ngắm những hạt mưa qua khung cửa sổ. Vu vơ đọc lại những trang blog của chính bản thân mình. Trong đó là những mảnh ghép tuy có phần rời rạc và chắp vá, nhưng bằng một cách nào đó, nó vẫn cất giữ giùm tôi một miền kí ức chưa kịp đóng bụi.

Chưa bao giờ thấy mình thấm thía sự cô độc và ngổn ngang bộn bề thật và sâu đến thế. Đó dường như không phải là một cái gì đó vô định, mơ hồ nữa mà tất cả như hiện hữu trước mắt, có thể tiến đến, có thể chạm vào, để rồi bị hút sâu vào đó.

...Trời đã ngừng mưa từ lâu lắm, xoay cốc cà phê trong tay và nhìn ra bầu trời toàn màu khói, bình thản đón những cơn gió lạc mùa mát rượi, trong lành.

Cười một cái nào, ngày mai mọi thứ sẽ ổn!

Blog Radio 568: Bỏ lại thanh xuân

© Bùi Phương Dung – blogradio.vn

Bạn vừa lắng nghe lá thư Hãy yêu nhau vào mùa thu của bạn Bùi Phương Dung. Bạn thân mến! Thanh xuân đôi khi chỉ là một lát cắt mỏng trong cuộc đời dài đằng đẵng. Có người đã bỏ lại cả thanh xuân để đem chút tình cảm mới nhen nhóm trong lòng đi chạy trốn. Đúng hay sai, thời gian sẽ cho ta câu trả lời. Tiếp theo chương trình mời bạn lắng nghe:

Truyện ngắn: Bỏ lại thanh xuân (Kai Hoàng)

Hồi còn sống chung trong một thành phố, cô luôn đến nhà K vào tối chủ nhật. Họ leo lên gác xếp và coi những bộ phim của Trương Nghệ Mưu. K bảo cậu ấy hay mất ngủ cả những đêm rảnh rang và bận bịu, những lúc đó dù không hề muốn thì những trằn trọc cứ thay phiên nhau kéo đến dự phần khiến cậu ấy thêm mệt mỏi. Cố dỗ mình vào giấc ngủ cũng không thể ngủ được, thành ra để giải quyết tình trạng đó cô đã gợi ý cho K về những bộ phim, và may mắn là cậu ấy thường chợp mắt trước khi một bộ phim nào đó kết thúc.

K nói cậu ấy đã sửa sang căn gác xếp để làm một chỗ chiếu phim lý tưởng. Khi cô đến đó, quả thật nó giống như một rạp chiếu phim thu nhỏ, dù hơi chật chội một chút nhưng bóng tối rất vừa vặn để dõi theo từng khung hình được phát ra từ chiếc máy chiếu. K thích những bộ phim buồn và có chiều sâu, thật trùng hợp là cô cũng có sở thích tương tự. Họ gặp nhau khi cùng học chung một trường đại học. K trầm tư và ít nói, cậu ấy cũng chẳng có nhiều bạn, điều đó khiến cô hay liên tưởng rằng có phải do cậu ấy sinh vào mùa thu, thành ra cậu ấy luôn dành nhiều thời gian để quan sát và trải nghiệm hơn là chủ đích gặp gỡ nhiều người. Có lẽ vì thế, K tinh tế hơn những người cô từng gặp.

Blog Radio 568: Bỏ lại thanh xuân

Lúc đó họ đã hai mươi, K bảo rất thích Chương Tử Di. Cô hỏi, tại sao? Và cậu ấy trả lời rằng cậu ấy thích đôi mắt của người diễn viên này. Đó là một đôi mắt buồn, giống như trong lời của một bài hát mà họ thường nghe, có câu đôi mắt em rất buồn đôi chúng ta rất buồn. Không một ai sở hữu đôi mắt em rất buồn đôi chúng ta rất buồnnhư thế cả, K nói.

Cứ thế, họ trôi qua những tháng ngày tuổi trẻ bằng những câu chuyện không đầu không cuối, cả sự say mê nhất định đối với điện ảnh và sự cuốn hút khó cưỡng của tiếng Quảng Đông. K thường lang thang khắp nơi để lùng cho bằng được những đĩa phim cũ, dù rằng đôi lúc chúng phát ra những hình ảnh méo mó hay những âm thanh không được nguyên vẹn cho lắm. Nhưng cậu ấy chỉ trung thành với việc xem phim bằng máy chiếu thôi, luôn luôn là cái máy chiếu đặt cố định trên gác xếp. Tại sao phải là máy chiếu, cô hỏi. Để có cảm giác chân thật và gần gũi hơn, K cười.

Thảng khi họ vẫn ngồi hàng giờ liền để xem hết đống phim mà K mang về. Đôi lúc quay sang bên cạnh để nhìn K bên qua thứ ánh sáng xanh nhờ nhợ, gương mặt K lúc nào vẫn chăm chú vào từng khung hình, trong cô lại dấy lên một niềm cảm xúc khó tả. Có đôi khi cô cũng muốn nắm tay K đi qua những đoạn đường đông nghẹt người trên phố đi bộ để tránh không bị lạc, nhưng rồi cô lại thôi.

Cô chưa thể lý giải cảm xúc của mình ngay lúc đó, thành ra cô cứ đều đặn đến nhà cậu ấy vào tối chủ nhật, pha một vài thức uống mà mình đem đến và cùng coi những bộ phim của Trương Nghệ Mưu. Sau đó thì K chở cô về lại nhà và cuối cùng thì chìm vào giấc ngủ.

Khi thời gian nhích số tuổi của họ thêm một, thời điểm đó K gặp Hà. Họ lên chuyên ngành, một số bạn cũ phải rời đi và một số người mới được thay thế, Hà nằm trong số những người ấy. Hà đẹp, những ngón tay thon dài và tóc lúc nào cũng thơm mùi nắng. Buổi tối Hà thường đệm đàn trong một quán cà phê nằm sâu trong một con ngõ. Tất cả những gì cô biết về Hà chỉ có vậy.

Có những tối chủ nhật, cô đi bộ một quãng ngắn đến nhà K, cô định sẽ rủ cậu ấy đi ăn một thứ gì đó âm ấm vì thành phố đã vào mùa đông, nhưng Hà đã ở đó. Nhìn qua khung cửa sổ khép hờ, tay Hà đang luồn vào tóc K từ phía sau, sau đó thì K quay người lại, cả hai cùng cười. Khoảnh khắc đấy cô nghĩ có một mối dây tình cảm nào đó đã hình thành bên trong mỗi người, và khi định hình lại, cô quên mất Hà là người sở hữu đôi mắt “rất buồn” giống như Chương Tử Di của K.

Blog Radio 568: Bỏ lại thanh xuân

Cô lặng lẽ trở về nhà. Đôi lúc cô tin việc Hà đến trong cuộc sống của K như một món quà, một bài hát hoặc giả là một que diêm nhóm lên giữa bầu trời mùa đông rét mướt. Nếu không phải Hà thì sẽ chẳng là ai nữa cả, càng không phải là cô, chắc chắn không phải là cô.

Cô không sở hữu những đường nét mà Hà có, khi nghĩ đến đó, cô có phần hơi hụt hẫng vì những buổi xem phim trên gác xếp đã được thay thế bởi tình yêu của Hà. Tự dưng cô bỗng thấy mình trở nên cằn cõi như hoang mạc, cô thèm một trận mưa nhưng đổi lại chỉ nhận lấy những cơn gió nóng từ khắp nơi thổi tới. Lúc đó cô nhận ra, những bộ phim mà họ cùng xem sẽ chẳng thể nào vì cô mà dừng lại, nếu không phải người này thì sẽ là một người khác, không sao cả.

Và cô bắt đầu trốn tránh.

Cô vẫn đến trường đều đặn, nhưng thường đến trễ và ra về rất sớm. Cô giống như một cái bóng thoắt ẩn thoắt hiện mặc dù cô vẫn hiện diện, chỉ có điều khi họ nhận thấy sự hiện diện đó thì cái bóng đã lẩn đi đâu mất. Cô không còn đến nhà K, khi Hà đã là một sự thay thế hoàn hảo.

Vào một ngày, khi cô chuẩn bị biến mất như mọi khi thì K xuất hiện, họ có hơi khựng lại, như thể một khoảng trống sâu như đáy vực khiến họ khó có thể bước tới, hoặc giả là một vách ngăn vô hình nào đó chắn giữa họ, thành ra chẳng thể nào chạm nổi. K nói, dường như cô đang sắp sửa biến mất. K thật tinh ý, còn cô luống cuống đi tìm câu trả lời, cô bịa chuyện rằng cô đang làm thêm sau giờ học nên hầu như chẳng có mấy thời gian rảnh. Cô không biết K có tin vào điều đó hay không nhưng dù gì thì đó cũng là một lý do hoàn hảo cho sự trốn tránh. Nhìn qua sau lưng K, Hà đang chậm rãi bước tới, Hà luôn có mặt vào thời điểm họ hiếm hoi mới có lấy một không gian riêng. Có thể là sự ngẫu nhiên, hoặc cũng chẳng phải là sự ngẫu nhiên nào cả. Cô nghĩ Hà đi tìm K, Hà luôn tìm đến K, mọi lúc, cô nghĩ vậy.

Blog Radio 568: Bỏ lại thanh xuân

Mãi một lúc sau đó, K nói tiếp, gác xếp nhà cậu ấy lúc nào cũng nhớ cô. Cô làm ra vẻ không quan tâm, thực sự thì khoảnh khắc đó cô đã muốn hỏi, còn cậu thì sao K, cậu có nhớ tớ không. Cô ước giá như mình đã hỏi câu hỏi ấy để đo lường sự lo lắng của K khi không thấy cô xuất hiện trong gác xếp những ngày chủ nhật, trong giảng đường, thậm chí là cả trong thành phố này. Nhưng miệng cô khô cứng, Hà chỉ cách chừng hai mươi bước chân. Nhưng sau đó cô lại nghĩ, dù cậu ấy có nhớ đến cô hay không cũng chẳng còn quan trọng, cô không phải là người cậu ấy tìm kiếm. Cô đang trông đợi điều gì vậy, một sự vỗ về cho kẻ đi bên rìa tình cảm của người khác sao? Cô nghĩ mình không nên biết câu trả lời, cô không cần phải nghe câu trả lời.

Cả cậu ấy nữa, cậu ấy cũng không cần phải trả lời. Điều đó chỉ khiến cô thương tổn. Và cô bỏ đi sau khi Hà đang tiến lại gần.

Nằm dài trong phòng cùng với nỗi buồn không thể xác định, đôi lúc cô thấy mình như một cái cây đã bật gốc sau một trận bão và bắt đầu héo úa. Sinh nhật K vào một ngày của tháng Chín, cô lang thang đi khắp thành phố để tìm những bộ phim của Trương Nghệ Mưu, và không phải của Trương Nghệ Mưu, miễn đó là một bộ phim có chiều sâu, để làm quà sinh nhật cho cậu ấy. Buổi tối có mưa khi cô đến nhà K, mặc dù đã che chắn cẩn thận vẫn không thể nào giữ được khô ráo sau khi đi bộ một quãng dài, đồng hồ lúc đấy điểm mười một giờ. Cô không trao những chiếc đĩa ướt nước trực tiếp cho K, cô để trong hòm thư phía bên ngoài cổng rồi lại lặng lẽ trở về. Trời đã ngớt mưa hơn một chút và sau đấy thì tạnh hẳn, những vũng nước loang lổ khắp đường và in cả bóng trăng sáng loáng.

Hà đang đứng ở cuối đường, cô có phần hơi ngạc nhiên vì sự chạm mặt không mong đợi. Cậu ấy đứng đó để làm gì, cô tự hỏi, và cô đi tìm câu trả lời, có lẽ cậu ấy đợi K. Hà vẫn đẹp như lần đầu tiên cô nhìn thấy, vẫn là những ngón tay thon dài và đôi mắt buồn khiến người ta muốn che chở. Khi cô nói có phải cậu đang đợi K không thì Hà lắc đầu thay cho câu trả lời. Vậy cậu đợi ai, cô hỏi. Tớ đợi cậu, Hà đáp. Để làm gì, cô cúi đầu, tránh nhìn trực diện vào cô gái trước mặt. Và Hà bắt đầu nói, đó là khoảng thời gian sai lầm của tuổi trẻ, tớ nghĩ mình tìm thấy tình yêu từ K, nhưng đôi lúc tớ phát điên khi K gọi tớ là Di, tớ không phải là Di, tớ cũng không thích những bộ phim có tiếng Quảng Đông và luôn kết thúc trong bi kịch. Tự dưng cô nóng giận, cậu không hiểu gì về K hết. Cõ lẽ vậy, Hà đáp, nhưng K cũng chẳng hiểu gì tớ cả. Điều tớ có thể cảm nhận rõ là tình cảm đó đang dần lặng lẽ trượt ra ngoài, người duy nhất có thể hiểu K, là cậu. Sau đấy thì Hà bỏ đi.

Blog Radio 568: Bỏ lại thanh xuân

Đôi lúc cô nghĩ thanh xuân giống như một trò chơi mạo hiểm của cảm xúc. Người ta có thể vỡ vụn vì bất kì điều gì và những vết xước của nó cũng chẳng dễ dàng để trút bỏ được. Sự ngộ nhận từ K, những mất mát âm ỉ của Hà hay cả nguồn cơn yếu đuối nơi cô đã đặt họ trong một vòng tròn lẩn quẩn. Nhiều lần cô tự nhủ hay là mình sẽ nói ra những điều chất chứa, nhưng rồi cô lại thôi. Đó cũng là lúc cô tự chọn di chuyển đến một thành phố khác thông qua chương trình trao đổi sinh viên quốc tế của trường.

Nơi cô đến là một đất nước Bắc Âu xa xôi quanh năm bao phủ bởi tuyết và tuyết. Cô tránh khơi gợi lại những kí ức nhưng đôi khi chúng vẫn hiện diện ngay ngắn trong tiềm thức, có mong muốn nhỏ bổ mạnh mẽ đến mấy cũng không được. Và những lúc như thế, lồng ngực cô cũng trở nên nhoi nhói đau. Không một ai trên thế giới này có thể chịu trách nhiệm cho cái thứ gọi là quá vãng, thành ra khi đã trôi qua rồi thì không có cách nào quay lại được nữa. Cô biết thế nhưng vẫn dằn vặt khi đứng ở bờ hiện tại nhìn vọng về quá khứ, bởi nơi đó, cô đã bỏ lại thanh xuân và tiếp tục mang theo khối tình cảm của mình mà chạy trốn.

Người ta cần phải can đảm hơn khi đối diện với thứ cảm xúc đang nhen nhóm trong lòng mình…

© Kai Hoàng – blogradio.vn

Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Kai Hoàng

Hãy sống như một mùa hè

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa.

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Nếu em thích cappuccino thì em sẽ thấy nó giống như những ngày ta đang sống, thực chất là có những khoảnh khắc dù rất ngắn, nhưng em sẽ không bao giờ quên được, nhất là khi em nhận ra một người nào đó có ý nghĩa đặc biệt với mình.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuộc đời con người có thể vì tiền mà "vào sinh ra tử". Vất vả nửa đời chính là vì mong muốn tích góp nhiều tiền tài, vật chất hơn nữa để có thể nâng chất lượng sinh hoạt lên một độ cao khác. Thế nhưng, đồng thời tiền tài cũng tựa như xiềng xích, lòng tham là nấm mộ chôn vùi bản thân. Chúng ta càng để đồng tiền, danh lợi, vật chất chiếm đoạt bản thân lại càng đánh mất tất cả. Cuối cùng chỉ là công dã tràng, không còn gì trong tay.

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Cô mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt Nguyên, lòng tự nhủ: "Anh à, đợi cho qua ngày 27 tết được không anh?".

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Phố co mình trong cái lạnh rét buốt. Mùa đông đứng nhìn một người vội vã rời đi. Hạnh phúc buông lơi, tình yêu ở lại. Ngọt bùi đắng cay rồi cũng theo cơn gió đông trôi xa, mất hút giữa ngàn trùng lãng quên.

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Có những dòng này em viết cho anh, viết cho những tháng ngày đọng lại trong kí ức của hai đứa. Em muốn viết cho anh, cho những ngày xuân mưa se lạnh, viết cho mùa hè cuồng nhiệt say sưa, viết cho mùa thu dịu dàng nhè nhẹ, và viết cho mùa đông ấm áp tràn đầy.

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết.

Mong ngày được về bên mẹ

Mong ngày được về bên mẹ

Mẹ không biết Sài Gòn luôn ồn ào xe cộ khói bụi này làm gì có mùa đông như quê mình nên cũng hỏi dạo này trong đó có lạnh không.

Replay Blog Radio: Tôi sẽ làm điều mình muốn, lấy người mình yêu và sống hạnh phúc

Replay Blog Radio: Tôi sẽ làm điều mình muốn, lấy người mình yêu và sống hạnh phúc

Phải rồi, nếu ngày mai phải chết, thì tôi còn sợ hãi điều gì? “Mình sẽ trở thành họa sĩ, sẽ lấy người mình yêu và sẽ sống thật hạnh phúc”

back to top
logo left
logo right
banner bottom