Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi anh!

2018-10-05 09:41

Tác giả: Cá Kho, Hà An Thanh Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho

Tháng Mười đã về trong màu nắng, màu lá, trong những thoáng heo may se lạnh chuyển mùa. Nếu như tháng Tám là lời chào của mùa thu, tháng Chín là hành trình của mùa thu, thì tháng Mười chính là những khoảnh khắc đẹp nhất của mùa thu bừng lên trước khi tháng Mười Một mang giá rét về. Vậy nên, nếu có yêu một ai đó thì hãy tỏ tình trong tháng Mười này đi. Bởi mùa đẹp nhất trong năm sắp qua. Bởi gió bấc lạnh lẽo sắp ùa về. Hôm nay thơ Radio sẽ gửi tới bạn những bài thơ của tháng Mười. Những cảm xúc vừa chơi vơi, hoài nhớ, nhưng vẫn ấm áp và tin yêu.



Tháng Mười chơi vơi nỗi nhớ (Cá Kho)

Tháng Mười rồi phố có lạnh thêm không?
Mà mùa đông, dường như đang gõ cửa
Liễu rủ mặt hồ, chiều buồn chia hai nửa
Nhớ lá thu vàng, in dấu chân qua

Tháng Mười rồi, heo may hát như ru
Nghe tiếng thở của thời gian thật khẽ
Chợt nhận ra, bước chân mình đơn lẻ
Nơi ấy, con đường giờ lại xa xăm

Tháng Mười về, in dấu những tháng năm
Nhớ mùa thu xưa, hoa sữa nồng nàn phố
Con đường rêu phong, nghiêng mình lá đổ
Kỉ niệm ngọt ngào, giờ đã phôi pha

Tháng Mười này, lại nhớ những phố xa
Xao xác lá vàng, hai hàng cây in bóng
Con đường xưa, vẫn chạy vòng tĩnh lặng
Đã một thời đã in dấu chân ta.


Mùa thu dường như khiến con phố thênh thang hơn, khiến bước chân đi hoài không qua hết những kỷ niệm. Trên con đường tháng Mười, tác giả Hạnh Bùi cũng mải mê kiếm tìm lại những dấu cũ. 



Tháng Mười ru mùa thu lặng lẽ (Hạnh Bùi)

Phố không anh, phố buồn đến lạ
Em mải kiếm tìm trong những bước chân qua,
Chiều tắt nắng, chuyến tàu cuối rời ga,
Em ngơ ngác, trách mùa thu vội vã...

Vẫn mình em giữa dòng người hối hả,
Bâng khuâng theo hương hoa sữa tháng Mười,
Trời cuối mùa trút những lá vàng rơi
Áo em lạnh còn vương hương tháng Chín…

Mùa thu trôi cho lòng ai bịn rịn,
Nhớ thương nhau, nhắn câu đợi, câu chờ
Phố lên đèn, một người vẫn ngẩn ngơ
Nỗi nhớ đã nhuộm vàng tươi sắc lá

Tháng Mười heo may, người giờ xa xôi quá...
Biết tìm đâu hơi ấm một bàn tay
Gió buông trên những con phố hao gầy
Thầm thì hát khúc tiễn mùa, rất khẽ

Tháng Mười ru mùa thu lặng lẽ,
Phố không anh, phố lẻ một người
Niềm thương, nỗi nhớ đầy vơi
Gió qua phố cũ, chơi vơi nỗi buồn...


Nếu như tháng Mười trong thơ của Cá Kho và Hạnh Bùi chơi vơi, thương nhớ, thì với tác giả Hà An, tháng Mười thật dịu ngọt và nồng nàn, dẫu chỉ là trong những kỷ niệm, mà vẫn cứ đắm say, vẫn cứ khiến người thơ và cả người đọc muốn tan vào tình yêu ấy, sống lại tháng Mười ấy thêm một lần nữa.



Viết cho tháng Mười (Hà An)

Viết cho anh, ngày tháng Mười Hà Nội
Cả những hanh hao nơi góc phố em chờ
Và nắng cong mềm, ngọt môi ai chớm nở
Gửi cho anh đấy, ngày tháng Mười không tên

Ngày tháng Mười, ai chợt nhớ, chợt quên
Những mùa hoa nào chóng xa, mùa hoa nào vừa nụ
Mơ những bình yên một trưa nào ngái ngủ
Em gửi cho người, những đỏng đảnh của riêng em

Ngày tháng Mười và bất chợt những thân quen
Gió lạc mùa tìm về cùng hoài niệm
Anh sẽ thấy mình trong những ước mơ, thuở ấu thơ màu nhiệm
Rồi bất chợt cười. Ừ, nhiều tháng mười đã qua.

Em sẽ viết cho anh và tưởng tượng…lúc anh già
Anh sẽ nằm yên, nhìn tháng Mười cong vênh dần trôi trong ánh mắt
Và chợt nhớ về ngày tháng Mười của năm nào về trước
Có em buồn, gửi cả trời Hà Nội cho anh

Mùa thu và những ngày tháng mười chông chênh
Mắt em nhìn, ngợp cả khoảng không đầy nắng
Hoa sữa khẽ buông hương,thơm một chiều gió lặng
Anh có ở nơi nào, trên những góc phố em qua?

Để gửi cho anh, ngày tháng Mười viết tên ai lên mảng tường nhà
Để rồi có lúc khóc vì điều gì đã đi qua…không thể nào tìm lại
Những tháng Mười của riêng ai là những điều còn mãi
Gửi cho anh này, chút ngớ ngẩn của riêng em…

Tháng Mười đâu chỉ có những hoài niệm, nhớ thương. Có một tháng Mười rất khác trong thơ của tác giả Giang. Trong bài thơ tiếp theo, tháng Mười như một lời tỏ tình thật đẹp, khiến người ta chẳng nỡ chối từ. Mình hẹn hò đi em, để tháng Mười không còn cô đơn nữa…


Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em (Giang) 

Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em
Anh thấy cô đơn qua bàn tay nhỏ
Chẳng hiểu vì sao thừa thãi lạ lùng
Mùa thu quá nửa, yêu thương đã vơi

Mình yêu nhau đi tháng Mười thôi đợi
Bỏ lại nỗi buồn chuỗi ngày giông tố
Dắt em qua chốn đông người trên phố
Để bàn tay nắm chặt một bàn tay

Tháng Mười về cho mùa thu gió lạnh
Lá vàng xào xạc, nắng nhẹ trời xanh
Yêu em qua thu đông sang xuân về hạ đến
Bốn mùa luân chuyển hai đứa kề bên

Chúng ta bên nhau qua mấy mùa thu em nhỉ
Mà sao chẳng một lần được gọi người yêu
Này em, anh tỏ tình rồi đấy nhé
Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em.


Giọng đọc: Tuấn Anh & Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Video: Tuấn Anh
Photo: Phan Minh Cường An (minan1398)

Cá Kho

Cuộc sống không có thất bại, chẳng qua chỉ là cách nhìn nhận của mỗi người. Hay tin rằng mình luôn là người may mắn và phía trước luôn có một con đường ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Replay Blog Radio: Điểm dừng hạnh phúc

Em đừng hỏi anh rằng anh sẽ yêu ai…Hãy cho anh thêm thời gian để bình tĩnh hơn, để anh có thể sắp xếp những nỗi nhớ về em ngăn nắp lại rồi anh sẽ lại yêu. Anh sẽ nhớ em lắm đấy.

back to top