Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi anh!

2018-10-05 09:41

Tác giả: Cá Kho, Hà An Thanh Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho

Tháng Mười đã về trong màu nắng, màu lá, trong những thoáng heo may se lạnh chuyển mùa. Nếu như tháng Tám là lời chào của mùa thu, tháng Chín là hành trình của mùa thu, thì tháng Mười chính là những khoảnh khắc đẹp nhất của mùa thu bừng lên trước khi tháng Mười Một mang giá rét về. Vậy nên, nếu có yêu một ai đó thì hãy tỏ tình trong tháng Mười này đi. Bởi mùa đẹp nhất trong năm sắp qua. Bởi gió bấc lạnh lẽo sắp ùa về. Hôm nay thơ Radio sẽ gửi tới bạn những bài thơ của tháng Mười. Những cảm xúc vừa chơi vơi, hoài nhớ, nhưng vẫn ấm áp và tin yêu.



Tháng Mười chơi vơi nỗi nhớ (Cá Kho)

Tháng Mười rồi phố có lạnh thêm không?
Mà mùa đông, dường như đang gõ cửa
Liễu rủ mặt hồ, chiều buồn chia hai nửa
Nhớ lá thu vàng, in dấu chân qua

Tháng Mười rồi, heo may hát như ru
Nghe tiếng thở của thời gian thật khẽ
Chợt nhận ra, bước chân mình đơn lẻ
Nơi ấy, con đường giờ lại xa xăm

Tháng Mười về, in dấu những tháng năm
Nhớ mùa thu xưa, hoa sữa nồng nàn phố
Con đường rêu phong, nghiêng mình lá đổ
Kỉ niệm ngọt ngào, giờ đã phôi pha

Tháng Mười này, lại nhớ những phố xa
Xao xác lá vàng, hai hàng cây in bóng
Con đường xưa, vẫn chạy vòng tĩnh lặng
Đã một thời đã in dấu chân ta.


Mùa thu dường như khiến con phố thênh thang hơn, khiến bước chân đi hoài không qua hết những kỷ niệm. Trên con đường tháng Mười, tác giả Hạnh Bùi cũng mải mê kiếm tìm lại những dấu cũ. 



Tháng Mười ru mùa thu lặng lẽ (Hạnh Bùi)

Phố không anh, phố buồn đến lạ
Em mải kiếm tìm trong những bước chân qua,
Chiều tắt nắng, chuyến tàu cuối rời ga,
Em ngơ ngác, trách mùa thu vội vã...

Vẫn mình em giữa dòng người hối hả,
Bâng khuâng theo hương hoa sữa tháng Mười,
Trời cuối mùa trút những lá vàng rơi
Áo em lạnh còn vương hương tháng Chín…

Mùa thu trôi cho lòng ai bịn rịn,
Nhớ thương nhau, nhắn câu đợi, câu chờ
Phố lên đèn, một người vẫn ngẩn ngơ
Nỗi nhớ đã nhuộm vàng tươi sắc lá

Tháng Mười heo may, người giờ xa xôi quá...
Biết tìm đâu hơi ấm một bàn tay
Gió buông trên những con phố hao gầy
Thầm thì hát khúc tiễn mùa, rất khẽ

Tháng Mười ru mùa thu lặng lẽ,
Phố không anh, phố lẻ một người
Niềm thương, nỗi nhớ đầy vơi
Gió qua phố cũ, chơi vơi nỗi buồn...


Nếu như tháng Mười trong thơ của Cá Kho và Hạnh Bùi chơi vơi, thương nhớ, thì với tác giả Hà An, tháng Mười thật dịu ngọt và nồng nàn, dẫu chỉ là trong những kỷ niệm, mà vẫn cứ đắm say, vẫn cứ khiến người thơ và cả người đọc muốn tan vào tình yêu ấy, sống lại tháng Mười ấy thêm một lần nữa.



Viết cho tháng Mười (Hà An)

Viết cho anh, ngày tháng Mười Hà Nội
Cả những hanh hao nơi góc phố em chờ
Và nắng cong mềm, ngọt môi ai chớm nở
Gửi cho anh đấy, ngày tháng Mười không tên

Ngày tháng Mười, ai chợt nhớ, chợt quên
Những mùa hoa nào chóng xa, mùa hoa nào vừa nụ
Mơ những bình yên một trưa nào ngái ngủ
Em gửi cho người, những đỏng đảnh của riêng em

Ngày tháng Mười và bất chợt những thân quen
Gió lạc mùa tìm về cùng hoài niệm
Anh sẽ thấy mình trong những ước mơ, thuở ấu thơ màu nhiệm
Rồi bất chợt cười. Ừ, nhiều tháng mười đã qua.

Em sẽ viết cho anh và tưởng tượng…lúc anh già
Anh sẽ nằm yên, nhìn tháng Mười cong vênh dần trôi trong ánh mắt
Và chợt nhớ về ngày tháng Mười của năm nào về trước
Có em buồn, gửi cả trời Hà Nội cho anh

Mùa thu và những ngày tháng mười chông chênh
Mắt em nhìn, ngợp cả khoảng không đầy nắng
Hoa sữa khẽ buông hương,thơm một chiều gió lặng
Anh có ở nơi nào, trên những góc phố em qua?

Để gửi cho anh, ngày tháng Mười viết tên ai lên mảng tường nhà
Để rồi có lúc khóc vì điều gì đã đi qua…không thể nào tìm lại
Những tháng Mười của riêng ai là những điều còn mãi
Gửi cho anh này, chút ngớ ngẩn của riêng em…

Tháng Mười đâu chỉ có những hoài niệm, nhớ thương. Có một tháng Mười rất khác trong thơ của tác giả Giang. Trong bài thơ tiếp theo, tháng Mười như một lời tỏ tình thật đẹp, khiến người ta chẳng nỡ chối từ. Mình hẹn hò đi em, để tháng Mười không còn cô đơn nữa…


Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em (Giang) 

Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em
Anh thấy cô đơn qua bàn tay nhỏ
Chẳng hiểu vì sao thừa thãi lạ lùng
Mùa thu quá nửa, yêu thương đã vơi

Mình yêu nhau đi tháng Mười thôi đợi
Bỏ lại nỗi buồn chuỗi ngày giông tố
Dắt em qua chốn đông người trên phố
Để bàn tay nắm chặt một bàn tay

Tháng Mười về cho mùa thu gió lạnh
Lá vàng xào xạc, nắng nhẹ trời xanh
Yêu em qua thu đông sang xuân về hạ đến
Bốn mùa luân chuyển hai đứa kề bên

Chúng ta bên nhau qua mấy mùa thu em nhỉ
Mà sao chẳng một lần được gọi người yêu
Này em, anh tỏ tình rồi đấy nhé
Tháng Mười rồi mình hẹn hò đi em.


Giọng đọc: Tuấn Anh & Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Video: Tuấn Anh
Photo: Phan Minh Cường An (minan1398)

Cá Kho

Cuộc sống không có thất bại, chẳng qua chỉ là cách nhìn nhận của mỗi người. Hay tin rằng mình luôn là người may mắn và phía trước luôn có một con đường ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn sẽ đọc vị được bất kỳ ai nếu hỏi họ 36 câu này

Bạn sẽ đọc vị được bất kỳ ai nếu hỏi họ 36 câu này

Khi bắt đầu một mối quan hệ nào đó, bạn sẽ làm thế nào để làm quen với đối phương? Đúng rồi, chúng ta cần trò chuyện và trò chuyện càng nhiều thì người ta càng hiểu nhau hơn.

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Nếu cứ giữ khư khư trong tay một thứ gì đó, làm sao chúng ta có cơ hội cầm lên thứ tốt đẹp hơn? Càng giữ chặt, càng chỉ khiến bản thân thêm đau mà thôi.

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Được người mình yêu cầu hôn, nhưng trong lòng cô chỉ toàn là chua cay. Cô nén cảm giác xót xa vào bên trong, tự vỗ về trái tim đang rỉ máu. Cô nói với lòng, bà nội đã già lắm rồi, đằng nào cũng phải kết hôn, thì chi bằng kết hôn với người mình yêu còn hơn là với người mình không có cảm giác. Nghĩ thì nghĩ vậy, mà sao trái tim đau đến run rẩy, chỉ chực trào nước mắt.

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Tình yêu tuổi thanh xuân giống như việc bạn lên một chuyến xe bus. Chọn đúng xe, đúng tuyến bạn sẽ đến được nơi mình cần đến. Chọn nhầm chuyến, đi sai đường thì phải xuống xe và đợi lại từ đầu. Có những người biết mình đã chọn sai nhưng vẫn cố chấp không chịu từ bỏ, bởi vì họ đã lỡ mang tấm vé một chiều mang tên “đơn phương”.

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tình yêu là vậy, luôn ngập tràn trong thế gian này dẫu bạn có bi thương đến đâu. Thế giới hơn bảy tỉ người này vẫn có một người dành riêng cho bạn, sẵn sàng bao bọc, sẵn sàng chờ đợi bạn chỉ cần bạn quay đầu, chỉ cần bạn mở lòng đón nhận. Như tôi và anh, một người yêu nhiều và một người dám yêu chúng tôi đã tìm thấy nhau trong những mảnh vỡ của thanh xuân.

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Thanh xuân chỉ có một lần trong đời, hãy khóc, hãy cười, dám yêu, dám làm, bạn nhé. Vì dù cuối cùng, thanh xuân có qua đi, thì kỷ niệm cũng sẽ còn mãi và vì những gì bạn đã trải qua sẽ hóa thành trải nghiệm, hun đúc nên bạn của ngày hôm nay.

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Rung động đầu đời, không phải ai cũng có thể nắm tay nhau hồi tưởng lại quá khứ, đôi khi chỉ cần nhìn người ấy mỉm cười cũng đủ vui rồi, và khi thấy người ấy nắm tay ai bước qua, tim ta bỗng nhiên đau xót. Cuộc đời này có thể ta sẽ có đôi ba lần rung động, nhưng rung động đầu đời luôn là điều đặc biệt nhất, bởi đứa trẻ ngây thơ trong ta đã bắt đầu biết yêu rồi.

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Nếu được một lần trở lại tuổi trẻ, tôi sẽ yêu chân thành hơn, sống chân thành hơn để không đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá vô vàn ấy. Tiếc là thanh xuân chẳng thể nào có hai lần, đã đi qua, đã có những lần đúng và nhiều lần sai thì suốt chặng đường còn lại tôi sẽ học cách trân trọng, học cách níu giữ khi mình còn có thể.

back to top