Phát thanh xúc cảm của bạn !

Phố trở mùa trong nỗi nhớ dịu dàng

2018-09-26 09:54

Tác giả: themoon.isverymoon Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Giữa dòng đời tấp nập, những góc phố thân thương vẫn níu giữ bước chân tôi trong mỗi lần đi về để rồi một ngày trở lại, phố với tôi vẫn là tri kỉ, là người thương, là một góc thân thương tôi luôn mong tìm lại.

Từng góc phố thân thương đã trở thành một mảnh tâm hồn cho những ai từng gắn bó với phố. Những ngày phố trở mình sẽ lạnh, ta cũng chợt trở lòng nhớ về góc phố thân thương năm nào, nơi mà ta vẫn luôn mong sẽ trở lại. Trong chương trình của tuần này, mời bạn đến với những dòng cảm xúc tinh tế và lắng đọng về phố.

Những tối lành lạnh, góc phố thân quen từng một thời gắn bó luôn trở về trong nỗi nhớ của tôi. Tôi nhớ những góc phố sáng đèn từng đi qua, những cửa hiệu nhỏ xinh, đèn điện lấp lánh từng ghé đến. Tôi nhớ giọng nói ấm áp hiền từ của cô bán xôi, cái cười hiền hậu của bác Ba bán bánh mì đầu hẻm, những hỏi thăm ân cần của bà chủ trọ sống một mình trong căn nhà nhỏ. Những con người nhỏ bé, sống leo lắt giữa dòng chảy không ngừng của phố thị ấy từng đem đến cho tôi cảm giác ấm nóng của tình thân gia đình. Thời đó, những bữa cơm giản dị đầm ấm không khí gia đình cứ làm tôi không thôi nhớ mãi. Bữa cơm của một người lao động bình thường cũng chẳng phải đầy đủ. Vậy mà không hiểu sao, nó vẫn làm khóe mắt tôi cay xè, rưng rức mỗi khi nhớ lại.

Nỗi nhớ về phố trong tôi có bóng dáng những con đường lặng lẽ nối dài vào đêm sâu, những con đường đi qua có biết bao góc phố thân quen giờ đã thành hoài niệm. Ở đó tuổi 19, 20 của tôi đã ở lại. Tôi vẫn nhớ những buổi đêm hai người bạn lang thang trên con phố vắng người, thả hồn vào đời sống êm dịu của đêm, tai du dương một bản nhạc, mỗi người như lạc trong suy tư của riêng mình. Phố trở về trong nỗi nhớ bỗng dịu dàng làm sao.

Phố trở mùa trong nỗi nhớ dịu dàng

Phố trong tôi mang những cuộc đời thật khác. Những ngày ở phố cho tôi nhìn cuộc đời rộng lớn hơn. Trong tôi, giấc mơ về phố không còn là giấc mơ ngập tràn thứ ánh sáng lung linh, huyền ảo từ những tòa nhà cao tầng. Phố là dòng người hối hả ngược xuôi. Phố trong tôi có những góc khuất đẹp đến chạnh lòng.

Có những con người ngày ngày hối hả vắt kiệt sức mình chạy đua với thời gian để bắt kịp nhịp điệu quay cuồng của phố. Có những góc chợ mà đêm chưa từng được ngủ. Ở đó những chuyến xe chở hàng cứ nối đuôi nhau miệt mài đi trong đêm. Cũng từng góc phố ấy, tôi thấy cái lam lũ của những người phụ nữ như mẹ mình – còng lưng trên những chuyên xe đẩy hàng ngày gắng gỏi cho một kiếp mưu sinh.

Phố cho tôi lớn lên bằng sự trưởng thành từ những ngày cô đơn. Những ngày sống một mình giữa phố tôi mới nhận ra nó đang thì thầm với mình bằng những thanh âm rất đỗi đơn sơ, đời thường. Đó là những tiếng rao đêm, những câu nói mời gọi, vị ngọt của bát hủ tiếu mì đêm khuya, mùi thơm của món ốc xào, khói bốc nghi ngút hay chỉ đơn giản là vị ngọt thanh của ly nước mía thơm mùi những cánh đồng quê được bày bán trên vỉa hè. Đời sống ở phố cũng bình dị. Bình dị như một sớm mai thức dậy ta lang thang ra phố và bắt gặp bóng dáng những chiếc xe đạp, chở trên mình bao sắc hoa rực rỡ báo hiệu mùa đang sang.

Phố trong kí ức tôi còn mang bóng dáng anh. Của những những ngày hồn nhiên ngây dại, yêu thương mà chẳng dám tỏ lời. Những con phố cùng anh đi qua vẫn vẹn nguyên mùi hoa sữa thơm lừng trong trí nhớ. Ngày đó, tôi nhỏ bé, anh nhỏ bé, nép mình vào phố đêm…

Nhiều đêm tôi vẫn mơ thấy mình trở về trong bóng dáng ngày xưa lang thang trên những con phố cũ, tìm lại nụ cười, ánh mắt, giọng nói của bao người thân quen. Có biết bao điều tôi muốn nói với phố, muốn nhớ cùng phố. Giữa dòng đời tấp nập, những góc phố thân thương vẫn níu giữ bước chân tôi trong mỗi lần đi về để rồi một ngày trở lại, phố với tôi vẫn là tri kỉ, là người thương, là một góc thân thương tôi luôn mong tìm lại.

Tôi biết, trong lớp lớp những người đi ngang phố, rồi đây sẽ có người lưu luyến quyết chọn phố làm nơi chốn để gắn bó suốt đời. Nhưng cũng sẽ có những người như tôi, dù không sống ở phố nhưng vẫn dành trọn tình yêu của mình cho phố, cho những góc thân thương giờ đã thành kỉ niệm, mãi mãi là kỉ niệm trong lòng...

© themoon.isverymoon – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

themoon.isverymoon

" Art never comes from happiness. "

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

back to top