Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thành phố ấy có nhắn lại rằng “em yêu anh”?

2017-05-09 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Người ta thường hay nói: “Bạn trở lại một thành phố, không phải vì bất cứ điều gì, mà đó là nơi bạn đã gặp được người ấy”. Thành phố nhỏ này đã cho tôi gặp anh, khi ánh mắt trong veo mải miết rong ruổi theo những con người. Anh đã lướt qua nơi đây, để lại mùi nắng còn vẹn nguyên đầu hạ. Cũng chẳng biết tại vì sao em lại nói rằng mình yêu anh. Có lẽ vì khi bên anh, bên thành phố này em thực sự cảm thấy rất bình yên. Anh chẳng biết có một cô gái yêu anh, nhưng lại không thể ở bên và thương anh. Và…anh chẳng biết rằng anh là quá khứ đẹp nhất mà cô gái ấy có được.

***
 Thành phố ấy có nhắn lại rằng “em yêu anh”?

Người ta thường hay nói: “Bạn trở lại một thành phố, không phải vì bất cứ điều gì, mà đó là nơi bạn đã gặp được người ấy”. Thành phố nhỏ này đã cho tôi gặp anh, khi ánh mắt trong veo mải miết rong ruổi theo những con người. Anh đã lướt qua nơi đây, để lại mùi nắng còn vẹn nguyên đầu hạ.

Tôi tình cờ biết anh khi là một vị khách xa lạ của mảnh đất này. Anh là một người trẻ đầy nhiệt huyết và đam mê. Lại rất yêu thành phố của mình, anh bảo “Dẫu Việt Nam trăm ngàn cảnh đẹp, ở đây vừa đẹp, lại vừa bình yên, không đâu sánh bằng”. Về vẻ đẹp, tôi không có cách nghĩ như anh. Nhưng về sự bình yên, quả đúng là như vậy.

Có những bình minh bước ra từ màn đêm còn ướt đẫm hơi sương, chỉ cần một ly trà, người ta bắt đầu ngày mới. Không vội vã như Sài Gòn mà người ta hay nhắc tới đâu.

Có những hoàng hôn tìm tới mọt cách chầm chậm, không vội lụi tàn. Ánh mặt trời từ từ chuyển sắc. Đỏ rực – đỏ ối - hồng hồng – rồi nhạt dần và biến mất. Nhưng chưa mất hẳn. Nó còn luyến tiếc để lại bầu trời vài vạt nắng nhỏ đã ngả nghiêng vì đất trời.

Có những đêm khuya cùng tiếng ghi–ta êm ái bên ly cà phê còn ấm nóng. Chẳng như nơi nào, chưa kịp uống, cà phê đã nguội cả. Anh hát, hát bên ghi-ta trong trẻo lạ kì. Một cái chớp mắt đưa em vào giấc ngủ say và gối đầu lên chân anh. Tiếng ca ấy ru em vào những êm đềm. Tách em ra khỏi một tuổi trẻ quá nhiều tham vọng tới kiệt sức mà em đang muốn trốn chạy. Nhưng không đơn giản là như thế, tiếng đàn ấy như tiếp cho em thêm sức lực tiếp tục hành trình tuổi trẻ của mình.

Thời gian em lưu lại mảnh đất này quá ngắn ngủi. Em không thể ôm trọn tim anh, bỏ vào balo rồi xách đi. Không những thế, đáng tiếc hơn là em chẳng hề có lấy một tấm ảnh nào của anh. Ngoài tấm chụp trộm lạ cái dáng vẻ cao gầy sau lưng anh. Ừ! Có lẽ tình duyên ta chỉ ngắn như thế. Nhưng ngắn thế thôi là cũng đủ cho một tình đầu rồi!

Cũng chẳng biết tại vì sao em lại nói rằng mình yêu anh. Có lẽ vì khi bên anh, bên thành phố này em thực sự cảm thấy rất bình yên. Bỏ mặc ngoài kia bao điều muộn phiền. Dù chỉ là một người bạn mới quen, cùng chung sở thích nhiếp ảnh, anh vẫn không ngại ngần nói cho em nghe những câu chuyện thú vị mà mình từng được biết, được trải qua. Anh vội vã, mà anh chậm rãi một cách vững chắc. Như đôi bàn tay siết chặt khi nắm tay em qua biết bao con phố đèn xanh đèn đỏ. Với anh, đó không phải cách để thể hiện tình yêu, mà đó là cách thể hiện của một người con quê hương mến khách, là cách giao lưu với một người có chung đam mê với mình.

Nhưng với em, nó làm tim em loạn nhịp, hình như còn mất một vài nhịp….

 Thành phố ấy có nhắn lại rằng “em yêu anh”?

Em rời thành phố này trong niềm tiếc nuối. Ngày lên xe, anh không tới vì bận. Thế nên em nhờ hơi thở của thành phố nhỏ này nhắn lại với anh rằng: “Em yêu anh”. Anh đã nghe được chưa? Đáng lẽ ra em nên nói ra sớm hơn mới phải, nhưng không nói được cũng có cái hay.

Anh chẳng biết có một cô gái yêu anh, nhưng lại không thể ở bên và thương anh. Anh chẳng biết có một người đã mỉm cười khi nhớ về anh. Và…anh chẳng biết rằng anh là quá khứ đẹp nhất mà cô gái ấy có được.

Số điện thoại liên lạc của hai người chúng tôi không trao đổi với nhau, chỉ là những cuộc hẹn theo thói quen nơi quán nước vỉa hè. Tôi cũng không tiện hỏi, bởi nếu chỉ là một vị khách vãng lai, tôi nghĩ anh ấy có đủ lý do thuyết phục để từ chối. Cũng không hẳn là giữa chúng tôi có khoảng cách, mà chỉ đơn giản rằng có những khi sự lạ lẫm, bất ngờ lại thú vị hơn một cuộc hẹn.

Kể từ sau khi rời khỏi thành phố đó, tôi không còn một lần nào trở lại. Tôi chỉ còn biết nhìn vào phía sau lưng anh và tự nhủ như thế là quá đẹp cho một cuộc tình. Chỉ đơn giản như thế thôi. Tôi yêu anh!

Cũng không phải là tôi không muốn gặp lại anh. Bởi hai chúng tôi cách xa nhau đã lâu lắm rồi, cũng chưa chắc anh còn nhận ra tôi. Mà có khi, tìm được rồi lại khiến tôi thất vọng hơn. Nhỡ đâu, anh ấy có người thương rồi, tôi mà xuất hiện chẳng há vô duyên quá hay sao. Vậy nên, vạn sự tùy duyên.

Cũng mong rằng một ngày không xa, ở một câu lạc bộ nào nhiếp ảnh nào đó, thấy anh chơi ghi-ta và mỉm cười như trước. chúng ta cùng chụp với nhau một bức hình lưu niệm. Thế là đủ rồi!

© Phạm Thị Thu Hương – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập & sản xuất: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 785: Anh sẽ yêu em đến khi rời khỏi thế gian này

Blog Radio 785: Anh sẽ yêu em đến khi rời khỏi thế gian này

Cô đã từng có một tình yêu chân thật nhưng cô đã không biết cách trân trọng nó đến khi mất đi thì sẽ không còn gì, nếu thời gian có thể quay lại cô sẽ nói với anh “Em yêu anh rất nhiều”.

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không phải một thời điểm, mà là cả quá trình dài, còn có cả những hạnh phúc và đau thương. Ai rồi cũng sẽ lớn, nhưng để trưởng thành hơn từng ngày, đánh đổi có, thay đổi có. Hy vọng tất cả chúng ta sẽ chiến đấu hết mình.

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Giống như xương rồng và sa mạc, anh muốn được ngắm nhìn em trong mọi khoảnh khắc vui buồn đau thương bên ngoài cuộc sống, anh muốn là vùng đất thật rộng lớn chỉ để chứa riêng em. Và nếu như em là xương rồng thì anh nguyện là sa mạc rộng lớn để ôm trọn lấy em.

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Mười năm sau này của sau này, tôi sẽ để cậu nắm lấy một bàn tay khác. Đời người ngắn ngủi, tồn tại những cái mười năm ấy cũng quá đủ rồi. Làm người không nên quá tham lam, nhất là trong tình yêu.

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Chúng ta gặp nhau là một duyên phận nhưng để đi với nhau cả đời đó là sự thay đổi và cố gắng không ngừng nghỉ. Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi cả anh và em cùng cố gắng yêu thương.

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Ngày xưa, ngày tôi tuổi thanh xuân, tôi giống mẹ bảo thủ ngỡ tình đầu như cơn gió mùa thổi mãi. Những lá thư, tấm bưu thiếp và cả những mẩu bút chì tôi dùng để viết, tôi cũng gói gọn trong ngăn kéo và giữ gìn.

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Hết thật rồi. Phải buông tay ra rồi. Mà sao trong lòng lại cay đắng thế này!

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Sau cùng chúc mỗi một người chúng ta đều sẽ không lỡ hẹn với phiên bản tốt nhất của chính bản thân mình. Chúc bạn một đời an nhiên.

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Tình cảm dẫu mang vị đắng của nước mắt, buồn của sự chia ly nhưng ngoài kia vẫn có biết bao người chờ mong. Thật không ngờ đến lúc ta hiểu tâm tư một người lại chính là lúc người rời xa ta.

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Tình cảm của con người cũng như hoa trong gương như trăng dưới nước phút chốc thành mây. Nếu chọn người mình yêu thì mệt mỏi trong lòng nhưng hạnh phúc trong tim. Còn chọn người yêu mình thì vĩnh viễn phụ đi trái tim của họ.

back to top