Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 23 thanh xuân ấy tôi nhất định không bỏ lỡ

2017-05-07 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Mẹ bảo "23 con thực sự tay trắng” chẳng có nổi một công việc ổn định với người ta. Chẳng có người yêu sớm tối rủ rỉ chuyện trò. Đến bây giờ con thực sự chẳng có gì trong tay. Nhưng nếu mẹ biết con thực sự có rất nhiều mẹ ạ, con có gia đình là thứ quý gia nhất, có ba mẹ và mấy đứa em luôn khỏe mạnh, có lũ bạn thân sớm tối bên cạnh có mặt lúc con cần, có những người luôn mang đến hạnh phúc cho con, không khi nào bỏ rơi con, đó không phải là tất cả sao. Chắc là giống như người ta nói “bạn cần sức mạnh, nghị lực nên cuộc sống đặt ra những khó khăn, nghịch cảnh để bạn vượt qua và mạnh mẽ hơn”. Con luôn tin và lạc quan như thế.

***
Tuổi 23 thanh xuân ấy tôi nhất định không bỏ lỡ

Có lẽ tuổi nào cũng có những nỗi lo lắng riêng chăng, thế nên tuổi 23 cũng khiến tôi mệt mỏi và chênh vênh ghê gớm.

23 tuổi cảm thấy bản thân dường như vô dụng trước mọi thứ. Ra trường ai cũng cần có một công việc để ổn định kinh tế, để kiếm cho mình những đồng nghiệp vừa ý. Tôi cũng chọn cho mình một công việc, nó làm tôi vui, làm tôi muốn cố gắng từng ngày, nhưng đó lại thật sự là những ngày bế tắc nhất trong cuộc đời.

Đi làm, phấn đấu để làm tốt, phấn đấu để chứng tỏ mình và rồi phấn đấu để rời bỏ nó. Nhưng đến khi có thể rời bỏ được rồi thì sao? Đến khi thuyết phục được ba mẹ rồi thì sao? Đến lúc đó mới giật mình nhận ra rằng bản thân không thể thuyết phục nổi chính mình, không biết dùng cách nào để thoát ra nổi cái vòng luẩn quẩn, nhân sinh mà cuộc đời trói buộc.

Tôi lựa chọn ra đi giữa bao ràng buộc, bao tình cảm của mọi người dành cho tôi. Tôi không cho phép mình tham lam cái an toàn trước mắt, không cho phép mình chịu khuất phục, không cho phép lý tưởng mình bị vùi dập bởi chính sự thỏa hiệp của bản thân. Tôi lựa chọn từ bỏ những tình cảm trân quý biết bao, biết từ bỏ sẽ không còn cơ hội nào nữa vẫn không thể thuyết phục nổi bản thân và chấp nhận bắt đầu lại, mọi người bảo tôi cố chấp, tôi bảo thủ. Nhưng tôi muốn để mình có thể tự quyết định con đường và cuộc sống của chính mình. Tuổi 23 đã đủ chênh vênh lắm rồi, tôi không muốn thời gian cứ trôi qua trong sự chênh vênh lạc lối ấy.

Và 23 tuổi tôi cũng đã từng yêu, từng chia tay, từng thất tình, cũng từng thầm yêu một chàng trai, cũng từng vì người cũ mà đóng cửa trái tim mình không cho phép ai chạm tới. Nhiều khi cuộc sống khắc nghiệt quá lại tự gồng mình lên để chịu trách nhiệm với chính mình. Cũng có lúc mệt mỏi cần một bờ vai để dựa mà chẳng dám dựa vào ai, sợ rằng khi dựa vào rồi sẽ không đủ sức để một mình đi tiếp nữa.

23 tuổi vẫn còn bu bám lũ bạn thân, còn muốn đi cùng chúng nó đến chân trời góc bể. Chừng ấy năm của cuộc đời không thể nói đã nếm trải tất cả vị đắng vị ngọt của cuộc đời nhưng tôi cũng đã biết như thế nào là ngọt ngào hạnh phúc, như thế nào là đau đớn tận tim gan, biết bữa cơm gia đình là quý giá như thế nào, lòng mẹ ấm áp bao nhiêu, và ánh mắt ba sâu ngời biển cả.

23 tuổi cũng chứng kiến rất nhiều cuộc sinh ly tử biệt, khoảng cách xa nhất chính là lúc vẫn nhìn thấy người đó đứng trước mặt mình, nhưng không thể nghe mình nói, không thể biết mình đau, họ đã hoàn toàn thuộc về một thế giới khác. Khoảnh khắc nhìn người mình yêu thương dần rời xa mình, là sự đau đớn không thể nào diễn tả nỗi mà nếu như không thực sự trải qua thì không thể nào khắc cốt ghi tâm.

Mẹ bảo "23 con thực sự tay trắng” chẳng có nổi một công việc ổn định với người ta. Chẳng có người yêu sớm tối rủ rỉ chuyện trò. Đến bây giờ con thực sự chẳng có gì trong tay. Nhưng nếu mẹ biết con thực sự có rất nhiều mẹ ạ, con có gia đình là thứ quý gia nhất, có ba mẹ và mấy đứa em luôn khỏe mạnh, có lũ bạn thân sớm tối bên cạnh có mặt lúc con cần, có những người luôn mang đến hạnh phúc cho con, không khi nào bỏ rơi con, đó không phải là tất cả sao. Chắc là giống như người ta nói “bạn cần sức mạnh, nghị lực nên cuộc sống đặt ra những khó khăn, nghịch cảnh để bạn vượt qua và mạnh mẽ hơn”. Con luôn tin và lạc quan như thế.

Tuổi trẻ có lúc ngọt ngào như hương vi alphelybe dâu mà tôi vẫn thích, có khi lại đắng ngắt như ly cafe đen, có khi lại giống mùi vị sầu riêng thật đặc biệt, nhưng dù thế nào đó cũng là thanh xuân nhất định tôi sẽ không bao giờ có cơ hội để bõ lỡ lần nữa.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập & sản xuất: Hằng Nga & nhóm sản xuất blogradio.vn

Tuổi 23 thanh xuân ấy tôi nhất định không bỏ lỡ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

back to top