Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi 23 thanh xuân ấy tôi nhất định không bỏ lỡ

2017-05-07 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Mẹ bảo "23 con thực sự tay trắng” chẳng có nổi một công việc ổn định với người ta. Chẳng có người yêu sớm tối rủ rỉ chuyện trò. Đến bây giờ con thực sự chẳng có gì trong tay. Nhưng nếu mẹ biết con thực sự có rất nhiều mẹ ạ, con có gia đình là thứ quý gia nhất, có ba mẹ và mấy đứa em luôn khỏe mạnh, có lũ bạn thân sớm tối bên cạnh có mặt lúc con cần, có những người luôn mang đến hạnh phúc cho con, không khi nào bỏ rơi con, đó không phải là tất cả sao. Chắc là giống như người ta nói “bạn cần sức mạnh, nghị lực nên cuộc sống đặt ra những khó khăn, nghịch cảnh để bạn vượt qua và mạnh mẽ hơn”. Con luôn tin và lạc quan như thế.

***
Tuổi 23 thanh xuân ấy tôi nhất định không bỏ lỡ

Có lẽ tuổi nào cũng có những nỗi lo lắng riêng chăng, thế nên tuổi 23 cũng khiến tôi mệt mỏi và chênh vênh ghê gớm.

23 tuổi cảm thấy bản thân dường như vô dụng trước mọi thứ. Ra trường ai cũng cần có một công việc để ổn định kinh tế, để kiếm cho mình những đồng nghiệp vừa ý. Tôi cũng chọn cho mình một công việc, nó làm tôi vui, làm tôi muốn cố gắng từng ngày, nhưng đó lại thật sự là những ngày bế tắc nhất trong cuộc đời.

Đi làm, phấn đấu để làm tốt, phấn đấu để chứng tỏ mình và rồi phấn đấu để rời bỏ nó. Nhưng đến khi có thể rời bỏ được rồi thì sao? Đến khi thuyết phục được ba mẹ rồi thì sao? Đến lúc đó mới giật mình nhận ra rằng bản thân không thể thuyết phục nổi chính mình, không biết dùng cách nào để thoát ra nổi cái vòng luẩn quẩn, nhân sinh mà cuộc đời trói buộc.

Tôi lựa chọn ra đi giữa bao ràng buộc, bao tình cảm của mọi người dành cho tôi. Tôi không cho phép mình tham lam cái an toàn trước mắt, không cho phép mình chịu khuất phục, không cho phép lý tưởng mình bị vùi dập bởi chính sự thỏa hiệp của bản thân. Tôi lựa chọn từ bỏ những tình cảm trân quý biết bao, biết từ bỏ sẽ không còn cơ hội nào nữa vẫn không thể thuyết phục nổi bản thân và chấp nhận bắt đầu lại, mọi người bảo tôi cố chấp, tôi bảo thủ. Nhưng tôi muốn để mình có thể tự quyết định con đường và cuộc sống của chính mình. Tuổi 23 đã đủ chênh vênh lắm rồi, tôi không muốn thời gian cứ trôi qua trong sự chênh vênh lạc lối ấy.

Và 23 tuổi tôi cũng đã từng yêu, từng chia tay, từng thất tình, cũng từng thầm yêu một chàng trai, cũng từng vì người cũ mà đóng cửa trái tim mình không cho phép ai chạm tới. Nhiều khi cuộc sống khắc nghiệt quá lại tự gồng mình lên để chịu trách nhiệm với chính mình. Cũng có lúc mệt mỏi cần một bờ vai để dựa mà chẳng dám dựa vào ai, sợ rằng khi dựa vào rồi sẽ không đủ sức để một mình đi tiếp nữa.

23 tuổi vẫn còn bu bám lũ bạn thân, còn muốn đi cùng chúng nó đến chân trời góc bể. Chừng ấy năm của cuộc đời không thể nói đã nếm trải tất cả vị đắng vị ngọt của cuộc đời nhưng tôi cũng đã biết như thế nào là ngọt ngào hạnh phúc, như thế nào là đau đớn tận tim gan, biết bữa cơm gia đình là quý giá như thế nào, lòng mẹ ấm áp bao nhiêu, và ánh mắt ba sâu ngời biển cả.

23 tuổi cũng chứng kiến rất nhiều cuộc sinh ly tử biệt, khoảng cách xa nhất chính là lúc vẫn nhìn thấy người đó đứng trước mặt mình, nhưng không thể nghe mình nói, không thể biết mình đau, họ đã hoàn toàn thuộc về một thế giới khác. Khoảnh khắc nhìn người mình yêu thương dần rời xa mình, là sự đau đớn không thể nào diễn tả nỗi mà nếu như không thực sự trải qua thì không thể nào khắc cốt ghi tâm.

Mẹ bảo "23 con thực sự tay trắng” chẳng có nổi một công việc ổn định với người ta. Chẳng có người yêu sớm tối rủ rỉ chuyện trò. Đến bây giờ con thực sự chẳng có gì trong tay. Nhưng nếu mẹ biết con thực sự có rất nhiều mẹ ạ, con có gia đình là thứ quý gia nhất, có ba mẹ và mấy đứa em luôn khỏe mạnh, có lũ bạn thân sớm tối bên cạnh có mặt lúc con cần, có những người luôn mang đến hạnh phúc cho con, không khi nào bỏ rơi con, đó không phải là tất cả sao. Chắc là giống như người ta nói “bạn cần sức mạnh, nghị lực nên cuộc sống đặt ra những khó khăn, nghịch cảnh để bạn vượt qua và mạnh mẽ hơn”. Con luôn tin và lạc quan như thế.

Tuổi trẻ có lúc ngọt ngào như hương vi alphelybe dâu mà tôi vẫn thích, có khi lại đắng ngắt như ly cafe đen, có khi lại giống mùi vị sầu riêng thật đặc biệt, nhưng dù thế nào đó cũng là thanh xuân nhất định tôi sẽ không bao giờ có cơ hội để bõ lỡ lần nữa.

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập & sản xuất: Hằng Nga & nhóm sản xuất blogradio.vn

Tuổi 23 thanh xuân ấy tôi nhất định không bỏ lỡ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tuổi 20 học cách để trưởng thành

Tuổi 20 học cách để trưởng thành

Sau tất cả bạn hãy nhắn nhủ với chính mình “Cô gái à, hãy cười nhiều hơn vì không ai cấm bạn cười trong hạnh phúc. Con gái đẹp nhất là khi cười mà. Hãy tự tin chính mình, không ai cản được chúng ta hạnh phúc. Hãy tự tạo cho mình một cuộc sống đầy ắp tiếng cười. Hãy cười trước khó khăn, vấp ngã và hãy cảm ơn những lần bị đau. Vì sau đó chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời”.

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Người với người kiếp này gặp gỡ đều là do nhân duyên tu từ nhiều kiếp. Gặp gỡ nhau là do duyên số, hãy biết trân trọng những điều mình đang có, đừng lưu luyến hay tiếc nuối những cái đã mất đi mà để lỡ hạnh phúc hiện tại.

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

back to top