Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mai con về!

2017-04-28 16:31

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Con ca ngợi độc lập, tự do và tìm mọi cách để có được nó. Nhưng tự do để làm gì, có đổi được những bữa cơm nóng của mẹ, những lời hỏi han ân cần của cha? Từng bước, từng bước một, con đã đi đến thời điểm này, con đã có được kha khá những thứ con muốn. Con đi làm và có tiền, con tự bù đắp những thứ mà tuổi thơ con không có. Nhưng sao những lúc thế này con thấy mệt mỏi, trống rỗng quá mẹ à!

Mai con về với mẹ nhé! Cho con về tìm lại tuổi thơ đã vụt mất và tìm lại đứa trẻ bé bỏng của mẹ ngày xưa, được không mẹ?

***
Mai con về!

“Tôi vội vàng níu lấy, cánh tay của cha dường như đã xa
Cứ ôm chặt lấy tôi, là mơ đấy thôi, đường buồn tôi ơi.
Tôi chạy theo ánh sáng cuối con đường nơi mẹ tôi vẫn đứng.
Đón tôi lúc tan trường, nụ cười ấy mang ấu thơ tôi về nơi xa xôi”.


Khi những giai điệu của bài hát vang lên là lúc những giọt nước mắt con lặng lẽ rơi xuống, rồi cứ thế nức nở nghẹn ngào. Mấy hôm nay con ốm mệt mẹ ạ, con bị chán ăn, con sút cân. Sáng nay chị đồng nghiệp của con bảo: “Dạo này em gầy đi hay sao ấy. Trông mặt em hốc hác lắm! Thế này 30/4 về mẹ lại lo.” Con không nhận ra điều này nhưng khi đứng lên cân thì đúng là sút cân thật. Thế là con lại làm mẹ lo rồi phải không? Hồi còn bé con rất thích được ốm vì mỗi khi ốm mẹ sẽ quan tâm đến con hơn, mẹ sẽ không la mắng con như mọi ngày. Nhưng bây giờ mỗi khi đau ốm, xung quanh mình chẳng có gì ngoài sự quạnh quẽ, cô đơn. Trưởng thành là như vậy phải không mẹ?

Hôm nọ con đi học nhạc, có một ông bạn của thầy nhìn con bảo: “Trông con bé này có vẻ là con nhà giàu”. Con không biết tại sao ông ấy lại nhìn vẻ ngoài và đoán như vậy. Ông ấy không biết con từng là đứa trẻ chăn trâu, cắt cỏ. Ông ấy không nhìn thấy những vết sẹo trên bàn tay là dấu tích của những lần thái rau, cắt củi ngày xưa. Ông ấy không biết rằng, để học đến bậc này, con đã phải vượt qua bao nhiêu dặm đường dốc núi sỏi đá, là những ngày xa nhà đằng đẵng. Khi nhìn vẻ bề ngoài của một người, người ta không thể nhìn thấy những gì người ấy đã trải qua. Mẹ từng nắm lấy bàn tay con bảo rằng: “Đây là tay cầm sách, cầm bút, không phải tay cầm cuốc, cầm cày. Cố gắng học con nhé!” Bố mẹ luôn động viên con cố gắng học vì một lý do duy nhất “Để lớn lên không phải khổ”. Còn con, con quyết phải học thật giỏi, để thoát khỏi cảnh tù túng ở một miền quê tịch mịch, để khám phá những vùng trời mới. Có nhiều lúc con muốn biến đi đâu đó thật xa, để không phải nghe những lời mắng mỏ của mẹ, những trận cãi vã giữa mẹ và bố.

Con ca ngợi độc lập, tự do và tìm mọi cách để có được nó. Nhưng tự do để làm gì, có đổi được những bữa cơm nóng của mẹ, những lời hỏi han ân cần của cha? Từng bước, từng bước một, con đã đi đến thời điểm này, con đã có được kha khá những thứ con muốn. Con đi làm và có tiền, con tự bù đắp những thứ mà tuổi thơ con không có. Nhưng sao những lúc thế này con thấy mệt mỏi, trống rỗng quá mẹ à!

Sáng nay đi làm, khi ngồi soi gương chải tóc, con chợt nghĩ tại sao khi lớn lên người ta luôn phải để ý đến ánh nhìn của người khác. Mỗi khi ra ngoài lại cố gắng chọn cho mình một bộ trang phục thật đẹp, khiến bản thân mình thật chỉn chu dù mình không thật sự thoải mái với diện mạo đó. Những lúc thế này, con lại ghét làm người lớn, làm người lớn thì không phải lúc nào cũng được khóc khi buồn, cười khi vui như một đứa trẻ. Làm người lớn thì phải suy nghĩ nhiều, phải lo toan, mệt mỏi. “Cả một thời thơ ấu mong được lớn, đâu có biết lớn lên chỉ buồn thêm.” Bây giờ con đã hiểu, vì sao khi chúng con đã khẳng định rằng: “Chúng con lớn rồi, mẹ đừng lo cho chúng con nhiều quá.” nhưng mẹ vẫn không ngừng lo lắng. Đôi khi chúng ta chỉ lớn lên về thân xác mà tâm hồn vẫn như một đứa trẻ. Những lúc khổ đau, vấp ngã, mỏi mệt trên bước đường đời lại muốn tìm về nương náu trong lòng mẹ bình yên.

“Nhiều lúc con đi tìm những thứ xa xôi mà quên mất những điều gần gũi.
Nhiều lúc con đi tìm những thứ xa hoa mà quên mất mẹ đang lầm lũi.
Nhiều lúc con đi tìm những thứ không phải của con mà quên mất rằng thời gian ngắn ngủi.
Giờ là lúc con đi tìm lại mình - đứa con bé nhỏ của ngày xưa luôn khiến mẹ vui....” (Khuyết danh)

Mai con về!

Ngày bé, con bị giày vò bởi nỗi nhớ nhà mỗi khi đi học xa. Khi lớn lên, quen dần với cuộc sống xa nhà, nỗi nhớ không còn cồn cào như trước, con tạm cất nỗi nhớ vào một góc nào đó trong tâm hồn. Con không biết rằng nỗi nhớ vẫn giày vò bố mẹ đến tận bây giờ, từ khi chúng con còn bé và khi chúng con lớn rồi thì nỗi nhớ càng lúc càng nhiều hơn chứ chẳng vơi bớt đi chút nào. Mẹ chỉ trông ngóng mỗi dịp nghỉ lễ dài các con sẽ trở về nhà. Mẹ sẽ để dành con gà, con cá, những thứ ngon nhất cho con ăn.

Hôm qua con đi siêu thị để mua ít đồ mang về cho mẹ. Con nhận ra những lúc mình được đi mua sắm, chăm lo cho gia đình là lúc mình cảm thấy thoải mái và hạnh phúc nhất. Con không hiểu sao có những lúc con lại tự làm mình buồn khổ. Chỉ có một mảnh tâm hồn mà con chất chứa trong đó đủ những thứ tiêu cực ngổn ngang. Mai con về với mẹ nhé! Cho con về tìm lại tuổi thơ đã vụt mất và tìm lại đứa trẻ bé bỏng của mẹ ngày xưa, được không mẹ?


© Hằng Nga – blogradio.vn


Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập & sản xuất: Hằng Nga

Nguyễn Hằng Nga

Hãy theo đuổi sự ưu tú, thành công sẽ theo đuổi bạn!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Tôi đã từng nghe đâu đó có người nói rằng: “Trong cuộc sống bạn nhất định sẽ gặp một người, người ấy phá vỡ nguyên tắc của bạn, thay đổi thói quen của bạn, trở thành ngoại lệ của bạn!” Và liệu khi gặp được người đó rồi, chúng ta có bỏ lỡ nhau lần nữa…

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

back to top