Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng tư về rồi nhớ vị nhót tuổi thơ

2017-04-23 01:02

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Những ngày tháng 4 đến, bạn nhớ đến điều gì nhất? Hà Nội gắn liền tôi và tháng tư bằng những bó hoa loa kèn trắng muốt, bằng những chiếc xe đạp thồ chở đầy những quả ngon lành với màu đỏ của nhót chín. Thì ra Hà Nội cũng thế, cũng là mảnh đất yên bình với chút dìu dịu nắng tháng tư và những mẹt nhót đỏ au như trong ký ức của tuổi thơ.

Tháng tư về rồi đấy, mùa nhót tuổi thơ về rồi đấy!

***

Khi gió và nắng hanh hao, mùa nồm ẩm kéo về, đi dọc con phố Hà Nội vào sáng sớm, lòng người có chút khó chịu trong tiết trời chuyển giao, ướt át và lâm thâm mưa phùn. Thế rồi chợt bừng tỉnh khi bắt gặp những mẹt nhót đỏ au theo các bà, các cô trên đôi quang gánh chào mùa về. Đã tháng Tư rồi đấy, mùa nhót về thấy lòng mình rạo rực, đánh thức cả một kí ức tuổi thơ bình dị.

Quê tôi mùa này - nơi có những con ngõ nhỏ lát gạch, phủ mịn rêu xanh, đâu đó khắp những vườn cây, từng chùm nhót chín rực cả góc vườn, đỏ mọng, kết thành từng chùm như những chùm đèn điện nhỏ xinh thắp sáng trong tiết trời âm u. Nhót mọc từng chùm sai lúc lỉu, rung rinh nhức nhối trong cái nắng mới. Từng quả chín đỏ au, mọng nước, phủ đầy phấn trắng lóng lánh như kim tuyến. Tháng Tư, trong cái vất vả nhọc nhằn của đồng ruộng, nỗi lo âu trông chờ lúa vào vụ, từng chùm nhót chín căng tròn đầy như một âm thanh tươi mới và rạo rực nhất.



Mùa nhót về - gợi nhớ một góc tuổi thơ thật dữ dội sâu thẳm trong trái tim cô học trò thôn quê. Thuở còn thơ bé, cũng độ này, lũ học trò chúng tôi cắp sách đến trường vẫn thường rủ nhau đi học sớm, trốn ba mẹ trèo tường vào giàn nhót góc vườn nhà hàng xóm, vặt lấy vặt để cả mẻ nhót rồi tống vội vào bụng áo đã sơvin. Có lần, lũ con trai bị vướng quần vào hàng rào rách toạc cái quần phăng cũ kĩ, lại có lần, bọn chúng tôi bị chó nhà hàng xóm rượt đuổi bở hơi tai. Ấy thế, mà sau mỗi lần thu được “chiến lợi phẩm”, cả lũ lại hí hửng mang vào lớp chia cho lũ bạn, lôi cả gói muối ớt chuẩn bị sẵn ở nhà ra chấm ăn. Từng quả nhót nhỏ xinh hình bầu dục, chín mọng nước, cùi dày luôn là thức quà tuổi thơ khoái khẩu của tuổi học trò.

Cầm trái nhót trên tay khẽ mài vào chiếc quần tối màu cho ra hết phấn, vừa mài vừa ứa cả nước miếng, nhanh nhanh cho đến lúc trái nhót bay hết phấn trắng, lộ vỏ đỏ ửng mịn màng rồi chấm vội chút muối ớt, vị thấm đầu lưỡi tê tê, ngòn ngọt, chua dôn dốt. Lũ chúng tôi, có đứa thích ăn chua thì chỉ mài qua trái nhót, có đứa lại thích ăn ngọt hơn nó sẽ mài nhót cho thật mềm khi ăn sẽ ngọt hơn. Ăn xong lại chát xít cổ họng, mặt nhăn nhó vì vị chua nhéo cả mắt nhưng đứa nào cũng thèm.



Mùa nhót tuổi thơ có cả trong từng bát canh chua mẹ nấu. Mỗi buổi đi làm đồng về trong giỏ của mẹ lúc nào cũng có mấy mớ tôm, mớ cá vẫn còn tanh mùi bùn. Thường thì mẹ sẽ cho cả mẻ vào nồi kho trên bếp, chỉ lựa ra vài con cá diếc, cá rói để nấu canh chua. Món này có một ít rau nấu với cá, lọc một chút mẻ và thả vài quả nhót là ngon tuyệt vời. Nhót làm cho bát canh có vị thơm dịu, chua chua, thanh thanh.

Hà Nội sầm uất là thế mà cũng có lúc bình dị như vậy với những quang gánh đầy ắp hai nong nhót chín, rong ruổi khắp các con phố, làm thổn thức biết bao người con của thôn quê. Tháng Tư về chạm ngõ lại thấy lòng mình xốn xang, dư vị quả nhót chua chua đầu lưỡi vẫn còn đọng mãi trong tiềm thức nhắc nhở về kí ức tuổi thơ đã từng đi qua đầy nhọc nhằn vất vả. Trong những lúc gian khó ấy, vẫn biết yêu những gì mình có, trân trọng và nâng niu thức quà thanh nhã của tuổi thơ.

Tháng Tư Hà Nội, cô sinh viên vội vàng sà vào hàng nhót mua vài quả ăn cho vơi đi nỗi khát khao….

© Trần Tuyết – blogradio.vn

Kịch bản và mix nhạc: Đoàn Hòa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top