Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chạm tay vào tháng tư đi em!

2017-04-15 01:35

Tác giả: Cá Kho Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Chạm vào tháng tư, xin ai đó cứ bước đi nhè nhẹ và tĩnh lặng để cảm nhận cái thời tiết nửa xuân nửa hạ của những ngày tháng tư chuyển mùa. Tháng tư là bình dị một vòm trời xanh mây trắng. Nắng sóng sánh đổ dài trên những mái ngói cổ trầm lặng màu thời gian. Những đoá hoa đầu hè nở vội, những xe hoa rong chất đầy những bó hoa còn e ấp nụ.

***
Chạm tay vào tháng tư đi em!

“Chạm tay vào tháng Tư đi anh.
Em sẽ chỉ cho anh màu của nắng.
Lẫn cả màu yêu thương, cả quên nhớ, giận hờn”.

(blogradio.vn)

Tháng tư về rồi đấy, chạm tay vào tháng tư đi em. Ngoài kia những bông gạo đỏ, những tán sưa dường như vẫn lưu luyến chút nắng hanh hao, nhàn nhạt và ngọt ngào của tháng ba. Tháng ba người ta chờ đợi những bông hoa sưa không mùi, không vị, những chùm hoa bưởi trắng thơm ngào ngạt những ngày mưa ẩm ướt, những cây gạo đỏ chơ vơ lẻ loi đứng một mình trong vạt nắng chiều nhàn nhạt. Vậy tháng tư ai đó chờ đợi điều gì nhỉ? Có ai chờ hoa loa kèn trắng không? Có ai thích nghe về truyền thuyết loa kèn không? Có ai mong dù một chút thôi hương của những buổi chuyển mùa đầu hạ? Có ai nhớ về những tán anh đào mùa này cũng đang trắng xóa lối về?

Chạm vào tháng tư, xin ai đó cứ bước đi nhè nhẹ và tĩnh lặng để cảm nhận cái thời tiết nửa xuân nửa hạ của những ngày tháng tư chuyển mùa. Chạm vào tháng tư, người ta chờ đợi một loài hoa của vội vàng, một loài hoa trắng tinh khôi, tượng trưng cho sự chung thủy, đợi chờ và để tháng tư vẫn hát những bản tình ca của gió trên những lối nhỏ đi về. Cho ai đó mơ màng về những lối mòn hoa dại nở, nghe gió hát mùa hè để lặng ngắm những chân trời xanh đến thế.

Chạm tay vào tháng tư đi em!

Tháng tư về rồi, tháng tư đã bắt đầu phủ lên đất trời, thấm vào lòng người cái màu trắng thuần khiết, tinh khôi và giản dị của loa kèn. Bỗng nhớ lắm những sáng sớm se lạnh, những chiều gió mát đi dọc con phố, đâu cũng tràn ngập hoa loa kèn mà nhiều người vẫn gọi là hoa bách hợp, huệ, ly.

Tháng tư là bình dị một vòm trời xanh mây trắng. Nắng sóng sánh đổ dài trên những mái ngói cổ trầm lặng màu thời gian. Những đoá hoa đầu hè nở vội, những xe hoa rong chất đầy những bó hoa còn e ấp nụ, những gánh hàng rong chở đầy những quả mơ óng vàng, những quả xoài nằm xếp lớp ngay ngắn trên những chiếc xảo tre mộc mạc. Thành phố nhỏ, ngõ nhỏ nên loa kèn trắng nối đuôi nhau trên những chiếc xe đạp cũ kĩ đậm màu thời gian, âm thầm xuống phố tự bao giờ. Mỗi mùa loa kèn về, thành phố như được khoác lên mình một thứ gì đó rất đỗi thân thuộc, dịu dàng.

Tháng tư về trời vẫn chưa hết lạnh, nàng Bân vẫn còn lưu luyễn gửi nỗi cô đơn vào những cơn gió hanh hao. Tháng tư, nắng nhẹ nhàng quá, mây trắng cũng nhẹ nhàng. Giữa những tấp nập phố phường, chợt thấy một màu trắng trong của hoa loa kèn thân thương đến lạ. Màu hoa như ôm vào lòng cả đất trời những ngày tháng tư chuyển mùa, nửa xuân nửa hạ. Tháng tư, có ai đó chợt mỉm cười khi thấy cô gái ôm bó hoa loa kèn trong tay đi giữa những vạt nắng lung linh đang ùa về trên phố.

Tháng ba cứ chầm chậm mang cánh hoa đi xa để tháng tư mang loa kèn trở lại vỗ về vào lòng phố, cứ nhẹ nhàng để loa kèn dệt nỗi nhớ vào tháng tư nhé.

© Cá Kho – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh
Minh họa: Hương Giang, Tuấn Anh

Chạm tay vào tháng tư đi em!

Cá Kho

Cuộc sống không có thất bại, chẳng qua chỉ là cách nhìn nhận của mỗi người. Hay tin rằng mình luôn là người may mắn và phía trước luôn có một con đường ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Yêu đơn phương một người đơn phương (Vlog Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn (Vlog Radio)

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Xa nhau rồi liệu còn ai thương nhớ (Cafe Vlog)

Người ta thường nói trong tình yêu, ai bỏ ra nhiều tình cảm hơn sẽ là người thua thiệt, tôi mỉm cười chẳng cho là đúng. Vì khi yêu ai cũng đã trao đi những cảm xúc nơi đầu tim tinh khôi và nồng nhiệt nhất, vậy lúc rời đi đừng đem theo những ưu phiền, hãy để nụ cười hong khô giọt nước mắt; ai thắng ai thua đâu còn quan trọng, chuyện tùy duyên, thôi thì mặc mây trời...

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài (Vlog Radio)

Những lúc yếu lòng nhất, em thường để mặc mình vẫy vùng trong quá khứ mà chẳng còn cố gắng tìm cách thoát ra. Chúng ta của sau này rồi sẽ hạnh phúc và an yên cả mà thôi, dẫu rằng là chẳng cùng nhau. Duyên phận như thế nào đã có trời cao an bài, sau những ngày mưa gió bủa vây thì cũng sẽ có những ngày nắng ấm, em vốn dĩ có thể lấy lại tinh thần rất nhanh nên mọi cảm xúc tiêu cực đều đi qua và bầu trời lại trong vắt, xinh đẹp.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể (Cafe Vlog)

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ở tuổi 27 quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? (Cafe Vlog)

Ngẫm lại câu nói: “Tuổi trẻ luôn là quãng thời gian mà con người ta phải ngoái đầu nhìn lại với ánh mắt tiếc thương, rồi thở dài bất lực thay cho câu nói “đã từng như vậy” thấy chẳng sai một tẹo nào.

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Chút tâm tư những ngày cuối năm (Cafe Vlog)

Guồng quay cuộc sống dẫu có vội vàng, dẫu có tấp nập đến đâu thì cũng chẳng nằm ngoài cái quy luật tự nhiên và bất biến xuân, hạ, thu, đông. Và lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết. Và đây cũng là lúc người ta dành chút thời gian ngoảnh nhìn lại những gì đi qua, nghiệm lại những gì đã và chưa làm được.

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì? (Cafe Vlog)

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết (Cafe Vlog)

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết (Cafe Vlog)

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê (Cafe Vlog)

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê (Cafe Vlog)

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

back to top