Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Tháng chín về, mơ những giấc ngủ bình yên

2018-09-18 09:01

Tác giả: Nguyên Mai, Cá Kho, Lãng Khách, Cao Nam Minh Giọng đọc: Radio Online Team, Tuấn Anh

Những cơn gió tháng Chín đã trở về trên phố. Xao xác vàng tà áo của mùa thu. Trời trong veo tiếng chim mỗi sớm. Nắng rơi êm lối cũ. Thênh thang…

Thu về mang theo sự bình yên. Không gian êm ả như một bản nhạc dịu dàng ru yên những nỗi nhớ, những xót xa, những cồn cào bỏng rát của ngày hạ. Nếu bạn đang ở giữa những ngày tháng Chín, đừng bỏ lỡ mùa thu trôi qua ngoài khung cửa. Nhưng hãy tạm nán lại đôi chút, cùng tôi dạo qua tháng Chín trong những vần thơ của Thơ radio hôm nay. Hãy đến với một bài thơ của tác giả Cá Kho với tựa đề “Những mùa gió đi qua”. Bài thơ có lời đề tặng một người bạn gái mang tên Vũ Ánh Nguyệt.

Thơ Radio: Tháng chín về, mơ những giấc ngủ bình yên

Những mùa gió đi qua (Cá Kho)

Tặng Vũ Ánh Nguyệt

Bài thơ mùa thu anh viết tặng em.
Khi rừng phong đỏ mình xao xác lá.
Gió heo may vừa sang báo trời hết hạ.
Thảm lá vàng dệt bước chân em qua.

Tháng 8 chợt xa, mùa gió về thổn thức.
Mùa thu qua, trôi trong miền kí ức.
Để mùa về, ngắt tắt nắng mong manh.

Thu về rồi, trời tháng 9 trong xanh.
Phố đỏ mình màu lộc vừng trút lá.
Mùi cốm thơm, lẫn cả mùi rơm rạ
Hoa sữa nồng nạn quyện hơi gió heo may.

Anh bước đi đã biết bao tháng ngày.
Chỉ mùa thu khiến cho anh nhìn lại
Nỗi nhớ bâng khuâng của thời thơ dại
Của một thời đi nhặt lá vàng rơi

Ngày gió về, nỗi nhớ có tàn phai?
Rơi rớt rụng như mùa thu thay lá?
Ta ru em, ru mùa thu buồn vơi đến lạ.
Ru lòng mình những mùa gió đi qua.

Thơ Radio: Tháng chín về, mơ những giấc ngủ bình yên

Mùa thu chính là khúc hát ru ấy. Ngủ đi những đợi chờ, vấn vương. Nỗi cô đơn đừng thao thức thêm nữa. Cao Nam Minh cũng viết những vần thơ về một giấc ngủ bình yên. Ta từng mơ tìm thấy bình yên dưới một mái nhà, trong vòng tay ấm. Nhưng có lẽ giờ ta phải tìm bình yên trong chính trái tim mình 

Tháng Chín về rồi anh mơ những giấc ngủ bình yên (Cao Nam Minh)

Tháng Chín về rồi và mình sẽ đi đâu
Đôi mắt màu nâu còn vương nhiều thương nhớ
Chúng ta đi về đâu để thấy được một người đợi chờ
Một người mong, một nỗi khắc khoải lòng

Tháng chín về rồi em có biết hay không
Thu chạm cửa ô ngọt ngào hương hoa sữa
Em có còn dang tay đón hương thơm ùa mình vào ô cửa
Gió heo may len lỏi giấc mộng hiền

Tháng chín về rồi mình còn mơ những giấc ngủ bình yên
Mình bên nhau và quên đời giông bão
Thu Hà Nội với hàng cây thay áo
Nhưng em chẳng còn chờ anh, nơi góc phố xưa qua

Tháng chín về anh tự ôm mình trong những xót xa
Nhủ lòng rằng đó là những kỷ niệm
Màu mắt, môi rồi cũng dần tan biến
Khi heo may se sắt gọi thu về

Phố vẫn buồn trong nỗi nhớ lê thê
Gọi tháng chín về trong buồn da diết
Ta tự hỏi mình trong một chiều ly biệt
Tháng chín về, mình sẽ biết đi đâu?

Thơ Radio: Tháng chín về, mơ những giấc ngủ bình yên

Một tháng Chín hoang hoải buồn như vạt nắng phai dần trong đêm tối. Tháng Chín khoác cho đất trời màu áo mới, khiến ta nhận ra mọi thứ đang dần đổi thay và chẳng có gì vĩnh viễn, chẳng có gì tồn tại mãi. Thứ ta còn chỉ là những hồi ức. Những cành hoa đã khô, mùi hương đã tan theo gió cuốn… Nguyên Mai, một tác giả nữ với những dòng thơ dịu dàng, đã viết những lời hoài nhớ cho chuyện tình đã qua. Và liệu tình yêu đã qua có trở lại, như mùa thu? 

Viết cho anh về một mùa thu (Nguyên Mai)

Em viết cho anh bài thơ về tháng Chín mùa thu
Con chim sẻ gật gù trên mái nhà rêu cũ
Cây bàng dưới mái hiên chắc gì anh còn nhớ
Những chiếc lá cứ rơi thầm theo bước anh xa.

Em viết cho anh một bài thơ không có cách chia
Những dòng chữ buồn như dòng tóc rối
Trong những tháng năm, mùa đi rất vội
Dòng chữ nào kịp đến bên anh.

Thơ Radio: Tháng chín về, mơ những giấc ngủ bình yên

Em muốn kể anh nghe về những chiếc lá còn xanh
Như tình yêu bốn mùa còn thắm
Nhưng em biết, tình giờ xa xôi lắm
Chiếc lá cũng rơi trong một sớm cuối mùa.

Tháng Chín về rồi, trời vẫn còn mưa
Cơn mưa nào cũng nhắc em về chuyện tình lỡ dở
Ngưu Lang - Chức Nữ bên cây cầu nhỏ
Có cây cầu nào anh bỏ ngỏ đợi em?

Tháng Chín về rồi anh, ra phố mà xem
Em mặc váy hồng, và nụ cười rất mới
Anh biết đấy, mùa thì đi rất vội
Tình đi xa, tình có lại về gần?

Thơ Radio: Tháng chín về, mơ những giấc ngủ bình yên

Khổ cuối của bài thơ như một ngày thu đẹp trời đến sau những ngày gió mưa, bão tố. Chúng ta chẳng thể biết người ta mong có trở lại hay không. Nhưng tôi luôn tin rằng một ngày nào đó, tình yêu sẽ trở lại trong đời ta, để ta lại tin, lại đắm say, lại thấy mùa thu thật đẹp, thật trọn vẹn. “Anh ôm tháng Chín vào lòng” – lời thơ của tác giả Lãng Khách có lẽ sẽ khiến bạn muốn yêu một ai đó vào mùa thu đấy!

Anh ôm tháng chín vào lòng (Lãng Khách)

Tháng chín buồn nắng cũng chỉ hắt hiu
Mấy giọt sương còn nhiều ngấn trên lá
Tháng Chín bâng khuâng ngả mình trước cửa
Anh ôm tháng chín vào lòng vuốt gió qua tay

Tháng Chín mỉm cười, tháng Chín nói mê say
Anh hôn nhẹ những ngày yêu ngỡ cũ
Những ngày hạnh phúc chỉ là hay mê ngủ
Anh ôm tháng Chín vào lòng lần nữa chặt thêm

Tháng Chín thì thầm lời nào đó chưa quên
Lời của nhau, lời hẹn hò rất trẻ
Anh gõ bầu trời một niềm vui khe khẽ
Lại ôm vào lòng “tháng Chín mãi thương…”

Thơ Radio: Tháng chín về, mơ những giấc ngủ bình yên

Giọng đọc: Tuấn Anh, Lý Huyền
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Bài hát tặng: Mùa thu cho em
Sáng tác: Ngô Thụy Miên
Trình bày: Trinh

Thơ Radio: Tháng chín về, mơ những giấc ngủ bình yên

Thơ Radio: Tháng chín về, mơ những giấc ngủ bình yên

Nguyên Mai

Cũng chỉ là những nhớ thương thôi Tháng ngày thì rộng dài và giông gió

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

back to top