Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Mưa mùa thu giăng kín lối em về

2017-10-16 05:28

Tác giả: Mỹ Nhiên, Nguyên Mai, timbuondoncoi, Lạc Nhiên Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

Sau những ngày nắng nhẹ, trời xanh, những cơn mưa thu đã nhuộm xám cả chân trời. Len lỏi trong gió thoáng lạnh của mùa đông. Thời tiết dường như cũng gieo vào lòng người một nỗi buồn vô cớ. Chẳng vậy mà người xưa đã ghép lòng người với mùa thu để tạo nên một chữ sầu miên man…

Bạn thân mến, giữa những ngày mưa thu giăng kín lối, mời bạn cùng ngồi lại với Thơ Radio, lắng nghe những bài thơ – những câu chuyện của các tác giả.

Thơ Radio: Mưa mùa thu giăng kín lối em về

Chiều mưa bên cửa sổ (Mỹ Nhiên)

Chiều tháng sáu về qua con phố cũ
Nhặt cánh hoa rơi trên lối ven đường
Chẳng biết sao em lại nhớ một người thương
Chắc tại người ấy cũng từng yêu loài hoa dại.

Con đường cũ ngày nào vẫn còn in dấu mãi
Bước chân người trong những chiều đổ mưa
Người không trốn mình, chẳng sợ những cơn mưa
Mưa bất chợt, người bảo người không lạnh.

Cửa sổ bên nhà vẫn khép hờ đôi cánh
Người lại đưa tay bắt lấy hạt mưa chiều
Vài cánh hoa rơi trước gió đìu hiu
Người nhặt lấy ép vào trong quyển sổ.

Ngày gặp người đi về trên con phố
Người chỉ nhìn, chẳng nói được một câu
Người không biết rằng đã từ rất lâu
Có một người đã thầm thương, thầm nhớ.

Hôm nay mưa về, cửa sổ bên nhà lại mở
Có một người len lén đặt nhành hoa
Chẳng biết người có kịp nhận ra?
Mà đóng cửa, mặc hoa rơi trước gió!

Rồi từ dạo đó, từ dạo đó
Người tránh con đường, xuống phố một chiều mưa
Cửa sổ bên nhà cũng trốn những cơn mưa
Nên không mở, lâu rồi không còn mở!

Một câu chuyện tình buồn và thấm ướt những giọt mưa thu. Dường như mưa không còn là mưa nữa mà là những giọt nước mắt của mùa – đồng cảm với mối sầu trong lòng người. Ở một không gian khác, nơi quán vắng, tác giả timbuondoncoi đã khuấy lên những kỷ niệm, nhấp vào từng nỗi nhớ với bài thơ Cà phê đắng và mưa.

Thơ Radio: Mưa mùa thu giăng kín lối em về

Cà phê đắng và mưa (timbuondoncoi)

Khuấy một vòng, ngỡ đường đã hòa tan
Nhấp một ngụm vị đắng tràn ký ức
Dư vị cà phê làm nhói đau lồng ngực
Tựa vết mực loang trên giấy trắng tình đầu

Khuấy một vòng, ngỡ đời đã quên sầu
Nhấp một ngụm lại nghe cay khóe mắt
Niềm đau kia bỗng hiện lên rất thật
Theo từng giọt tí tách cà phê rơi.

Khuấy một vòng, ngỡ người đã quay về
Nhấp một ngụm lại não nề lòng nhớ
Hình bóng người đã hòa vào hơi thở
Một nhịp đập là một nhịp tim đau

Khuấy một vòng, nhìn mặt nước chênh chao
Bão trong lòng biết khi nao ngừng thổi
Cơn mưa ơi đừng về ngang qua vội
Để ướt lòng người, còn đắng cả chiều mưa.

Ở bài thơ của timbuondoncoi, nỗi nhớ tan vào từng giọt cà phê, và từng giọt cà phê nọ như hòa trong buổi chiều mưa, nhuộm đắng cả không gian. Cũng lắng nghe những tiếng mưa rơi trong lòng, nhưng là giữa màn đêm bủa vây, mời bạn đến với bài thơ Đêm nằm nghe mưa của tác giả Lạc Nhiên.

Đêm nằm nghe mưa (Lạc Nhiên)

Rỉ rả
Từng giọt vỗ trên mái nhà
Vỗ vào lòng nhoi nhói
Vỗ trên bao mong mỏi
Ai sẽ lạnh đêm nay?

Giây phút nào khóe mắt hoen cay
Khi nắm đất rơi vào hố sâu kêu rát
Người đã hay mình đang về chốn khác
Rẽ lối một hành trình?

Ngày mai vẫn bắt đầu với những bình minh
Dẫu một thanh xuân đã dừng ở lại
Những cung đường vẫn còn xa ngái
Ai sẽ bước giùm ai?

Giá như là một giấc ngủ trưa
Giá như là một cơn ác mộng
Thì sẽ không phải nằm nghe mưa
Trên mái nhà
rỉ rả
đêm nay...

Trong cơn mưa mùa thu nọ, đâu chỉ có những lặng thầm ôm nỗi nhớ về cuộc tình đã qua, có cả những trái tim lặng lẽ đợi chờ - chờ một bóng hình trong màn mưa mịt mù giăng mắc. Nguyên Mai – cô gái bên khung cửa đã viết những vần thơ buồn và tha thiết như những giọt mưa thu.

Thơ Radio: Mưa mùa thu giăng kín lối em về

Những ngày mưa cuối (Nguyên Mai)

Ngoài khung cửa mưa lại rơi
Mùa thu nhạt dần hương hoa sữa
Anh không đến, và những ngày sau nữa
Chỉ một mình em với bóng vắng con đường

Những ngày mưa cuối cùng, mùa lại buồn hơn
Em nghe gió lạnh luồn qua từng ngón
Mặt trời vàng cứ mỗi ngày lại đến
Không một lời hẹn hò, chỉ nỗi nhớ dài thêm

Nỗi nhớ cuối cùng là nỗi nhớ không tên
Em lại làm vần thơ bắt đầu về năm tháng
Cứ ngồi trong mưa nghe lòng nổi gió
Cứ ngồi trong mùa nghe nỗi nhớ xôn xao

Chẳng biết lấy gì để gom nỗi nhớ nhau
Rồi gửi về cho anh theo mùa gió
Lỡ một mai đây yêu thương không còn nữa
Gió lại đong đầy bằng nỗi nhớ những mùa xưa…

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Thực hiện: Tuấn Anh, Hằng Nga
Minh họa: Tuấn Anh, Hằng Nga

Mỹ Nhiên

Tôi thích viết, viết về những nỗi buồn, những câu chuyện tình yêu không màu mè nhưng nhiều cảm xúc...!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

back to top