Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Về đi em phố xá đã lên đèn

2017-09-22 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh

Còn nhớ, những ngày đầu em đặt chân xuống thủ đô huyên náo và hoa lệ này, em kể cho tôi rất nhiều về nỗi nhớ, về sự cô đơn và thèm cảm giác bình yên khi đi trên con đường quê trải vàng rơm ngày gặt.Tôi an ủi em, rằng em sẽ nhanh chóng làm quen thôi, rằng sẽ đến lúc em thích thành phố này hơn cả làng quê của mình nữa. Nói vậy, chứ tôi cũng chưa chắc mình đã quen được với nơi đây, dù đã lăn lộn xứ người hơn 5 năm. Thành phố này chẳng có gì của tôi. Không mái nhà, không người thân, mọi thứ đều là đi thuê, đi mượn. Đôi khi, cảm thấy mình lạc lõng giữa nơi này, tôi lại bắt chuyến xe về nhà, để biết mình vẫn còn thuộc về một nơi nào đó.

Còn bạn, đã bao lâu rồi bạn chưa về quê? Về với mái nhà bình yên, với những ngõ phố quen thuộc, với những người vẫn luôn yêu thương và ngóng đợi mình. Thơ Radio của tuần này với những bài thơ đầy cảm xúc về nỗi nhớ quê, hy vọng sẽ là chuyến xe – đưa bạn trở về với mảnh đất dấu yêu mà ta tưởng chừng đã lãng quên giữa những tháng ngày tất bật. Mở đầu chương trình, mời bạn cùng lắng nghe bài thơ của tác giả Mai Vàng.

Thơ Radio: Về đi em phố xá đã lên đèn

Về đi em phố xá đã lên đèn (Mai Vàng)

Về đi em phố xá đã lên đèn
Đô thị ồn ào có chi mà lưu luyến
Nơi làng quê yên bình xao xuyến
Sao em không về mẹ đợi cha mong

Về đi em dù công việc vẫn chưa xong
Cuộc sống tham lam biết thế nào là đủ
Lũy tre làng dù nhọc nhằn lam lũ
Nhưng ấm tình người sau mảnh đất cằn khô

Về đi em khi đã ghét những cảnh xô bồ
Ghét thói đời bon chen và lừa lọc
Quê hương đây dù cuộc đời khó nhọc
Ta sẽ về xây lại cuộc sống đẹp tươi

Về đi em khi khắp nẻo nơi nơi
Em chỉ thấy buồn đau và lo lắng
Xung quanh em là nỗi niềm trống vắng
Vậy về đi còn vương vấn làm gì...

Về đi em những cánh đồng cỏ xanh rì
Dải đất thân quen cánh cò bay thẳng cánh
Lúa vàng đơm bông mẹ cha đang gánh
Đang chờ em về cùng góp sức chung tay

Về đi em...buông bỏ những cơn say
Phố xá ồn ào đèn xe hoa ngột ngạt
Khi tình người họ cho nhau mờ nhạt
Vậy về đi...về đi nhé! Em ơi!

Bài thơ của Mai Vàng giống như lời động viên, an ủi dành cho cô em gái nhỏ giữa những mệt mỏi, bất an. Có lẽ không chỉ cô gái nọ, mà ai trong chúng ta cũng cần những lời thơ an ủi, vỗ về như vậy. Lắm khi, chỉ muốn trở về làm đứa trẻ, vô tư không muộn phiền, bởi lẽ nhà là nơi duy nhất bình yên – như tên bài thơ của tác giả Song Nhi.

Thơ Radio: Về đi em phố xá đã lên đèn

Vì nhà là nơi duy nhất bình yên (Song Nhi)

Con về làm đứa trẻ thôi mẹ ơi
Người lớn chẳng có gì là vui cả
Thế giới của họ đầy rẫy giả trá
Toan tính dối lừa tranh đoạt thua hơn

Cho con làm đứa trẻ hay dỗi hờn
Ngồi chờ mẹ những buổi chiều tan chợ
Để rồi sau đó mừng vui hớn hở
Khi mẹ trao tay gói bánh làm quà

Cho con về thời lên năm lên ba
Đong đưa ngon giấc theo từng nhịp võng
Mặc kệ mai này có bao biến động
Hồn nhiên quá nên chẳng biết lo âu

Làm người lớn thấy đời buồn gì đâu
Chênh vênh hoài giữa cung tầng cảm xúc
Phân vân đắn đo nghĩ suy nhiều lúc
Trước hai ngã rẽ mang tên đúng - sai

Cho con về. Về ngay ngày hôm nay
Dù đường có xa và nhiều đồi dốc
Về ôm lấy mẹ, vỡ òa ra khóc
Như mới vừa bị vấp ngã té đau

Cho con về lại chái bếp hiên sau
Ăn bữa cơm chiều thơm mùi rơm rạ
Lãng quên năm tháng bôn ba vất vả
Vì nhà là nơi duy nhất bình yên.

Trở về tuổi thơ luôn là một giấc mơ thật đẹp. Trong tuổi thơ ấy, có sự hồn nhiên, không toan tính, có lũ bạn nhất quỷ nhì ma, có cả những dại khờ, nông nổi… Tác giả Thụy Du cũng đã có một ước mơ giống như bao người – được trở lại thời ấu thơ. Mời bạn cùng nhắm mắt lại và để tâm hồn trôi về những tháng ngày thơ bé.

Thơ Radio: Về đi em phố xá đã lên đèn

Mơ về ngày xưa (Thụy Du)


Ước mình quay về ấu thơ
Gọi réo nhau chơi trò ô quan, kéo co, cướp cờ chạy trước
Đứa xuôi đứa ngược
Đuổi bắt nhau í ới cả góc trời

Nhớ trưa hè trốn mẹ đi chơi
Dỏng tai nghe tìm ve sầu đuổi bắt
Nắng trên vai đỏ bừng cả mặt
Môi ửng hồng trán lấm tấm mồ hôi

Tuổi dại khờ như gió thoảng mây trôi
Đâu còn xách giỏ đi mò cua bắt ốc
Chiều chiều dắt trâu ăn, đơn sơ áo cộc
Củ sắn lùi gọi lại bẻ chia đôi.

Lớn lên rồi tình nghĩa hóa xa xôi
Ngày sắm mấy vai như kẻ hề giữa chợ
Đời sống bon chen vốn người nặng nợ
Chốn hồng trần đầy rẫy những bán mua.

Về chốn xưa tìm lại tiếng cười đùa
Con đường nhỏ vẫn im lìm ngơ ngác
Mây lặng trôi, xóm nghèo ru khúc nhạc
Chợt nghẹn ngào ơi ngày cũ xanh xao.

Giấc mơ có thể không giống hiện thực, chốn thị thành có thể chẳng bình yên như căn nhà nhỏ của ta, nhưng hành trình của ta còn dài, ta vẫn phải bước tiếp, đi thật xa, thật xa để có thể tìm thấy, hoặc tìm lại nơi mình thuộc về. Trên chặng đường ấy, quê hương, gia đình và những người yêu thương ta sẽ luôn là điểm tựa để ta vững bước, đủ sức để đi đến cái đích mà ta muốn. Tác giả Ku trong bài thơ Nghĩ đến mẹ con mỉm cười vững bước có lẽ cũng có chung một suy nghĩ như vậy.

Thơ Radio: Về đi em phố xá đã lên đèn

Nghĩ đến mẹ con mỉm cười vững bước (Ku)

Giận mưa rơi ướt áo.
Giận nắng xéo chói vai.
Giận ngày dài mỏi mệt
Đôi chân ta lê lết.
Mặt ta ngó đời.
Gió tơi bời.
Đêm dài trằn trọc.

Giận kẻ khóc than.
Giận nước mắt ngập tràn.

Đôi tay ta nắm.
Đập vỡ tràn khát khao
Gió rì rào ta bước.

Một bước trước.
Một bước sau.
Bước nhịp bước
Chân nhịp chân.
Hân hoan nhé.
Chớ sầu lo.

Đi nhanh nào. Bước nhanh nào.
Cho tuổi trẻ.
Cho tuổi thơ.
Cho ước mơ ngày ấy!

Nhớ ngày bé còn trên lưng mẹ.
Mẹ ước rằng ta sẽ lớn khôn.
Mẹ ôn tồn dặn ta chóng lớn.
Lớn lên rồi, còn cõng mẹ nha con.

Rồi thằng con lớn.
Rồi thằng con đi.

Đi mãi xa, xa ở tận chân trời.
Cám ơn mẹ. Cám ơn đời.

Ta rời đất mẹ
Ta đi xa mãi.
Ngày không xa con về.
Con cõng mẹ trên lưng.

Ngàn khó, khó không vì việc khó.
Ngàn khó, khó vì ta chùn bước chân ta.
Một, hai, ba ta bước.

Giọng đọc: Tuấn Anh
Thực hiện: Tuấn Anh, Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

back to top