Phát thanh xúc cảm của bạn !

Một ngày nào đó con sẽ về tìm lại tuổi thơ

2017-09-17 01:49

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Mẹ chỉ là một người công nhân lao động bình thường nhưng với con, mẹ là cả thế giới. Có lẽ với đứa con nào, mẹ cũng là người đáng trân trọng và là điều thiêng liêng trong suy nghĩ. Thế nên dù có đi xa bao nhiêu thì vẫn luôn mong một ngày trở về để tìm lại tuổi thơ, tìm lại những tháng ngày bình yên bên mẹ.

***

Một ngày nào đó con sẽ về tìm lại tuổi thơ
5 tuổi

Con vào mẫu giáo. Mẹ đón đưa con trên chiếc xe đạp cũ cọc cạch mỗi ngày con đến lớp và con ngỡ như đó là chiếc xe tuyệt vời nhất. Những vòng xe quay đều mẹ đưa con đi qua dần những năm tháng tuổi thơ, bánh xe mẹ không biết đã bao lần in dấu trên con đường quen thuộc từ nhà đến trường.

7 tuổi

Lon ton con đòi theo mẹ ra lô cao su vào mùa cạo. Sẽ chẳng bao giờ con quên được cái cảm giác thích thú, lạ lẫm khi lần đầu tiên đứng giữa một rừng cao su bao la, rộng lớn. Những tán lá xanh um, rợp bóng râm, che mát cả một khoảng không gian mênh mông. Một vài tia nắng hi hữu con con lọt qua tán lá xanh rơi xuống mặt đất… Tất cả đều trở nên mới mẻ với tâm hồn một đứa trẻ thơ.

10 tuổi

Mẹ còng lưng xách thùng mủ sóng sánh những dòng nhựa trắng chực tràn ra ngoài. “Mẹ ơi! Con phụ mẹ nha!”. Nhận từ tay mẹ cái xô bé xíu xiu, trong con dâng lên một niềm vui sướng đến lạ kì. Niềm vui tuổi thơ con khi lần đầu tiên có thể giúp mẹ.

Một ngày nào đó con sẽ về tìm lại tuổi thơ

17 tuổi

Con tập trung hơn vào những bài học chuẩn bị cho những kì thi quan trọng của đời mình. Tranh thủ những ngày nghỉ, con vẫn thường ra lô phụ mẹ, bất chấp mẹ cản ngăn: “Dành thời gian cho việc học con gái ạ, không cần ra phụ mẹ đâu, mẹ làm được.” Con mỉm cười không giấu được nét lo âu khi nghĩ về những mùa mưa. Cơn mưa rào bất chợt kéo nhau về bên vườn cây cao su đến rất mau và đi cũng rất mau rì rào trên tán lá xanh mượt, tí tách len lỏi qua vòm lá xanh không che hết cho mẹ những giọt mưa. Mưa ơi, mưa có biết mưa làm dày thêm nỗi lo trên đôi vai gầy của mẹ, mẹ chưa một lần nhàn nhã với cơn mưa?

18 tuổi

Con nhận được giấy báo trúng tuyển vào trường đại học mà con đã đăng ký, niềm vui như vỡ òa. Ánh mắt mẹ dường như cũng lấp lánh nụ cười. Nhưng, hình như… tóc mẹ đã có những sợi bạc, hình như... mẹ gầy đi nhiều. Phải chăng vì thương con mẹ đã phải vất vả hơn? Con bật khóc, con vô tâm quá phải không mẹ?

Rồi con vào đại học. Những lo toan hiện rõ trên mặt mẹ rõ hơn trông thấy. Mẹ ân cần, tỉ mỉ, dặn dò con đủ điều bởi đây là lần đầu tiên con xa nhà. Cuộc sống nhà trọ cũng quen dần với con. Ban đầu, con thường về nhà thăm mẹ mỗi lần con được nghĩ. Rồi dần một tháng, hai tháng, bốn năm tháng… Tháng nào mẹ cũng gửi tiền cho con, gọi điện cho con mỗi ngày, sợ con ốm đau không ai chăm sóc...

Con xa nhà, xa mẹ, xa vườn cao su con gửi kèm kỉ niệm. Nhưng nỗi nhớ trong con vẫn theo về dẫu xa xôi. Cái nắng oi ả nơi thành phố, nhà, xe chen chúc nhau khiến con thèm lắm vòm lá xanh um của vườn cao su tuổi thơ xoa dịu hè nóng bức. Mưa dai dẳng suốt ngày suốt tháng kéo theo cái lạnh cắt da, cắt thịt làm con nhớ da diết những cơn mưa chợt đến rồi đi bên vườn cao su nơi núi rừng Tây Nguyên. Mỗi buổi tối học về con ngồi một mình bên góc phòng trọ bé nhỏ, thèm lắm cảm giác được bàn tay gầy của mẹ vuốt ve.

Con nhớ tuổi thơ con, con nhớ mẹ, con nhớ vườn cao su quê nhà. Xin hãy cất giữ giùm con kí ức tuổi thơ êm đềm có mẹ cùng rừng cao su. Một ngày không xa con sẽ về, sẽ tìm lại tuổi thơ. Con yêu mẹ!

© Bùi Thị Thu Thảo – blogradio.vn

Chương trình được thể hiện qua giọng đọc Lan Phương và nhóm sản xuất Blog Radio thực hiện.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời tỏ tình mùa hạ

Lời tỏ tình mùa hạ

Mùa chia tay cận kề, có một ai đó đã kịp nhận ra mình không nên do dự, và có một ai đó cũng nhận ra chẳng cần quá nhiều can đảm cho một lời tỏ tình. Vì chỉ cần thật chân thành là đủ.

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Chúng tôi tuy đã là người lớn, nhưng vẫn ngồi uống coca trong công viên như trẻ con. Chúng tôi vừa uống, vừa ngắm nhìn bầu trời xanh. Chỉ đơn thuần là ngắm nhìn mà chẳng hề mong nhận được một lời hồi âm.

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Ngày hôm nay, nếu có cơ hội yêu thì bạn hãy cứ yêu, hãy cứ yêu khi còn có thể, đừng lo sợ ngày mai. Nếu bạn luôn lo sợ rằng ngày mai bạn còn được hạnh phúc trong tình yêu không thì chính là bạn đang lãng phí tình yêu của hôm nay.

back to top