Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Về với tuổi thơ đi!

2017-06-01 02:27

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

blogradio.vn - Thi thoảng, chán làm người lớn, tôi lại tìm về những thú vui ngày bé. Khi mà gói bỏng ngô cũng là cả một niềm vui lớn lao, con diều giấy chưa bị ghì xuống bởi cơm áo gạo tiền, và những buổi trốn mẹ đi câu cá là một cuộc phiêu lưu thú vị… Dường như đâu đó trong mỗi chúng ta, vẫn luôn có một cậu bé, một cô bé mãi sống trong thế giới tuổi thơ ấy, dù tháng năm có vùi lấp đi bằng những lo toan, bận rộn. Ngày hôm nay, hãy cùng Thơ Radio lên chuyến tàu trở về tuổi thơ bằng những bài thơ hết sức trong trẻo, đáng yêu như tuổi thơ nhé. Hãy đến với ga đầu tiên – tác giả Nguyễn Công Tậu đang rủ rê chúng ta cùng Về với tuổi thơ đi.

Thơ Radio: Về với tuổi thơ đi!

Về với tuổi thơ đi (Nguyễn Công Tậu)

Tao với mày về với tuổi thơ đi
Đánh đáo, chơi bi trên con đường đất bụi
Tao đã mua rồi, bi ve đầy một túi
Nhịn ăn sáng đấy mày à, nhưng mẹ chẳng biết đâu

Về đi mày, chiều còn kịp thả trâu
Mà vẫy vùng dưới dòng sông xanh biếc
Bao lâu rồi, mày có còn nhớ hết
Những lần mải nô đùa, trâu ăn lúa đòng non

Mà nhãn tới mùa rồi, quả trĩu trịt cành con
Mưa mới hôm qua, nước sông dềnh cao lắm
Về nhanh đi, phụ tao đóng bè, mai mang ra sông vờ đi tắm
Có mà tha hồ ăn nhãn chẳng phải mua

Xa ngần ấy năm rồi, mày đã thấy nhớ chưa
Chứ tao thì đang bồi hồi nhớ lắm
Có cánh diều chao nghiêng trên bầu trời xanh thẳm
Nhờ nó chở về ngày dữ dội được không?

Thơ Radio: Về với tuổi thơ đi!

Đọc những vần thơ của tác giả Nguyễn Công Tậu, Tuấn Anh như được trở lại tuổi thơ với một loạt những trò chơi thú vị. Nào là bắn bi, đánh đáo, nào là chơi trận giả, thả diều… Tiếp tục với hành trình về tuổi thơ, hãy đến với tuổi thơ của tác giả Thụy Du qua bài thơ Mơ về ngày xưa.

Mơ về ngày xưa (Thụy Du)

Ước mình quay về ấu thơ
Gọi réo nhau chơi trò ô quan, kéo co, cướp cờ chạy trước
Đứa xuôi đứa ngược
Đuổi bắt nhau í ới cả góc trời

Nhớ trưa hè trốn mẹ đi chơi
Dỏng tai nghe tìm ve sầu đuổi bắt
Nắng trên vai đỏ bừng cả mặt
Môi ửng hồng trán lấm tấm mồ hôi

Tuổi dại khờ như gió thoảng mây trôi
Đâu còn xách giỏ đi mò cua bắt ốc
Chiều chiều dắt trâu ăn, đơn sơ áo cộc
Củ sắn lùi gọi lại bẻ chia đôi

Lớn lên rồi tình nghĩa hóa xa xôi
Ngày sắm mấy vai như kẻ hề giữa chợ
Đời sống bon chen vốn người nặng nợ
Chốn hồng trần đầy rẫy những bán mua

Về chốn xưa tìm lại tiếng cười đùa
Con đường nhỏ vẫn im lìm ngơ ngác
Mây lặng trôi, xóm nghèo ru khúc nhạc
Chợt nghẹn ngào ơi ngày cũ xanh xao...

Thơ Radio: Về với tuổi thơ đi!

Hồi bé dại, ta cứ mong lớn thật nhanh, thật nhanh. Để có thể làm những thứ mình muốn, có thể thực hiện ước mơ… Nhưng lớn rồi, ta đánh rơi mất bao mơ ước ngày bé. Ta cũng chẳng còn dễ dàng vui vẻ như xưa. Hạnh phúc ta kiếm tìm quá đỗi phức tạp và xa vời. Muốn bé lại ư? Ta đâu thể trở về làm đứa trẻ lên ba, hồn nhiên vô lo sống giữa yêu thương. Nhưng có một nơi mà ta sẽ mãi là đứa trẻ, nơi cất giữ một góc tuổi thơ ta – đó là mẹ ta – người ở bên ta từ hơi thở đầu tiên, tiếng khóc đầu tiên. Người tảo tần cho ta bát cơm thơm dẻo, người lắng lo vì những trò nghịch dại, những dại dột thơ bé của ta. Có lẽ tác giả Lê Nguyệt đã tìm lại được tuổi thơ của mình qua người mẹ hiền. Hãy đến với bài thơ Con tìm tuổi thơ bên mẹ.

Con tìm tuổi thơ bên mẹ (Lê Nguyệt)

Con lần tìm tuổi thơ trong vành khăn của mẹ
Mảnh khăn nâu mộc mạc, vá víu, cũ sờn
Nghe đậm vị mồ hôi mùa cấy hái
Nước mắt mẹ hôm nào ngỡ đắng chát môi hơn?

Con lớn lên theo từng câu chuyện kể
Giọng ầu ơ, nồng ấm tiếng ru hời
Lời mẹ hát có mặn mòi vị bể
Có ngọt thơm dòng sữa thuở trong nôi

Con đã lớn bên từng mảnh ruộng
Đất phèn chua những buổi cuối tháng mười
Một mình mẹ vẫn tay cày, tay cuốc
Nhọc nhằn...
nghĩ mà tội mẹ ơi!
Tuổi thơ con là gian nan từng buổi chợ
Mẹ một thân bươn chải, gánh gồng
Không quản ngại sớm, chiều mưa, nắng
Mẹ như thân cò lặn lội phía triền sông

Con lần tìm tuổi thơ trong tháng tám mùa giông
Nhà nát dột, mưa chẳng chừa chỗ ngủ
Đôi tay mẹ gầy, suốt đời lam lũ
Vẫn nghiêng che, trong vắt một khoảng trời.

Thơ Radio: Về với tuổi thơ đi!

Vậy là chúng ta đã đi qua ba bài thơ – ba ga tàu trên hành trình về tuổi thơ với thật nhiều cảm xúc. Giờ thì đã đến lúc chúng ta nói lời tạm biệt với cậu bé trong ta rồi. Ta biết cậu vẫn sẽ ở đó, như chàng Hoàng tử bé trên hành tinh B612. Và nói như Hoàng tử bé: “Vấn đề không phải lớn lên mà là lãng quên”. Đừng bao giờ lãng quên rằng ta từng là một đứa trẻ, với một tuổi thơ đáng nhớ. Có thể tuổi thơ ấy không nhiều hoa và bướm, không có những quả ngọt, nhưng dù cơ cực, dù nhiều nước mắt, đừng đánh rơi tuổi thơ ấy. Bởi biết đâu, sẽ có một ngày, bạn muốn tìm lại. Hãy đến với bài thơ.

Chúng ta đừng mãi mơ về tuổi thơ (Ziken)

"Chúng ta luôn muốn có một tấm vé về tuổi thơ
Để tắm mình trên vạn dòng ký ức
Nhưng đâu phải ký ức nào cũng đẹp
Nếu trở về chỉ để thổn thức
với những dòng nước mắt
thì có ích gì?"

Chúng ta nhớ về tất cả những mảnh ghép tươi đẹp của tuổi thơ
tất cả những bình yên, những yêu thương mà không phải ai cũng có được
Tất cả những gì mẹ nhớ
chẳng có gì ngoài nỗi đau và sự sốc xược
của lửa đạn chiến tranh, của chông gai khói lửa
Cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc
Tuổi thơ của mẹ vì thế mà im bặt
Để lắng nghe tiếng khóc dai dẳng giữa mưa chiều xót xa
Mẹ quên mất ngày mình sinh ra
Mẹ quên mình đã từng là một đứa trẻ
Mẹ sống một cuộc đời lặng lẽ
Để nuôi con...
Chúng ta đừng mãi mơ về tuổi thơ
mà quên mất thời gian đang bòn rút dần tuổi thanh xuân của mẹ
Đừng mãi ngồi nhìn tuổi trẻ của mình bỏ đi hoang về một nơi nào đó mà không bao giờ trở lại
Đừng đợi khi mình già đi
rồi mới ngoảnh đầu nhìn về sợ hãi
Mẹ đã không còn...

Bằng tình yêu thương hãy vá lại từng mảnh bình yên còn thiếu trong cuộc đời của mẹ
Hãy che chở cho mẹ lúc về già
Để đến một lúc nào đó giữa cuộc đời vội vã
Khi đến phòng trà và bất chợt nghe ai đó ca bài "Lòng Mẹ"
Không phải rơi lệ vì hối tiếc...
Mẹ là tượng đài bất diệt
con mãi mãi khắc ghi!


Các bạn thân mến! Xin thông báo tới các bạn – những người tham gia hành trình Thơ radio: Về với tuổi thơ đí – rằng chúng ta đã đến nơi. Trở lại với thực tại, hy vọng bạn đã kịp mang theo những ký ức đẹp về tuổi thơ. Và hãy gieo trồng cho những cô bé, những cậu bé của bạn một tuổi thơ thật đẹp, không thua gì của ba mẹ nhé.

Giọng đọc: Tuấn Anh, Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

Bức tâm thư sau đây chứa đựng những bài học của một người cha đúc kết cả đời dựa trên kinh nghiệm và vấp ngã của mình, hi vọng giúp con trưởng thành mà không mất quá nhiều thời gian để đi đường vòng.

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Có một nghịch lý là những người quá giống nhau khó có thể ở bên nhau. Có thể vì quá hiểu nhau nên trong trái tim họ không có chỗ cho một thứ tình cảm khác len lỏi. Họ cứ lặng lẽ bên cuộc đời nhau như thế cho đến khi giật mình tự hỏi “Ta là gì bên cuộc đời nhau?”

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Thật ra cô đơn không hề đáng sợ như cách mà mọi người vẫn thường nói với bạn đâu. Chỉ cần bạn đủ dũng cảm và bản lĩnh để nhận ra rằng, lúc nào mới là thời điểm thích hợp để bạn có thể dành thời gian để yêu một ai đó một cách chân thành nhất có thể, thì hãy sẵn sàng rời bỏ nỗi cô đơn đẹp đẽ của bản thân đang có, để bắt đầu mối quan hệ mới.

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

back to top