Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta chung đường khi gian khó nhưng chẳng sánh bước lúc an nhiên

2017-05-30 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Ai đã từng nói: "Khi bình yên, người ta thường quên những lời thề trong giông bão”. Câu nói ấy nghe sao mà xót xa, cay đắng thế! Chung đường lúc gian khó mà chẳng thể sánh bước lúc an nhiên!

***
  Chúng ta chung đường khi gian khó nhưng chẳng sánh bước lúc an nhiên

Mưa! Mưa rồi! Lặng bước trên những con phố ngày Hà Nội mưa giao mùa, nhìn những hạt mưa rơi từ không trung như những pha lê trong suốt rồi vỡ tan. Mưa không vội vã nhưng thấm đượm u buồn. Là tiếng mưa rơi, là mưa buồn hay là tiếng nức nở của một trái tim đang ngập tràn bi thương?

Hạnh phúc có được thật khó phải không? Người ta hứa hẹn, trả giá rồi hy vọng cuối cùng vẫn chỉ là hư vô. Ai đã từng nói: "Khi bình yên, người ta thường quên những lời thề trong giông bão”. Câu nói ấy nghe sao mà xót xa, cay đắng thế! Chung đường lúc gian khó mà chẳng thể sánh bước lúc an nhiên!

Em từng không hiểu được cảm giác ấy, từng mộng mơ mà chắc chắn rằng sẽ chẳng bao giờ trải qua nó, vì người đó là anh! Thế mà, cuộc sống cứ như một ẩn số mà không ai biết trước, vận mệnh kia lại thích trêu đùa người.

Em không hiểu là trò đùa số phận, là anh thay đổi hay em đã đổi thay. Chắc là tất cả anh nhỉ? Có lẽ là do ta đã hết duyên, nợ cũng đã trả xong. Có thể thời gian đã bào mòn sức chịu đựng và tình yêu của anh. Và cũng vì em đã chẳng còn là cô gái thuở ban đầu anh thương.

Mọi thứ đã thay đổi như thế đấy, chúng ta đã nhận ra từ lâu nhưng vẫn cố chấp để rồi chạm vào giới hạn mới tổn thương đến thế!

Những ngày tháng ấy, em là cô gái trẻ con nhiều vụng dại đã trót thích thầm chàng trai ưu tú là anh.

Những ngày tháng ấy, em đỏ mặt nói thích anh...

Những ngày tháng ấy, em và anh đã trở thành bạn trai, bạn gái của nhau...

Những ngày tháng ấy, lần đầu tiên anh tặng em món quà sinh nhật bằng những đồng tiền vất vả làm thêm...

Những ngày tháng ấy, có một người con trai đã nói dù phải chịu vất vả cũng không muốn em mệt mỏi, dù khó khăn cũng sẽ không buông tay em...

Những ngày tháng ấy, có một người con trai nói nhất định sẽ lấy em làm vợ, người đó bảo em đợi...

Những ngày tháng ấy, đã từng có một người dắt cô gái nhỏ như em cùng nhau từng bước trưởng thành, em và người ấy cùng vui cùng buồn, cùng ở cạnh, cùng động viên nhau lúc tưởng chừng như gục ngã, cùng chứng kiến những lần người ấy từng bước đạt được mộng ước, chứng kiến người ấy từ cậu sinh viên tay trắng trở thành người đàn ông có sự nghiệp nhưng cuối cùng lại chẳng thể chung bước cùng nhau tới cuối chặng đường!

  Chúng ta chung đường khi gian khó nhưng chẳng sánh bước lúc an nhiên

Chúng ta bắt đầu mâu thuẫn và cãi vã nhiều hơn... Em không rõ chúng ta vì sao mà trở nên như vậy? Em chỉ nhớ dù là những vụn vặt cũng có thể khiến chúng ta tranh cãi. Làm hòa rồi lại tranh cãi, tranh cãi rồi im lặng. Nó cứ như một vòng tuần hoàn mệt mỏi đến đáng thương. Cái gì mệt quá cũng làm ta chán nản, gượng ép quá cũng sẽ vụn vỡ.

Ngày anh nói: “Chúng ta chia tay đi”. Em biết ngày này sẽ đến, biết kể từ khi thấy anh nhìn cô ấy - cô gái anh mới quen. Ánh mắt đó, trong suốt 7 năm nó đã từng thuộc về em. Em biết đấy nhưng sao vẫn thấy bất ngờ và bàng hoàng quá! Lý trí vẫn chẳng thể ngăn nổi nước mắt yếu đuối. Lúc này đây, anh biết không ai đau đớn bằng lòng em đang đau đớn! Lòng em se lại, nghẹt thở!

Hận anh không? Có chứ, hận lắm, nhưng chỉ là lúc này thôi. Không phải em cao thượng mà đơn giản chỉ vì trái tim em không còn sức nữa rồi! Không thể hận cũng chẳng còn yêu... Nó chỉ có những mảnh vụn chẳng thể ghép lại...

“Anh sắp lấy vợ, em sẽ đến chứ?”

Khẽ đáp lại “Em sẽ”. Em sẽ đến, em sẽ đến để nhìn chàng trai em đã dành cả thanh xuân để yêu để thương... Em sẽ đến để nhìn người ấy đọc lời thề với cô dâu của mình mà người đó không phải em... Em sẽ đến để khẳng định: Hứa ư, thề ư, đều là hư ảo thôi. Sẽ đến lúc nó nhạt nhòa và trở thành cát bụi...

Hôm nay, em thấy anh tay trong tay với cô ấy, anh cười đẹp lắm! Giá như có thể, em sẽ ước anh và em sẽ chẳng trưởng thành, sẽ mãi như lúc đầu gặp nhau! Mà không, em sẽ ước, ta chưa bao giờ gặp, để chưa từng yêu, và cũng chẳng có đau!

Hạnh phúc nhé, người dưng em từng yêu, yêu bằng cả thanh xuân của một người con gái!

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Anh cứ là chồng, em cứ là vợ, ai đó cứ là tri kỷ. Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Anh có hàng ngàn lý do để cai thuốc, nhưng mỗi khi cầm điếu thuốc lên, anh lại không có can đảm mà bỏ nó xuống. Cũng như tình yêu em dành cho anh, em có thể nghĩ ra hàng ngàn lý do để chia tay, nhưng em lại không có đủ dũng cảm mà bỏ đi tình yêu do mình vun đắp.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

back to top