Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em đã yêu anh như thế!

2017-05-24 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Chuyện tình của mình hãy để gió cuốn đi, hãy để tình yêu của mình mãi mãi đẹp, đừng vì tính tự tôn, đừng vì những ích kỉ nhỏ nhen mà đánh mất đi hình ảnh đẹp của anh trong khi em đã dành cho anh tình yêu chân thật nhất. Tình yêu là món quà mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi em biết trao tặng đi. Những gì đã qua hãy để cho nó trôi qua, đừng bận tâm, đừng hờn giận, hãy để nó tan chảy và như dòng suối ngân lên bản tình ca anh nhé.

***
Em đã yêu anh như thế!

Mỗi lần nghe bài hát Khúc Thụy Du, em lại cảm thấy buồn.

Đừng bao giờ anh hỏi
Vì sao ta yêu nhau
Vì sao môi anh nóng
Vì sao tay anh lạnh
Vì sao và vì sao?


Vâng, đừng bao giờ anh hỏi vì sao em lại yêu anh nhiều đến thế. Tình yêu là một khái niệm không ai có thể định nghĩa được vẹn toàn, nó không thể nhìn thấy mà chỉ cảm nhận bằng chính trái tim, một linh hồn cô đơn trú ngụ trong trái tim của hai người.

Sáu năm yêu anh là sáu năm em chờ đợi anh trong mỏi mòn, anh có biết mỗi tối thứ bảy ngồi trên ban công kí túc xá, nhìn xuống đường các cặp ríu rít bên nhau, nỗi cô đơn nhớ anh quặn thắt, những lá thư không nói hết tình yêu em dành cho anh, thế mà anh vẫn biền biệt hết lí do này đến lí do khác không gặp được nhau.

Ra trường đi làm, sếp của em là một thanh niên trẻ có tài, kén chọn vợ, nhưng không hiểu sao lại để ý đến em, anh giúp đỡ em rất nhiều trong công việc, từ thứ hai đến chủ nhật ngày nào cũng đến thăm nhà. Cả công ty gán ghép em với anh ấy, muốn giữ trọn tình yêu chung thủy với anh em đã từ chối và tạo khoảng cách. Nhưng nhân duyên không phải lúc nào cũng như mình muốn, sự gán ghép trong cơ quan không làm em nao núng, nhưng lời trăn trối của bố em trước lúc mất như một mệnh lệnh bất khả thi.

Em đã yêu anh như thế!

Trong lúc em đau khổ nhất, tuyệt vọng nhất thì anh ở đâu?

Vẫn biết rằng mỗi tuần anh đều gửi về cho em ba đến bốn lá thư, nhưng sự hiện diện của anh, nguồn minh chứng để em bảo đảm với gia đình, anh là chỗ dựa vững chắc sau này hoàn toàn không có.

Trước ngày em lên xe hoa thì anh lại quay về, anh biết mà, em là cô gái mạnh mẽ và trọng danh dự. Em không thể vất bỏ tất cả để theo anh, em còn mẹ, còn các chị, còn lời trăn trối của bố, mẹ sẽ không thể chịu nổi nếu có những điều tiếng không hay về em. Em cũng không nhẫn tâm đối xử tệ bạc với nhà chồng, đầu em rối tung lên khi nghĩ đến anh. Thấy anh say từ ngày qua ngày khác, người gầy ốm, em đau đớn không chịu nổi. Em cố ý nói nặng lời để anh quên em đi khi anh nói sẽ chờ em bằng thời gian em đã chờ em.

- Anh nhìn lại mình xem có đáng để em yêu không?

- Thế có nghĩa em không hề yêu anh, mà điều em yêu là tiền và quyền lực phải không?

- Vâng, em yêu tiền, em chỉ yêu những người đàn ông thành đạt, những người có lòng tự trọng không van xin tình cảm của người khác, những người tự biết lo cho bản thân mình, cứng rắn chứ không bi lụy. Anh đâu có được như thế phải không?

Em bước đi trong sự ngỡ ngàng của anh, những lời em nói chẳng khác gì người bị đứt tay bị em chà thêm chanh vào, em nhắm mắt lại và cố chạy đi thật nhanh khi nghe anh nói như hét: “Tôi hận em, mãi mãi tôi hận em”.

Về làm dâu, em cố gắng đảm nhận trách nhiệm một người vợ tốt, nàng dâu thảo, người mẹ mẫu mực. Mọi người trong gia đình chồng ai cũng thương yêu em, chỉ có chồng vẫn biết em chỉ cố gắng hoàn thành nghĩa vụ của người vợ, còn tình cảm của em đối với anh ấy hoàn toàn không có. Buồn chán, anh ấy đã cặp bồ bên ngoài, lỗi ấy là tại em. Em vờ như không biết, âu cũng như chuộc lại cái lỗi không yêu chồng và muốn giữ cho các con có một mái ấm gia đình hạnh phúc .

Em luôn theo dõi cuộc sống của anh, biết được công việc của anh gặp nhiều bất trắc, chuyên môn giỏi nhưng không gặp được công việc theo ý muốn, em đã vào trực tiếp gặp giám đốc công ty anh xin việc, nơi mà anh hằng mơ ước được vào làm. Ông giám đốc là người có đôi mắt tứ bạch, lòng đen ít lòng trắng nhiều, là người trước đây tìm mọi cách tán tỉnh em dù đã có vợ. Ông không cần tiền, ông chỉ cần tình, ông đã thẳng thắng nói thẳng khi em bay vào thành phố lén xin việc giúp anh. Em đã dự liệu trước những điều xấu nhất, sau bao đêm mất ngủ, sau nhiều lần giày vò bản thân mình, em đã chấp nhận điều kiện của ông ấy. Danh dự của em tự em đánh mất, chỉ vì yêu anh, muốn bù đắp những lỗi lầm mà em đã gây ra. Thấy anh tiều tụy không còn sức sống khi bị em phụ tình, chỉ một đêm để đổi lại anh được vào làm công ty ông ấy, em gật đầu chấp nhận làm người tình một đêm.

***
Em đã yêu anh như thế!

Em vui đến nhường nào khi biết anh lập được công ty riêng. Là người thông minh, anh biết đầu tư đúng lúc nên thành công này nối tiếp thành công khác, em âm thầm cầu mong cho anh hạnh phúc.

Giờ đây anh đã là ông chủ trẻ nắm quyền và điều hành hơn cả chục công ty trong và ngoài nước, anh có quyền làm bất cứ điều gì anh muốn, ngay cả anh đứng ra thuê người lập công ty bán phá giá cùng mặt hàng công ty em, hất tay trên các hợp đồng làm cho công ty em phá sản. Anh nghiêm cấm tất cả bạn bè và người thân anh không được nhắc đến tên em trước mặt anh, anh muốn gột bỏ, xóa tan tất cả hình ảnh em ra khỏi cuộc đời anh.Vâng em biết hết và em chưa bao giờ trách anh dù chỉ một lần.

Anh mời em đến tham dự đám cưới của anh, trước mặt em và bạn bè quan khách, anh đã giới thiệu vợ anh là một cô gái hoàn hảo từ nhan sắc, học vấn, nghệ thuật sống. Em quá hiểu anh, em biết anh là con người khiêm tốn, chưa bao giờ anh hồ đồ như thế. Em biết anh chứng tỏ mình, chứng tỏ trước mặt em, là em chẳng là gì so với cô ấy từ hình thức, học vấn và nhân cách. Em buồn lắm anh biết không? Mọi con tim đều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc, ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau, nhưng em vẫn dịu dàng cầm tay cô ấy và chúc anh hạnh phúc.

Cuộc đời chóng vánh lắm, hãy yêu và đừng bao giờ hỏi tình yêu đó là gì, em đã yêu anh bằng chính trái tim của mình, trái tim em đã vỡ vụn đau nhói khi thấy anh đau khổ.

Em ra về cảm thấy nhẹ nhàng và thanh thản, anh có hạnh phúc hay không điều đó em không thể biết, nhưng bên anh lúc này đã có một người phụ nữ chăm sóc là em yên tâm rồi. Em sẽ đặt hết tình yêu của mình để lo cho gia đình và chồng con, đó là ước nguyện duy nhất của em bây giờ.

Chuyện tình của mình hãy để gió cuốn đi, hãy để tình yêu của mình mãi mãi đẹp, đừng vì tính tự tôn, đừng vì những ích kỉ nhỏ nhen mà đánh mất đi hình ảnh đẹp của anh trong khi em đã dành cho anh tình yêu chân thật nhất.

Tình yêu là món quà mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi em biết trao tặng đi. Những gì đã qua hãy để cho nó trôi qua, đừng bận tâm, đừng hờn giận, hãy để nó tan chảy và như dòng suối ngân lên bản tình ca anh nhé.

Đó là những gì còn sót lại em có thể làm cho anh.

© Thu Hảo – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Em đã yêu anh như thế!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

back to top