Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh chính là một giấc mơ thuở thiếu thời

2017-05-23 01:30

Tác giả: Trần Thị Thùy Dung Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Thanh xuân của em vì có anh nên trọn vẹn, nụ cười của anh là điều mà em trân trọng nhất. Anh đã từng là tất cả mến thương trong em. Mai này, khi anh khoác lên mình bộ áo vest, trở thành chú rể của người ấy, em sẽ mỉm cười quay đi, từ biệt một người đã từng là thanh xuân của mình trong những năm tháng vội vã...

***
Anh chính là một giấc mơ thuở thiếu thời

Có một tác giả truyện ngắn em rất thích đã từng viết như thế này: “Thời gian thích hợp gặp một người thích hợp là hạnh phúc, thời gian thích hợp gặp một người không thích hợp là sai lầm, thời gian không thích hợp gặp một người không thích hợp gọi là viển vông, thời gian không thích hợp gặp một người thích hợp gọi là nuối tiếc”, anh nghĩ xem chúng ta là ở hoàn cảnh nào đây?

Những ngày đầu quen nhau, anh đối xử với em rất chân thành. Anh có biết, con gái rất dễ bị rung động không? Ngày mưa xối xả, anh đứng ướt mèm đợi em dưới sân kí túc để đưa cho em một món quà, rồi biết em thích kẹo sữa, anh lại vui vẻ mua cho em vài gói, mỗi đêm luôn nhắc nhở em ngủ sớm... Anh có hiểu cảm giác khi được nhận thứ mình trân trọng, muốn khoe cho cả thế giới, nhưng rồi chỉ biết lặng im vì sợ rồi tận hưởng niềm vui ấy một mình? Là em đó, là kể từ giây phút em biết rằng, bên anh đã có người con gái khác và cô gái ấy đến trước em.

Người ta nói, cấm kỵ nhất là yêu người đã có người yêu, chính là làm người thứ ba chen ngang tình cảm của người khác. Ngày xưa, em từng khẳng định là sẽ không bao giờ làm kẻ thứ ba, thế mà bây giờ bản thân lại trở thành người mà mình không muốn trở thành. Tại sao định mệnh lại cho em gặp anh, yêu anh rồi bắt em trở thành kẻ tội nghiệp đến vậy? Tại sao anh đã có cô ấy mà vẫn quan tâm em? Em đã hành hạ trái tim mình với bao câu hỏi giằng xé như thế đấy. Nhìn anh và cô ấy hạnh phúc chụp ảnh cùng nhau, em lại chạnh lòng. Em luôn tự nhủ bản thân rằng không được thích anh nữa, không quan tâm nữa. Nhưng mỗi lần như thế, chỉ cần gặp anh, thấy anh cười, tim em lại rung động như lần đầu.

Em hiểu, nếu cứ thích anh, bước vào cuộc đời anh thì sớm muộn gì em cũng tự làm khổ mình, khổ người. Thật may là em và anh luôn biết dừng lại ở giới hạn bạn bè. Dù thích anh nhưng em chưa làm gì để có lỗi với người yêu anh. Thực ra, em muốn làm cho anh nhiều thứ lắm, nhưng em không có tư cách gì nên thôi.

Có một lần, anh dắt em tới một quán cafe trong con hẻm nhỏ. Quán đó có tên rất đặc biệt - Tình. Anh thích vị cafe của quán này, anh thích cả cái tên của quán. Anh nói vì người ta sống với nhau cũng do chữ Tình. Anh với em cũng vậy, nhưng với em đó không phải là tình yêu, mà tình bạn, tình anh em. Anh mân mê đầu ngón tay của em, rồi ghi vào lòng bàn tay một chữ “thương”. Chữ thương nặng lòng hơn chữ yêu, đó là hai mạch cảm xúc tách biệt mà. Anh thương em, nhưng thương vì điều gì hả anh? Còn em, em vẫn cố chấp yêu anh, mặc dù em biết tình cảm của em sẽ giống như dã tràng xe cát, cuối cùng rồi chẳng đi về đâu...

Chúng ta chính là những người thích hợp gặp nhau trong thời gian không thích hợp để rồi chỉ còn lại nuối tiếc. Em tiếc rằng em đã không làm gì được cho anh, khi bắt anh phải có đôi lần khó xử vì em. Em tiếc rằng em đã không thể gặp anh sớm hơn cô ấy, để rồi phải nhìn anh từ phía sau. Em tiếc rằng thời gian quen nhau quá ngắn ngủi, chưa đủ cho em có thể vì anh làm những điều em muốn thầm lặng dành cho riêng anh. Em tiếc rằng đi mãi mới có thể gặp được một người thật sự đáng để yêu như anh nhưng em lại không thể nào chạm đến anh được. Em tiếc rằng mình đã không tỉnh táo để rồi chen ngang vào một chiếc xe bus vốn đã không có chỗ cho mình. Em tiếc rằng đã không thể ôm anh một lần nói lời tạm biệt anh khi bản thân quyết định sẽ dừng lại. Em nuối tiếc nhiều, nhiều điều lắm. Duy nhất có một điều em không bao giờ hối tiếc. Đó là em đã yêu anh!

Nào có ai trách được tình cảm của một người mãi mãi không thuộc về mình. Mặc dù anh đã có cô ấy mà vẫn quan tâm người con gái khác. Mặc dù em biết em chỉ là cơn say nắng nhẹ của anh. Mặc dù em biết yêu anh là không đúng, nhưng cuộc đời này sẽ có những đoạn đường trắc trở, ai rồi cũng đôi lần bước qua nên em chưa bao giờ than trách ai hay than trách điều gì. Được gặp anh, một người duy nhất khiến em thương nhớ khiến em buồn vui lẫn lộn, suy cho cùng cũng là đoạn tình duyên. Chúng ta gặp nhau cũng bởi cái duyên, nhưng đó lại là cái duyên chưa trọn, duyên nửa vời.

Những giai điệu quen thuộc vang lên, cafe của quán Tình sao hôm nay đắng ngắt. Em ngồi một mình, lặng lẽ nhìn về con đường đã đi qua, về những năm tháng có anh trong cuộc đời, với một mối quan hệ không tên. Em hiểu mình không thể cố chấp yêu anh, trở thành phần gánh nặng trong cuộc đời anh. Em loay hoay giữa cố quên và vô vàn nhớ. Nhưng rồi em chọn quên. Em gửi anh đôi dòng thư nguệch ngoạc:

“Anh à, em xuống xe nhé, cảm ơn anh đã chở em một đoạn đường dài, em nghĩ mình nên xuống thôi, vì vốn dĩ nó chỉ có hai chỗ ngồi, thêm em vào chỉ khiến nó ngột ngạt. Em đi đây, sẽ không ngoái đầu nhìn lại đâu. Tạm biệt anh. Chúc anh và chị ấy hạnh phúc nhé. Em đi tìm hạnh phúc của em đây, anh đừng lo cho em.”


Em lén để lên mũ bảo hiểm của anh, rồi lén nhìn gương mặt anh lúc đọc nó, em thấy anh thở dài. Anh gửi tin nhắn cho em, chấm dứt một mối quan hệ không đầu không cuối: “Em phải thật hạnh phúc em nhé, cám ơn em đã làm bạn cùng anh ba năm qua, tạm biệt em, vị khách đặc biệt của tim anh”
. Em mỉm cười nhẹ nhõm. Ba năm, cả một bầu trời thanh xuân của em, đã chính thức đóng lại rồi, cùng với một người em không bao giờ quên!

Em từng nói chúc anh và cô ấy hạnh phúc chính là nói dối, nhưng em chúc anh hạnh phúc là nói thật. Em nói em đi tìm hạnh phúc cũng là nói dối, vì hạnh phúc của em là anh. Thanh xuân của em vì có anh nên trọn vẹn, nụ cười của anh là điều mà em trân trọng nhất. Anh đã từng là tất cả mến thương trong em. Mai này, khi anh khoác lên mình bộ áo vest, trở thành chú rể của người ấy, em sẽ mỉm cười quay đi, từ biệt một người đã từng là thanh xuân của mình trong những năm tháng vội vã...

© Nếp - blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất chương trình: Hằng Nga

Anh chính là một giấc mơ thuở thiếu thời

Trần Thị Thùy Dung

Hãy vươn tới bầu trời, vì nếu không chạm tới những ngôi sao thì bạn cũng sẽ ở giữa những vì tinh tú

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Em lúc nào cũng chỉ biết tự làm mọi thứ một mình, chịu đựng một mình. Em có biết, như thế khiến tôi đau lòng lắm không? Từ bây giờ, tôi sẽ không để cho em phải như thế nữa!

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Xa nhau, để học cách yêu thương và học cách tìm về với nhau. Xa nhau, để mai ta yêu nhau. Phải không anh?

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng.

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Sau khi chia tay, nhiều người không thích gọi người kia là người yêu cũ mà chỉ gọi là người đã từng rất thương. Bởi vì với họ, những cái cũ nên gói ghém lại để cất khi vào kho ký ức.

back to top