Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vị cafe trứng hay vị tình yêu

2017-05-27 02:30

Tác giả: Hoài Giang Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Xa em, tôi mới nhận ra hình như chưa một lần tôi dừng lại, hạ nhiệt cho ngọn lửa trong tình cảm của mình. Giữ mãi ngọn lửa ấy mà không biết điểm dừng khiến cho mọi cảm xúc đông đặc và chìm khuất dưới lớp bọt trứng. Nếu em là trứng, thì tôi là lửa hay là café nhỉ. Chắc tôi là café. Đủ ấm sẽ khiến café và trứng hoà quyện, quá nóng sẽ khiến mọi hương vị trái lập. Mà khi hương vị đã hỏng, cố uống khác nào tự ngược đãi bản thân.

***
Vị cafe trứng hay vị tình yêu

Tôi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra cho mối tình mới chớm nở của mình. Tôi và em quen nhau một cách vô tình, thân nhau một cách vô tình và yêu nhau cũng vô tình. Người ta nói cái gì nhanh đến thì nhanh đi, chân lý này đúng với tôi đến lạ.

Lang thang trong chiều đông lạnh ngắt, tôi chợt cảm thấy cuộc tình của mình thật quá hài hước. Quen nhau vào mùa hè, chia tay vào cuối thu. Suốt cả chặng đường ấy em thường từ chối ôm tôi mỗi khi ngồi sau xe vì “không thích, nóng lắm”. Rồi đến khi gió lạnh về, em không từ chối ôm tôi mà từ chối luôn việc ngồi sau xe tôi. Thế là yêu hay không yêu, tôi vẫn cứ cô đơn.

Chán đi, tôi dừng lại nơi quán café quen. Chị chủ quán nhìn tôi, cười. Giá ai nhìn nhau cũng cười thì tốt biết mấy.

- Lâu lắm mới thấy em, hôm nay uống gì? Có café trứng loại mới đấy, thử nhé?

- Vâng.

Tôi cũng cười và đáp một câu đơn giản. Tôi thích café. Lần nào chị chủ quán cũng giới thiệu cho tôi một loại café mới, và tôi thường không từ chối. Tôi thích thử cái mới, nhưng lại ngại thay đổi. Thế nên, nếu lần nào tôi đến mà chị chủ không ở quán, kiểu gì tôi cũng gọi café đen hoặc một ly đào.

Quán café khá đẹp, nhưng quá ồn ào. Tôi không thích sự ồn ào, nhưng cũng chẳng hiểu sao tôi lại hay đến quán này. Đó có lẽ cũng là một thói quen.

Tôi lại nhớ em. Tôi và em cũng đã đến đây. Quán này có hai góc ngồi bệt, và khách có thể nằm dài ra những lúc vắng. Tôi thích gối đầu trên đùi em, nắm bàn tay em và ngắm nhìn khuôn mặt nhỏ bé xinh xinh của em trong lúc nghe em liên thiên đủ thứ chuyện. Môi em đẹp, ngọt và mềm.

Nhưng rồi em cần tương lai, cái tương lai không có tôi. Thế là chia tay. Dù vẫn còn yêu nhưng nhìn gương mặt kiên định của em, tôi quyết định buông tay. Buông tay mà chẳng buông lòng, thật không dễ chịu chút nào. Yêu một người ở bên cạnh đã chẳng dễ dàng, yêu một người không ở bên lại càng khó khăn gấp bội...

Vị cafe trứng hay vị tình yêu

Trước mặt tôi, ly café trứng nhìn lung linh với ngọn lửa nhỏ. Nhìn ngọn lửa cháy nhẹ trong cốc, tôi có cảm giác như đang nhìn vào quả bí ngô đêm Halloowen. Tôi thử một chút, vị tanh tanh, nhàn nhạt của trứng khiến tôi hơi sững lại. Khuấy nhẹ ly café, hơi ấm bốc lên, kèm theo đó là vị đắng của café nơi đáy cốc. Hai hương vị chẳng chút liên quan. Tôi để mặc cho lửa cháy, dù tôi biết, chỉ chút nữa khi trứng chín, café của tôi sẽ chẳng còn hương vị.

Xa em, tôi mới nhận ra hình như chưa một lần tôi dừng lại, hạ nhiệt cho ngọn lửa trong tình cảm của mình. Giữ mãi ngọn lửa ấy mà không biết điểm dừng khiến cho mọi cảm xúc đông đặc và chìm khuất dưới lớp bọt trứng. Nếu em là trứng, thì tôi là lửa hay là café nhỉ. Chắc tôi là café. Đủ ấm sẽ khiến café và trứng hoà quyện, quá nóng sẽ khiến mọi hương vị trái lập. Mà khi hương vị đã hỏng, cố uống khác nào tự ngược đãi bản thân.

Tôi lôi điện thoại ra, đương nhiên biết chẳng có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào cả. Ngay cả khi còn yêu, em cũng chẳng mấy khi chủ động nhắn tin hay gọi điện cho tôi. Cũng đúng, em bảo vì gặp nhau nhiều quá, chẳng có thời gian đủ xa mà nhớ. Ấy thế mà tôi lại vẫn cứ nhớ em!

Khuấy nhẹ ly café, tôi nếm thử cái vị café nấu với trứng, quả nhiên chả có vị gì. Biết trước kết quả không như ý mà vẫn làm, cái đó gọi là cố chấp hay nỗ lực đến cùng, gọi là bất cần hay kiên định, tôi cũng chẳng suy nghĩ sâu xa đến thế.

Thôi thì cái gì đã qua hãy cho qua, tôi sẽ nhớ về em nốt hôm nay. Ngày mai, tôi sẽ cất em thật kỹ trong tim để rồi lại bước đi.

© Hoàng Giang – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Biên tập và sản xuất: Tuấn Anh

Hoài Giang

"Believe in yourself a little more"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 609: Xin em đừng tự làm mình đau thêm!

Blog Radio 609: Xin em đừng tự làm mình đau thêm!

Ôm thù hận trong lòng chỉ khiến em mệt mỏi thôi, giống như nắm chặt một hòn đá, nắm càng lâu thì tay em càng mỏi

Tuổi nào ta cũng thấy chênh vênh (Những tâm sự hay nhất từ 20 - 30 tuổi)

Tuổi nào ta cũng thấy chênh vênh (Những tâm sự hay nhất từ 20 - 30 tuổi)

Dù là 20, 24, 25 hay 28, dường như đều có những khoảng thời gian cảm thấy hoang mang, vô định, trước cuộc sống và tương lai. Dẫu sao, đó chỉ là một giai đoạn của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Người hát những bản tình ca

Replay Blog Radio: Người hát những bản tình ca

Mỗi người đều có những giai điệu riêng cho tình yêu của mình, và hãy để chính trái tim mình cất lên tiếng hát những bản tình ca yêu thương ấy.

Nhân khi còn chưa có người yêu, hãy cứ tận hưởng cuộc sống đi

Nhân khi còn chưa có người yêu, hãy cứ tận hưởng cuộc sống đi

Cô gái à, có phải em đang gồng mình để cố tỏ ra mạnh mẽ phải không? Có phải em đang rất nỗ lực và cố gắng khẳng định mình trong cuộc sống. Đừng như thế nữa nhé cô gái! Em đừng tự biến thành một “nữ hán tử” nữa. Hãy cứ sống vui vẻ, yêu đời như chính em đã từng đi.

Chúng ta có đủ kiên trì để thích một người đến cuối đời

Chúng ta có đủ kiên trì để thích một người đến cuối đời

Cảm xúc của tôi từng ngày từng giờ đều lên xuống theo người đó, tôi vui khi thấy người ta cười và cũng buồn khi ánh mắt người ta lướt nhanh qua mình. Nhưng rồi lại nhanh chóng tự nhủ, tại sao mình lại buồn, mình có là cái gì đâu...

Ai hiểu được ba chữ 'không' này tức là đã hiểu được cả cuộc đời

Ai hiểu được ba chữ 'không' này tức là đã hiểu được cả cuộc đời

Trưởng thành không phải xem bạn tuổi tác lớn bao nhiêu, mà là xem bạn suy nghĩ và sự trải nghiệm như thế nào. Nhiều người trẻ tuổi nhưng đã sớm trưởng thành bởi họ biết cách học được 3 chữ “không” này.

Tôi đã bật khóc vì lời nói dối của mẹ

Tôi đã bật khóc vì lời nói dối của mẹ

“Chị hai ơi, mẹ nói dối, ngày nào cũng ăn canh với nước mắm thôi, thỉnh thoảng có thêm cá, lâu rồi em chưa được ăn thịt. Mẹ nói ở nhà ăn khổ chút dành tiền cho hai học, ở thành phố hai mà ốm thì không ai chăm”. Cổ họng tôi nghẹn ứ, đau, nước mắt lã chã rơi mặn chát!

Blog Radio 608: Trả lại anh những thứ anh trao

Blog Radio 608: Trả lại anh những thứ anh trao

Tôi vẫn nhớ ánh mắt của anh khi tôi báo cho anh biết, tôi sẽ quay trở lại Hà Nội, cái nhìn ấy đầy đau đớn và day dứt. Nhưng tôi vẫn lạnh lùng quay đi, bởi khi vết thương trong lòng tôi liền sẹo là lúc tôi trả lại những gì người ta đã nợ tôi.

 Những quan niệm sai lầm về ăn uống mà bạn vẫn tin là đúng

Những quan niệm sai lầm về ăn uống mà bạn vẫn tin là đúng

Từ trước tới nay, có rất nhiều quan niệm về thực phẩm và chế độ ăn uống được mọi người tham khảo, áp dụng. Tuy nhiên, không phải mọi quan niệm đó đều đúng.

Replay Blog Radio: Gặp lại người cũ

Replay Blog Radio: Gặp lại người cũ

Gặp lại em trái tim tôi như được hồi sinh, đứng trước tôi là em, đây không phải là một giấc mơ, tôi muốn ôm em vào lòng cho thỏa nỗi nhớ đã kìm nén trong tôi bấy lâu nhưng em giờ đã không còn thuộc về tôi, không còn thuộc về bầu trời ngày xưa nữa.

back to top