Phát thanh xúc cảm của bạn !

Câu chuyện ông chồng đưa vợ đi đẻ hài hước nhất mọi thời đại

2017-05-28 01:11

Tác giả: Giọng đọc: Trọng Khương

Chắc hẳn chúng ta ai cũng sẽ có những lần đầu tiên đáng nhớ đúng không? Có thể là lần đầu tiên thích một ai đó, mối tình đầu tiên, nụ hôn đầu tiên,... Đó đều là những kỷ niệm đáng nhớ trong cuộc đời. Thế nhưng một kỷ niệm vừa hài hước vừa đáng nhớ chắc sẽ phải kể đến câu chuyện của những anh chàng lần đầu tiên làm bố và đưa vợ vào viện sinh em bé. Đọc những câu chuyện vừa cảm động, vừa khiến chúng ta bật cười trước sự lóng ngóng, ngây ngô khi chưa có kinh nghiệm ấy chứ.

***

Vợ tôi hiền, vậy mà mang thai bỗng hóa thú dữ. Ăn nhiều hơn mà tính tình cũng hung bạo. Bình thường thấy ai ăn thịt chó là mắng ra rả. Vậy mà có thai lại thèm, ngày nào cũng làm một đĩa.

Cô ấy cũng không ngọt ngào như trước và hay nổi giận. Tôi chủ trương làm người chồng nhân dân nên nhiều khi bị vợ chửi xơi xơi vào mặt cũng nhịn. Tôi biết thằng cu con sau này sẽ nóng nảy quyết đoán lắm đây. Những người bạn tôi đến thăm mấy lần còn chạy mất dép. Tụi nó kháo nhau: “Tưởng chó đẻ mới dữ ai dè vợ mày còn dữ hơn”.

Ngày sắp nhảy ổ, vợ dặn lúc nào anh cũng phải lên dây cót sẵn sàng, hễ em đau bụng là phải đưa vợ chạy vào bệnh viện. Tuần cuối của vợ, tôi cắt phép nghỉ ở nhà. Nhìn cô ấy căng thẳng, tôi lấm lét không dám thở mạnh. Vợ tôi có vía sư tử, dại mà động vào là ăn dép lúc nào không biết.Tôi cùng vợ chuẩn bị sẵn bao nhiêu hành trang cho vợ đi sinh, để sẵn một góc, hễ có chuông báo động là chạy. Một hôm ăn xong thì vợ lăn ra nhăn nhó bảo đau bụng. Tôi như rô bốt được lập trình sẵn, lại vốn tâm lý căng thẳng nhiều hôm nên nghe thế liền bay đến xách hai giỏ áo quần, chạy ù ra ngõ gọi taxi.



Xong xuôi chạy ngược vào bế thốc vợ đưa lên xe. Vợ tăng những 23 cân, cái ngõ xóm lại dài nên bế một lát là tôi mệt lả người. Lúc đó vợ có giơ tay giơ chân nói gì đó nhưng tai tôi ù đặc không nghe thấy gì.

Lên taxi phóng được một đoạn tôi mới hoàn hồn hiểu lời vợ nói. Cô ấy đau bụng bình thường chứ không phải đau bụng đẻ. Thế là vội vàng quay về nhà. Tôi được một phen tẽn tò.

Hôm vợ đau bụng thật còn gian truân hơn. Đang nằm ngủ thì tôi thấy ướt lạnh cả chân, quay sang thấy vợ tè dầm. Thấy vợ nhăn nhó, tôi còn nhẹ nhàng bảo: “Em em, dậy thay quần kẻo lạnh ốm, tội chưa, mệt đến nỗi tè cả ra”.

Vợ tôi lúc ấy bỗng rú lên: “Trời ạ, em vỡ ối rồi”. Tỉnh ngủ, tôi thắc mắc vì sao vỡ nước ối mà vợ không đau bụng lắm rồi sực nhớ ra có nhiều trường hợp vỡ nước ối mà không sinh kịp sẽ làm chết con vì ngạt thở.

Nhớ đến đâu tôi bủn rủn chân tay đến đó, giục vợ đi bệnh viện ngay. Quýnh quáng đến độ cứ cầm cái điều khiển tivi mà bấm số gọi taxi. Vợ nhắc tôi mới lật đật vứt xuống tìm điện thoại.

Lúc này vợ tôi mới bắt đầu đau âm ỉ rồi dữ dội, nghe vợ rên la tôi càng hoảng, nghĩ mãi không nhớ được số taxi nào, khi gọi cũng quên cả bấm mã vùng. Cuối cùng phải gọi cho thằng bạn nhờ nó gọi taxi hộ.

Tôi thuộc dạng ốm yếu mà tối đấy bế vợ như bay ra ngõ. Vợ đau nên cấu tôi trầy xước cả lưng. Chạy một đoạn thì vợ đau quẫy nhiều suýt làm tụt cả quần tôi. Khi đó tôi mới nhận ra mình chỉ đang ở trần.

Lúc trở vào nhà lấy giỏ áo quần, mặc dù đã chuẩn bị và tập trận trước nhưng vì lo sợ con ngạt thở nên không điều khiển được ý nghĩ và chân tay. Xách hai cái giỏ rồi, vậy mà thấy bịch bột giặt 5 kg mới mua để gần đấy tôi cũng xách đi luôn. Khi vào bệnh viện mới phát hiện ra điều này.

Ngồi trong xe đến bệnh viện, vợ thi thoảng la lên vì đau, còn tôi tự dưng khóc lóc như đàn bà, luôn mồm “Con ơi cố lên, cố lên con ơi”. Anh tài xế phải an ủi trấn an cả vợ chồng. Sau đó thấy không có người nhà đến, anh ta chủ động giúp chuyển vợ tôi và đồ đạc vào phòng. Thật tình là tôi không nhận thức được xung quanh vì quá lo lắng.

Giây phút chờ đợi vợ vào phòng sinh càng căng thẳng tột độ. Đó là lần đầu tiên tôi cầu khẩn cả ông Trời, cả Phật cả Chúa, bất cứ ai miễn là phù hộ cho mẹ tròn con vuông. Tôi cứ nhắc đi nhắc lại với mình, vỡ ối rồi mà con chưa ra sẽ ngạt thở. Bao nhiêu tin tức thai phụ tử vong tôi từng đọc trước đó làm ruột gan tôi lộn nhào.




Đi lui đi lại không ngừng trước phòng chờ sinh, tôi nhớ lại mấy cảnh trong phim Hàn thường ngồi xem với vợ. Bác sĩ sẽ mở cửa ra, mặt buồn rầu thông báo: “Xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức”. Tôi khóc như mưa. Đúng lúc đó thì hai cánh cửa mở ra, vị bác sĩ đáng kính mới mở miệng “Xin…” là tôi lăn đùng ra ngất xỉu.

Khi tỉnh dậy, tôi được chào đón bởi một tràng cười của các chị em, người nhà bệnh nhân và các y tá, điều dưỡng. Ai nấy đều cười vì tôi làm chồng mà yếu bóng vía. Bác sĩ thì bảo tôi căng thẳng quá nên thiếu ôxy não, cơ thể tạm thời bị “mất điện”.

Khi tỉnh dậy tôi đã thấy vợ nằm đó với thằng cu. Vợ tôi đang nằm bên cạnh và cười rất tươi. Kế đó là thằng cu con, vì nó tôi đã khốn đốn suốt hơn 9 tháng. Cảm xúc vỡ òa, tôi khóc lần nữa. Mọi người lại ồ lên cười, trêu vợ tôi phải đẻ thêm vài lần để chồng được thực tập nhiều hơn. Xấu hổ nhưng tôi mặc kệ, được làm bố là đã quá kiêu hãnh rồi.

Đó là kỷ niệm nhớ đời khi sinh đứa con đầu lòng mà vợ chồng tôi sẽ không bao giờ quên. Tôi vui và cảm thấy thiêng liêng. Vợ tôi sinh xong thì hiền lành trở lại. Nhưng bây giờ cô ấy sắp hóa sư tử nữa rồi. Chúng tôi sẽ sinh bé gái vào cuối năm này. Nhưng thôi, tôi chịu được hết. Mọi người chúc mừng cho gia đình tôi nhé.

Blog Radio Sưu tầm.

  • Giọng đọc: Trọng Khương
  • Biên tập và cut mix: Đoàn Hòa

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Người với người kiếp này gặp gỡ đều là do nhân duyên tu từ nhiều kiếp. Gặp gỡ nhau là do duyên số, hãy biết trân trọng những điều mình đang có, đừng lưu luyến hay tiếc nuối những cái đã mất đi mà để lỡ hạnh phúc hiện tại.

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

back to top