Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi thơ trong tôi là...

2017-02-12 01:52

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh

Bạn biết không, kỷ niệm ấy dù là niềm vui hay nỗi buồn thì nó đều đáng quý, bởi lẽ ta chẳng thể chạm lại vào nó một lần nữa.

***

Ai cũng có những tuổi thơ của riêng mình, dù đó là niềm vui hay nỗi buồn nhưng đó đều là những điều đáng quý mà ta không thể chạm lại vào nó một lần nữa.

Buổi sáng hôm nay, buổi sáng không có tiếng chuông báo thức, không có tiếng còi xe cộ, chỉ có tiếng chim hót, tiếng gió thổi cây lá va vào nhau kêu xào xạc. Tỉnh dậy đón cái ánh nắng ban mai của một ngày se lạnh, hít thở cái không khí trong lành của miền quê, cộng thêm chút mùi hương của cây cỏ thật yên bình.

Hôm nay tất cả anh em tôi đều ở nhà, lâu lắm rồi gia đình tôi mới đông đủ người như thế, mẹ tôi thì đang rửa rau để làm dưa muối, bố tôi thì dọn dẹp làm lại cái mái nhà ở đằng sau, mọi thứ lại làm tôi nhớ về cái tuổi thơ đầy ý nghĩa và niềm vui.



Tuổi thơ trong tôi là những buổi sáng dậy sớm cùng mấy anh chị trong làng rủ nhau đi chăn bò chăn trâu. Chúng tôi tập trung ở ngã ba ngay trước nhà tôi, rồi cùng nhau đuổi cả đàn đi tìm chỗ ăn cỏ. Mỗi nhà có một người đi cùng, có anh chị lớn tuổi, cũng có bác nhà bên, chúng tôi đuổi cả đàn đến chỗ nào nhiều cỏ xanh rồi thả cả đàn ở đó. Xong lại quây quần chơi cùng nhau. Có lần chúng tôi mải chơi để bò đi lạc, lúc đó cả mấy anh em cuống cuồng lên đi tìm, chạy khắp nơi.

Tuổi thơ trong tôi là những ngày nắng, mấy anh em trong làng tập trung trong sân nhà văn hoá vì ở đó có bóng mát của mấy cây nhãn. Đến mùa quả chín mấy anh lớn trèo lên cây hái quả ném xuống cho lũ em đang reo hò ở dưới. Hồi đó mấy anh em trèo cây giỏi lắm, bám cây này, thả cây kia, nhảy từ cành này sang cành nọ, khi nào cùng đường bị bắt thì là bị thua.

Tuổi thơ trong tôi là những buổi chiều mưa, mẹ đón hai anh em tôi đi học về. Cái áo mưa hồi đấy to lắm, chùm kín được cả hai anh em tôi ở đằng sau. Ngồi trong áo mưa ôm lấy mẹ để ko bị ướt rồi lắng nghe tiếng mưa rơi vào áo mưa thật lạ. Áo mưa chùm kín đầu nên chỉ thấy mấy hạt mưa rơi xuống đường, rồi rơi vào bánh xe, nhìn bánh xe cứ quay vòng trên đường lăn qua mấy vũng nước, hai anh em tôi đoán xem là đã đi đến đâu, rồi lại cười lên thích thú vì đoán đúng.



Tuổi thơ trong tôi là những ngày đi bộ đến trường. Có khi đi qua mấy ngôi nhà bỏ hoang rồi hai chị em nghĩ ra đủ thứ chuyện ma mẽo ở trên đời, xong lại đem nó đi kể với người khác, dần dần cái truyện đó nó trở thành truyền thuyết của cả lũ trẻ con trong làng.

Tuổi thơ trong tôi là mấy buổi đi học tôi ngủ dậy muộn, mẹ tôi phải cuống cuồng đèo hai anh em tôi đến trường.

Rồi mùa thu hoạch đến, anh em chúng tôi không cần phải đưa trâu bò đi xa nữa mà chỉ cần thả cho ăn ở ngay ngoài ruộng lúa nơi mà các bác vừa gặt xong. Còn mấy anh em tôi thì tập trung ở ruộng bên cạnh chơi nhảy ngựa, chơi lùa nhau, hoặc đi bắt châu chấu cào cào, hái đòng đòng hoặc đủ các trò khác.

Tuổi thơ trong tôi mấy buổi tối mùa hè, có chút gió nhẹ, cả nhà chải chiếu ngoài đầu hiên đến ăn tối hóng gió trời, bầu trời không một gợn mây có ánh trăng sáng cùng với rất nhiều sao. Nhà tôi có cái sân rộng, tối đến là mấy anh hàng xóm cũng sang sân nhà tôi chơi rồi mấy anh em chỉ cho nhau xem đâu là chòm sao bắc đẩu, người xưa đã dùng nó để tìm đường khi đi rừng hoặc đi biển ra sao.



Tuổi thơ trong tôi cũng gắn liền với mùi rơm rạ mùi lúa mới, mùi của bình minh buổi sáng và cả mùi của sự bình yên.

Buổi sáng hôm nay, tôi về quê nghỉ ngơi sau một thời gian ở Hà Nội, rời xa sự chật chội của phố xá, tiếng ồn của xe cộ và mùi khói bụi của không khí và bỏ quên những tiếng chuông báo thức, mọi thứ với tôi yên bình đến lạ. Ngủ dậy sau khi hít thở bao nhiêu không khí của mình minh, ngồi thưởng thức bữa sáng cùng các anh, tivi đang phát ca khúc "Ai cũng có tuổi thơ" tất cả điều đó đã làm tôi nhớ lại ngày xưa của tôi để tôi có cảm xúc viết nên được những dòng này. Tuổi thơ tôi dữ dội và không ít những trận đòn đau. Tuổi thơ tôi mạnh mẽ và cũng nhiều niềm vui, điều mà tôi luôn hạnh phúc và tự hào mỗi khi nghĩ về.

© Hảo Hảo – blogradio.vn

Các bạn vừa lắng nghe bài chia sẻ Tuổi thơ trong tôi là được gửi về từ bạn Hảo Hảo. Tuổi thơ là những trận đòn roi, là mùi rơm rạ ngai ngái, là những buổi trưa trốn mẹ đi chơi ngoài lũy tre, là tất cả những gì thân thuộc và bình yên nhất. Và sự bình yên đó, mong bạn sẽ cảm nhận được sau mỗi số Family Radio phát sóng.
  • Kịch bản và tech mix: Hòa
  • Giọng đọc: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30 đã tự hỏi rằng mình có đang hạnh phúc không?

Tôi 30, vẫn ôm nỗi đau xưa cũ, sự trống trải đến cùng cực. Những năm tháng thanh xuân sống vội, rồi rời nhau cũng vội, để rồi tuổi 30 mang đầy những hoài niệm, những tổn thương, những day dứt mà chỉ khẽ chạm vào thôi, tim cũng thấy nhói đau.

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Ai rồi cũng sẽ tìm được một người phá vỡ những nguyên tắc của chính mình

Tôi đã từng nghe đâu đó có người nói rằng: “Trong cuộc sống bạn nhất định sẽ gặp một người, người ấy phá vỡ nguyên tắc của bạn, thay đổi thói quen của bạn, trở thành ngoại lệ của bạn!” Và liệu khi gặp được người đó rồi, chúng ta có bỏ lỡ nhau lần nữa…

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

back to top