Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho tôi một vé về tuổi thơ

2015-10-23 14:47

Tác giả: Cua Đá Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Con đường ta đi còn nhiều chông gai và vẫn còn rơi những giọt mồ hôi lẫn nước mắt cay đắng vì những nhọc nhắn, vất vả của cuộc sống. Những lúc như vậy hãy để cho tâm hồn mình một phút để nhìn lại tháng ngày tuổi thơ êm đềm đã qua. Hãy để cho mạch nguồn ngày xưa ấy tắm mát hồn ta giữa bể đời lắm nỗi cô đơn, mệt mỏi và nhọc nhằn để ta có nguồn sức mạnh tiếp tục cuộc hành trình về phía xa.

***

Trong cuộc đời mỗi chúng ta sẽ đi qua những chặng đường khác nhau. Có những khi bình yên, có những khi giông bão, có những khi chỉ là đứa trẻ và cũng có những khi là lúc ta đã trưởng thành rồi già đi cùng thời gian. Tôi đã nghe ai đó nói vui rằng cuộc đời con người ai cũng sẽ trải qua các hồi bé, xuân, tưởng, kèn… Thời gian qua đi, con người sẽ trưởng thành hơn trước sóng gió cuộc đời và cũng sẽ thêm tiếc nuối những tháng năm đã qua. Chuyến tàu cuộc đời cứ lao đi vun vút và nếu ta không để tâm, nhìn lại thì mọi thứ sẽ trôi qua như luồng ánh sáng loang loáng khiến ta không kịp nắm giữ.

Trong một lúc nào đó khi đôi chân ta mệt mỏi, tâm hồn ta cần nghỉ ngơi, chúng ta lại tìm về với tuổi thơ - suối nguồn yên bình, mát lành - nơi nương náu an toàn nhất. Ước mơ ấy tưởng chừng giản đơn nhưng lại là không tưởng, dẫu vậy ta vẫn mơ, vẫn mong có một chiếc vé thần kỳ, chiếc vé có một không hai để có thể trở về với ngày xưa, với ký ức tuổi thơ bình yên nhất:

Hãy cho tôi xin một vé không hai, mà dầu hôm nay ga đông đường dài
Hãy cho tôi xin được trở về tuổi thơ, ngây ngô với bao mộng mơ
Hãy cho tôi xin một vé không hai, vé đi thôi không cần quay trở lại
Chỉ cần cho tôi được trở về ngày xưa, rong chơi với những ngày mưa
Hãy cho tôi xin hạng vé trung thôi, dẫu tháng năm có lớn thêm thật rồi
Chỉ cần cho tôi được trở về tuổi thơ thì tôi sẽ xin chờ hoài.

Cho tôi một vé về tuổi thơ

Không ai trong chúng ta không trải qua tuổi thơ với những trò chơi hồn nhiên của trẻ nhỏ. Giấc mơ ấy trở về với những tập truyện tranh, những tập vẽ màu, những túi bỏng ngô, những hộp ô mai, những món đồ hàng… và cũng chỉ chúng ta - những đứa trẻ ngây ngô, hồn nhiên mới hiểu hết niềm vui khi cùng chúng bạn vui đùa với những thứ đó. Trẻ con ham chơi, đâu biết nghĩ suy, lo âu gì. Chúng ta thường ước những điều thật to trong chính thế giới giản đơn, trong veo mang tên tuổi thơ:

Cho tôi xin về thời ô ăn quan, rồi cùng chơi chắc, rồi cùng chơi quay
Rồng rắn lên mây, nhảy dây với chơi thả diều
Cho tôi xin một vé đi ngày xưa, về lại ngày ấy cái tuổi chẳng biết chi
Cứ bỏ túi viên bi, có khi dỗi nhau lại đòi


Tuổi thơ gắn liền với con đường đến trường rợp bóng cây với những trò đuổi bắt bướm, bắt chuồn chuồn cùng chúng bạn. Mỗi ngày trôi qua nơi lớp học lại được làm đầy trong ngăn ký ức tuổi thơ với hình ảnh bạn bè, thầy cô và những tháng năm học trò không thể quên:

Dù trường thật bé nhưng ước mơ thật to
Từng ngày chăm lo, cô giáo vui như mẹ hiền

Rồi ngây ngô nhớ thương thuở đầu ban sơ ấy với những tình cảm e ấp, non tơ của những trái tim lần đầu biết nhớ thương một ai đó:

Cho tôi xin một vé về cùng ai, tuổi nào vừa lớn đã tập viết thư
Áo trắng ai bay, khiến cho ai kia mơ màng


Một ngăn ký ức của tuổi thơ là gia đình với những ngày bình yên, ấm áp tình cảm ông bà, cha mẹ. Đã ai mà không qua những buổi chiều ngồi dưới hiên nhổ tóc trắng cho ông bà. Mỗi ngày qua đi tóc bà thêm sợi bạc còn ta lại lớn hơn và cứ thế thời gian trôi đi giấu mình trong những những yêu thương với những điều bình dị nhất:

Cho con xin về với ông bà thương
Những chiều nhõng nhẽo vòi tiền nhổ tóc sâu
Mỗi sợi trắng tinh con lấy bà năm trăm đồng .


Con đường ta đi còn nhiều chông gai và vẫn còn rơi những giọt mồ hôi lẫn nước mắt cay đắng vì những nhọc nhắn, vất vả của cuộc sống. Những lúc như vậy hãy để cho tâm hồn mình một phút để nhìn lại tháng ngày tuổi thơ êm đềm đã qua. Hãy để cho mạch nguồn ngày xưa ấy tắm mát hồn ta giữa bể đời lắm nỗi cô đơn, mệt mỏi và nhọc nhằn để ta có nguồn sức mạnh tiếp tục cuộc hành trình về phía xa.

Chỉ cần cho tôi được trở về tuổi thơ thì tôi sẽ xin chờ hoài
Một vé đi tuổi thơ sao khó quá người ơi
Bởi bây giờ đây chúng ta lớn rồi, thành em, thành bạn và thành cả tôi, cùng chung ước mơ trở về...


Tác giả: Cua Đá – blogradio.vn
Giọng đọc và techmix: Hằng Nga
Bài hát: Cho tôi một vé về tuổi thơ (Nhiều nghệ sĩ)



Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Cua Đá

Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có con người tuyệt vọng trước hoàn cảnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Gần 30 và độc thân, lại ở bên cạnh một người bạn thân khác giới, người ta không tránh khỏi những phút xao lòng lãng đãng. Nhưng rồi mấy ai đủ dũng cảm bước qua ranh giới của tình bạn để chạm đến tình yêu. Không ai dám mạo hiểm tình bạn quý giá của mình.

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

back to top