Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho tôi một vé về tuổi thơ

2015-10-23 14:47

Tác giả: Cua Đá Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Con đường ta đi còn nhiều chông gai và vẫn còn rơi những giọt mồ hôi lẫn nước mắt cay đắng vì những nhọc nhắn, vất vả của cuộc sống. Những lúc như vậy hãy để cho tâm hồn mình một phút để nhìn lại tháng ngày tuổi thơ êm đềm đã qua. Hãy để cho mạch nguồn ngày xưa ấy tắm mát hồn ta giữa bể đời lắm nỗi cô đơn, mệt mỏi và nhọc nhằn để ta có nguồn sức mạnh tiếp tục cuộc hành trình về phía xa.

***

Trong cuộc đời mỗi chúng ta sẽ đi qua những chặng đường khác nhau. Có những khi bình yên, có những khi giông bão, có những khi chỉ là đứa trẻ và cũng có những khi là lúc ta đã trưởng thành rồi già đi cùng thời gian. Tôi đã nghe ai đó nói vui rằng cuộc đời con người ai cũng sẽ trải qua các hồi bé, xuân, tưởng, kèn… Thời gian qua đi, con người sẽ trưởng thành hơn trước sóng gió cuộc đời và cũng sẽ thêm tiếc nuối những tháng năm đã qua. Chuyến tàu cuộc đời cứ lao đi vun vút và nếu ta không để tâm, nhìn lại thì mọi thứ sẽ trôi qua như luồng ánh sáng loang loáng khiến ta không kịp nắm giữ.

Trong một lúc nào đó khi đôi chân ta mệt mỏi, tâm hồn ta cần nghỉ ngơi, chúng ta lại tìm về với tuổi thơ - suối nguồn yên bình, mát lành - nơi nương náu an toàn nhất. Ước mơ ấy tưởng chừng giản đơn nhưng lại là không tưởng, dẫu vậy ta vẫn mơ, vẫn mong có một chiếc vé thần kỳ, chiếc vé có một không hai để có thể trở về với ngày xưa, với ký ức tuổi thơ bình yên nhất:

Hãy cho tôi xin một vé không hai, mà dầu hôm nay ga đông đường dài
Hãy cho tôi xin được trở về tuổi thơ, ngây ngô với bao mộng mơ
Hãy cho tôi xin một vé không hai, vé đi thôi không cần quay trở lại
Chỉ cần cho tôi được trở về ngày xưa, rong chơi với những ngày mưa
Hãy cho tôi xin hạng vé trung thôi, dẫu tháng năm có lớn thêm thật rồi
Chỉ cần cho tôi được trở về tuổi thơ thì tôi sẽ xin chờ hoài.

Cho tôi một vé về tuổi thơ

Không ai trong chúng ta không trải qua tuổi thơ với những trò chơi hồn nhiên của trẻ nhỏ. Giấc mơ ấy trở về với những tập truyện tranh, những tập vẽ màu, những túi bỏng ngô, những hộp ô mai, những món đồ hàng… và cũng chỉ chúng ta - những đứa trẻ ngây ngô, hồn nhiên mới hiểu hết niềm vui khi cùng chúng bạn vui đùa với những thứ đó. Trẻ con ham chơi, đâu biết nghĩ suy, lo âu gì. Chúng ta thường ước những điều thật to trong chính thế giới giản đơn, trong veo mang tên tuổi thơ:

Cho tôi xin về thời ô ăn quan, rồi cùng chơi chắc, rồi cùng chơi quay
Rồng rắn lên mây, nhảy dây với chơi thả diều
Cho tôi xin một vé đi ngày xưa, về lại ngày ấy cái tuổi chẳng biết chi
Cứ bỏ túi viên bi, có khi dỗi nhau lại đòi


Tuổi thơ gắn liền với con đường đến trường rợp bóng cây với những trò đuổi bắt bướm, bắt chuồn chuồn cùng chúng bạn. Mỗi ngày trôi qua nơi lớp học lại được làm đầy trong ngăn ký ức tuổi thơ với hình ảnh bạn bè, thầy cô và những tháng năm học trò không thể quên:

Dù trường thật bé nhưng ước mơ thật to
Từng ngày chăm lo, cô giáo vui như mẹ hiền

Rồi ngây ngô nhớ thương thuở đầu ban sơ ấy với những tình cảm e ấp, non tơ của những trái tim lần đầu biết nhớ thương một ai đó:

Cho tôi xin một vé về cùng ai, tuổi nào vừa lớn đã tập viết thư
Áo trắng ai bay, khiến cho ai kia mơ màng


Một ngăn ký ức của tuổi thơ là gia đình với những ngày bình yên, ấm áp tình cảm ông bà, cha mẹ. Đã ai mà không qua những buổi chiều ngồi dưới hiên nhổ tóc trắng cho ông bà. Mỗi ngày qua đi tóc bà thêm sợi bạc còn ta lại lớn hơn và cứ thế thời gian trôi đi giấu mình trong những những yêu thương với những điều bình dị nhất:

Cho con xin về với ông bà thương
Những chiều nhõng nhẽo vòi tiền nhổ tóc sâu
Mỗi sợi trắng tinh con lấy bà năm trăm đồng .


Con đường ta đi còn nhiều chông gai và vẫn còn rơi những giọt mồ hôi lẫn nước mắt cay đắng vì những nhọc nhắn, vất vả của cuộc sống. Những lúc như vậy hãy để cho tâm hồn mình một phút để nhìn lại tháng ngày tuổi thơ êm đềm đã qua. Hãy để cho mạch nguồn ngày xưa ấy tắm mát hồn ta giữa bể đời lắm nỗi cô đơn, mệt mỏi và nhọc nhằn để ta có nguồn sức mạnh tiếp tục cuộc hành trình về phía xa.

Chỉ cần cho tôi được trở về tuổi thơ thì tôi sẽ xin chờ hoài
Một vé đi tuổi thơ sao khó quá người ơi
Bởi bây giờ đây chúng ta lớn rồi, thành em, thành bạn và thành cả tôi, cùng chung ước mơ trở về...


Tác giả: Cua Đá – blogradio.vn
Giọng đọc và techmix: Hằng Nga
Bài hát: Cho tôi một vé về tuổi thơ (Nhiều nghệ sĩ)



Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Cua Đá

Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có con người tuyệt vọng trước hoàn cảnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

back to top