Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì sao con gái luôn thích được ôm từ phía sau? (Teen chat 24)

2015-10-11 01:01

Tác giả: Giọng đọc: Hòa Khỉ

Chẳng ai giải thích được tại sao phụ nữ lại luôn thích được ôm, đặc biệt là ôm từ phía sau. Cái ôm nào cũng ngọt ngào, nhưng cái ôm bất ngờ khi anh vòng tay bao phủ lấy em từ phía sau, vào những khoảnh khắc em không hề biết trước là mình sẽ được ôm, luôn luôn mang lại xúc cảm rất đặc biệt.

***

Mùa hạ đang đi qua những ngày mát lành trong trẻo đến lạ. Cơn gió nhẹ buổi sớm làm em ngay lập tức muốn mặc chiếc váy suông bồng bềnh bước chân ra phố, hay buộc chiếc tạp dề có những bông hoa xanh nhỏ li ti vào bếp làm cho anh món bánh thật thơm. Mùa hạ đâu chỉ có gắt gao, nóng nực, bởi em biết trong bất kỳ khoảnh khắc nào nghĩ đến, anh cũng sẽ khiến mùa hạ của em dịu dàng trở lại bởi những cái ôm…

Em đã từng cần một cái ôm khi mùa đông trùng điệp bao phủ ngoài kia, mùa đông khiến những ngón tay em cứng lại và run rẩy. Em đã đi qua những mùa đông lạnh, rất lạnh, kiêu hãnh như một cô mèo nhỏ không cần đến những cái vuốt ve hay lò sưởi. Nhưng giữa mùa hè ồn ào nóng bức này, em lại cần anh ôm, cần những cái ôm với nỗi khao khát tăng lên theo cấp số nhân. Những cái ôm không phải để sống sót, những cái ôm là để yêu.

ôm em từ phía sau

Chẳng ai giải thích được tại sao phụ nữ lại luôn thích được ôm, đặc biệt là ôm từ phía sau. Cái ôm nào cũng ngọt ngào, nhưng cái ôm bất ngờ khi anh vòng tay bao phủ lấy em từ phía sau, vào những khoảnh khắc em không hề biết trước là mình sẽ được ôm, luôn luôn mang lại xúc cảm rất đặc biệt. Có thể lúc đó em đang bận bịu nấu nướng, đang mải mê đọc sách, tô lại màu son đỏ, hay nhíu mày suy nghĩ liệu chiếc áo này có hợp với chiếc váy kia…

Anh ôm, và nhịp tim em như ngừng lại vài giây, công việc đang làm cũng ngừng lại vài giây, trước khi sự ngọt ngào từ vòng tay anh lan tỏa. Cái ôm ấy thay cho lời nói thì thầm: “Anh ở đây”. Em hãy cứ bận rộn với những điều lớn lao hay vài suy tư cỏn con của mình, rồi khi nào mỏi mệt sẽ có vòng tay ấp ủ sẵn phía sau, đợi em ngả đầu.

Cuộc sống bận rộn thật, một cô mèo kiêu hãnh như em cũng bận rộn nhiều điều, chẳng phải lúc nào cũng có thể kêu “meo meo” đòi được yêu hay ve vuốt. Đôi khi, sự kiêu hãnh khiến em bước đến gần anh rồi dừng lại, mặc kệ mong muốn mãnh liệt trong lòng tiến thêm vài bước nữa. Phụ nữ thường thích “giả vờ” làm kiêu như vậy. Em cần gì ư? Cần anh bất ngờ vòng tay ôm lấy em, cần anh giữ chặt đừng để em bước đi đâu nữa. Trong vài câu cằn nhằn rằng anh vừa làm em tô lem màu son, rằng anh vừa khiến món bánh của em quá lửa, anh có biết em đang khe khẽ mỉm cười. À mà khi ấy anh vẫn đang dụi đầu vào tóc em, hít hà mùi bánh nướng hơi khen khét, nên anh chẳng thấy được đâu.

ôm em từ phía sau

Mùa hè nóng nực phát điên, đôi khi em tưởng tượng chỉ cầm tay nhau thôi cũng đủ nóng bức. Các cặp tình nhân chở nhau đi ngoài đường cũng chẳng thiết vòng tay ôm nhau nữa. Ai cũng chỉ mong mau chóng về nhà, hoặc đi đến nơi nào đó mát, rất mát. Thế nhưng anh lại không bao giờ cho phép em không ôm lấy anh, dẫu hai bên đường chẳng thơm ngát mùi hoa sữa hơi gờn gợn gió heo may mà chỉ có những làn hơi nóng hầm hập phả vào từ bốn phía. Thì ôm… em tựa vào lưng anh, lơ mơ nghĩ về những khi anh ôm chặt em từ phía sau, bờ vai em thực ra không đủ để anh dựa vào, mà lại là để anh bao bọc. Những lúc đó, anh nghĩ gì…

Có một câu chuyện xưa cũ cũ, rằng có một cặp vợ chồng chia tay nhau sau những năm tháng hạnh phúc sẽ kéo dài vĩnh viễn. Người chồng buồn rầu kể lại: “Cô ấy dường như chưa bao giờ yêu tôi. Mỗi tối nằm cạnh nhau, cô ấy luôn xoay lưng về phía tôi và úp mặt vào tường, dẫu tôi tha thiết cô ấy quay về phía mình thế nào”. Người chồng nào biết, vợ mình từ bé đã luôn luôn gặp ác mộng mỗi đêm, cô ấy thường xoay lưng vào tường, tìm nơi dựa dẫm mong dỗ giấc ngủ yên lành. Khi gặp anh, cô ấy không còn xoay lưng vào tường nữa, cô ấy dựa vào anh, bởi khi có anh ấm áp phía sau lưng, mọi ác mộng của cô ấy không còn, bởi anh an toàn và bình yên gấp bội bức tường vô cảm ấy.

ôm em từ phía sau

Câu chuyện ấy chẳng nhớ em đã đọc khi nào, chỉ biết là mỗi lần nhớ lại vẫn thấy buồn bã xót xa. Mong ước của đàn ông và đàn bà thường chẳng giống nhau. Cái cô đơn của đàn bà luôn mỏng manh và sâu xa tột bậc, dẫu có là những điều cô đơn nhỏ bé cỏn con. Tình yêu với đàn bà không chỉ để yêu, mà còn là để dựa dẫm, để thấy ấm áp và an toàn. Cho nhau tình yêu, chưa chắc cho được nhau cảm giác yên bình. Sex cùng nhau trên một chiếc giường, chưa chắc khiến hai nỗi niềm bớt xa xôi, hoang hoải. Con gái cần yêu, nhưng cũng cần thương. Thương bởi một vòng ôm…

Người ta ôm nhau đâu chỉ vì lạnh lẽo.

Mùa đông sẽ ấm

Mùa hè sẽ mát

Khi sau lưng luôn có một vòng ôm rất chặt…

Blog của May

  • Teen chat được thực hiện bởi giọng đọc Hòa Khỉ và nhóm biên tập blogradio, phát triển bởi blogradio.vn - VNNPlus.



Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Tôi đã đứng dưới gốc đào cổ thụ đó, tôi đã đứng ngoài hàng rào mắt cáo cao ngất đó chờ cậu ấy suốt chín mùa xuân...

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

back to top