Phát thanh xúc cảm của bạn !

Viết cho những ngày thu đơn phương (Teen chat 23)

2015-10-04 01:01

Tác giả: Giọng đọc: Hòa Khỉ

Hà Nội ngày trở gió mang đến chút gì đó hanh hao không phải của nắng cũng không phải của gió mà là của lòng người, của những vụng dại mới yêu. Đó là một buổi sáng tỉnh dậy và người Hà Nội bỗng nhiên nhận ra mùa thu đã về ngay trước cửa không một chút hoài nghi.

***

Thu vàng đang len lỏi từng ngõ đường và cũng đang lặn vào nỗi đơn phương trong tớ. Lá không còn xanh ngắt như ngày bên cậu, vàng úa và sắp lìa cành rồi. Tớ đang đơn phương trên con đường mùa thu đã điểm trên từng nhánh cây ngọn cỏ. Tớ nhớ cậu!

Có những ngày trên đường về nhà, hai hàng cây bàng lá ngả vàng đang lay lắt chờ chạm tới mặt đất. Gió nhẹ hắt hiu luồn qua từng lọn tóc, mơn man trên đôi bàn tay, lòng tớ bồn chồn khó tả. Chợt tớ nghĩ về cậu, về những ngày ngắn ngủi của chúng ta nơi biển xanh, cát trắng, nắng vàng. Có chăng đó là nỗi nhớ là niềm thương sâu kín không nói thành lời.

mùa thu đơn phương

Mọi thứ hiện ra rõ đến khó tả, vẫn là con đường dài ôm trọn cả cái đồi bé con nhưng không có biển và không có cậu. Tớ nhớ biển lắm nhưng không bằng tớ nhớ cậu đâu. Cậu có lẻ cũng loay hoay với những dự định của chàng kỹ sư vừa tốt nghiệp, sẽ chẳng có thời gian mà nghĩ tới tớ. Gió mỗi lúc mỗi mạnh hơn, rít thành từng cơn rồi cố gắng uốn lượn cuốn những chiếc lá thu bay lên rồi nhẹ nhàng thả xuống. Gió chẳng thể mạnh như gió biển miền trung đâu nhưng tớ lạnh cậu ạ! Bởi không có ai che chăn cho tớ như cậu đã từng, tớ bỗng thèm cái cảm giác ấm áp sau lưng câu. Ta cũng nhau lướt qua cung đường Trần Phú, cùng nhau ngắm nhìn biển Nha Trang xanh như ngọc bích, cùng nhau mải mê mới những mẫu chuyện con con…

Tớ nhớ những cái ôm hờ, nhớ nụ cười giòn tan, nhớ ánh mắt hắp háy của cậu. Hơn hết cả, tớ nhớ cậu.

mùa thu đơn phương

Có nhớ có thương cũng chỉ từ một phía tớ mà thôi. Chắc cậu cũng thể nào biết mỗi làn núp sau lưng cậu, tớ hay vu vơ bài Chuyện – Thùy Chi là tất cả những lời tớ muốn bày tỏ với cậu. Cậu nghe rất rõ mà phải không? Nhưng cậu lại chẳng hay rằng tất cả là giành cho cậu. Tớ sợ! Tớ sợ khi tớ nói ra thì tớ không con cơ hội dù chỉ làm bạn của cậu. Cậu có biết nước mắt tớ trực trào khi câu tiễn tớ ở bến xe khách không? Tớ chỉ muốn lao vào cậu, ôm cậu thật chặt nhưng không thể? Ngồi trên xe một mình tớ nhắn cho cậu “không muốn về Sài Gòn chút nào”. Tơ đang nũng nĩu với cậu rồi nước mặt rơi khi nhận tin nhắn lại từ cậu “Oạch! Nhảy xuống kịp không ta?” Tớ biết cậu đùa mà nhưng tớ vui lắm cậu biết không. Ngần ấy thôi với tớ là quá đủ.

Thu vàng đang len lỏi từng ngõ đường và cũng đang lặn vào nỗi đơn phương trong tớ. Lá không còn xanh ngắt như ngày bên cậu, vàng úa và sắp lìa cành rồi. Tớ đang đơn phương trên con đường mùa thu đã điểm trên từng nhánh cây ngọn cỏ. Tớ nhớ cậu!

Diệu Tâm

  • Biên tập: Hòa Khỉ
  • Giọng đọc: Hòa Khỉ
  • Techmix: Hòa Khỉ

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đứng trước anh tôi vẫn còn rung động

Đúng với câu người ta hay nói “Có một người tôi không muốn gặp lại, bởi gặp lại tôi sợ mình sẽ rung động”. Và tôi đã như thế, không ngờ lại rung động với một người tưởng chừng rất lạ lại hóa ra quen. Có lẽ dù anh có thay đổi như thế nào thì đứng trước anh tôi vẫn rung động.

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Replay Blog Radio: Tình yêu như một hình xăm

Tình yêu giống một hình xăm. Không một ai xóa đi được ký ức, không một ai xóa đi được những yêu thương đã khắc dấu ở trong tim. Xóa nó hoàn toàn, chỉ có thể chấp nhận nỗi đau bung tràn đến không thể thở.

back to top