Phát thanh xúc cảm của bạn !

Viết cho những ngày thu đơn phương (Teen chat 23)

2015-10-04 01:01

Tác giả: Giọng đọc: Hòa Khỉ

Hà Nội ngày trở gió mang đến chút gì đó hanh hao không phải của nắng cũng không phải của gió mà là của lòng người, của những vụng dại mới yêu. Đó là một buổi sáng tỉnh dậy và người Hà Nội bỗng nhiên nhận ra mùa thu đã về ngay trước cửa không một chút hoài nghi.

***

Thu vàng đang len lỏi từng ngõ đường và cũng đang lặn vào nỗi đơn phương trong tớ. Lá không còn xanh ngắt như ngày bên cậu, vàng úa và sắp lìa cành rồi. Tớ đang đơn phương trên con đường mùa thu đã điểm trên từng nhánh cây ngọn cỏ. Tớ nhớ cậu!

Có những ngày trên đường về nhà, hai hàng cây bàng lá ngả vàng đang lay lắt chờ chạm tới mặt đất. Gió nhẹ hắt hiu luồn qua từng lọn tóc, mơn man trên đôi bàn tay, lòng tớ bồn chồn khó tả. Chợt tớ nghĩ về cậu, về những ngày ngắn ngủi của chúng ta nơi biển xanh, cát trắng, nắng vàng. Có chăng đó là nỗi nhớ là niềm thương sâu kín không nói thành lời.

mùa thu đơn phương

Mọi thứ hiện ra rõ đến khó tả, vẫn là con đường dài ôm trọn cả cái đồi bé con nhưng không có biển và không có cậu. Tớ nhớ biển lắm nhưng không bằng tớ nhớ cậu đâu. Cậu có lẻ cũng loay hoay với những dự định của chàng kỹ sư vừa tốt nghiệp, sẽ chẳng có thời gian mà nghĩ tới tớ. Gió mỗi lúc mỗi mạnh hơn, rít thành từng cơn rồi cố gắng uốn lượn cuốn những chiếc lá thu bay lên rồi nhẹ nhàng thả xuống. Gió chẳng thể mạnh như gió biển miền trung đâu nhưng tớ lạnh cậu ạ! Bởi không có ai che chăn cho tớ như cậu đã từng, tớ bỗng thèm cái cảm giác ấm áp sau lưng câu. Ta cũng nhau lướt qua cung đường Trần Phú, cùng nhau ngắm nhìn biển Nha Trang xanh như ngọc bích, cùng nhau mải mê mới những mẫu chuyện con con…

Tớ nhớ những cái ôm hờ, nhớ nụ cười giòn tan, nhớ ánh mắt hắp háy của cậu. Hơn hết cả, tớ nhớ cậu.

mùa thu đơn phương

Có nhớ có thương cũng chỉ từ một phía tớ mà thôi. Chắc cậu cũng thể nào biết mỗi làn núp sau lưng cậu, tớ hay vu vơ bài Chuyện – Thùy Chi là tất cả những lời tớ muốn bày tỏ với cậu. Cậu nghe rất rõ mà phải không? Nhưng cậu lại chẳng hay rằng tất cả là giành cho cậu. Tớ sợ! Tớ sợ khi tớ nói ra thì tớ không con cơ hội dù chỉ làm bạn của cậu. Cậu có biết nước mắt tớ trực trào khi câu tiễn tớ ở bến xe khách không? Tớ chỉ muốn lao vào cậu, ôm cậu thật chặt nhưng không thể? Ngồi trên xe một mình tớ nhắn cho cậu “không muốn về Sài Gòn chút nào”. Tơ đang nũng nĩu với cậu rồi nước mặt rơi khi nhận tin nhắn lại từ cậu “Oạch! Nhảy xuống kịp không ta?” Tớ biết cậu đùa mà nhưng tớ vui lắm cậu biết không. Ngần ấy thôi với tớ là quá đủ.

Thu vàng đang len lỏi từng ngõ đường và cũng đang lặn vào nỗi đơn phương trong tớ. Lá không còn xanh ngắt như ngày bên cậu, vàng úa và sắp lìa cành rồi. Tớ đang đơn phương trên con đường mùa thu đã điểm trên từng nhánh cây ngọn cỏ. Tớ nhớ cậu!

Diệu Tâm

  • Biên tập: Hòa Khỉ
  • Giọng đọc: Hòa Khỉ
  • Techmix: Hòa Khỉ

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Blog Radio 663: Tình yêu và sự nghiệp chọn gì để không nuối tiếc?

Những người trẻ thường đứng phân vân lựa chọn tình yêu hay sự nghiệp, bởi khi còn trẻ ta rất khó để có được cả hai thứ đó. Mấy ai có thể từ bỏ một cơ hội quá tốt cho tương lai của chính mình. Nhưng khi tưởng chừng đã có trong tay tất cả những thứ mình muốn thì khi ngoảng lại, người ấy đã không còn đứng ở bên ta nữa. Tình yêu hay sự nghiệp, chọn gì để không phải nuối tiếc?

Mỗi người một nơi, yên ổn một đời (Message Story 4)

Mỗi người một nơi, yên ổn một đời (Message Story 4)

Cảm ơn em, đã cho tôi một tình yêu sâu sắc nhất có thể, mà có khi cả đời này phải nhung nhớ, tiếc nuối dù cho sau này “mỗi người một nơi, yên ổn một đời”. Suy cho cùng, thì người nào cần phải gặp trong một đoạn đời nào đó, thì nhất định phải gặp, dù cho gặp rồi, duyên phận chẳng định.

back to top