Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi gặp lại mọi chuyện sẽ không còn như xưa (Thì thầm 450)

2015-09-25 15:05

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

 

blogradio.vn - Anh cười, không nói gì, nụ cười nhẹ nhàng như muốn thả theo gió lời chào tạm biệt với cô. Bởi anh biết "lời tạm biệt đau buồn nhất là khi chúng ta biết rằng lúc gặp lại nhau, mọi chuyện sẽ không còn như cũ...”

***

Con người ta, đôi khi vẫn có thói quen nhìn lại những gì đã xảy ra. Cảm giác thì không phải lúc nào cũng giống nhau. Lúc mãn nguyện, lúc bình thản, lúc đau xót, lúc tiếc nuối. Thường thì người ta vẫn hay tiếc nuối cho những thứ đã mất. Riêng lần này, không hiểu sao…

Cô và anh vẫn thường lang thang cũng nhau trên chiếc xe máy đời cũ của anh. Anh đưa cô đi khắp các ngả đường, dẫn cô đến đủ nơi mà cô muốn, đưa cô đi ăn những món mà cô thích, mặc cho cô làm nũng dù biết rõ người sai là cô. Anh vẫn luôn nhường nhịn và bị cuốn theo những sở thích của cô như thế!

Cô và anh vẫn thường nghêu ngao hát những bài hát quen thuộc.

Cô và anh vẫn thường có những cuộc cãi vã nhau không đầu không cuối.

thoi gian, dong ho,

Cô và anh vẫn thường nói với nhau về tương lai, không phải tương lai với ngôi nhà và những đứa trẻ mà người ta vẫn hay nói. Cô nói với anh cô muốn đi khắp đất nước cùng anh. Anh nói với cô anh muốn giữ cô lại, không muốn cho cô đi đâu cả. 

Lần cuối cùng cãi nhau, một lần cãi nhau bất thường nhất từ trước tới giờ. Không to tiếng, không hờn dỗi. Anh dùng đen đá, cô dùng nâu đá. Phá vỡ sự im lặng, anh nói: "Cafe đắng em nhỉ, dù người ta nói sau đắng sẽ ngọt nhưng mấy ai đủ dũng cảm để vượt qua cái đắng và tìm cái ngọt". Cô nhoẻn miệng cười, gạt đi vài giọt nước lăn tăn: "Vâng, đắng anh ạ, kể cả ly nâu này, em đã pha thêm sữa mà sao vẫn đắng. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ em dám thử cafe đen cả". Anh cười nhìn cô, nụ cười hiền và dịu dàng như ngày nào nhưng cô nhận thấy cả sự chua xót. Nụ cười như khẳng định cho tất cả.

Rời quán cafe, anh nói: "Anh đưa em về nhé?". Anh chưa bao giờ xin phép để đưa cô về như thế bởi với anh, anh mặc định đó là điều hiển nhiên. Cô chỉ biết cười và từ chối: "Anh chỉ đưa em về lần này, còn rất nhiều lần sau nữa em sẽ phải về một mình, vậy chẳng thà để em về một mình luôn từ hôm nay, anh nhé". Anh cười, không nói gì, nụ cười nhẹ nhàng như muốn thả theo gió lời chào tạm biệt với cô. Bởi anh biết "lời tạm biệt đau buồn nhất là khi chúng ta biết rằng lúc gặp lại nhau, mọi chuyện sẽ không còn như cũ...”

Không biết bây giờ anh có còn giữ thói quen đen đá không, còn cô, bây giờ cô đã dám thử đen đá!

© Cô gái tháng ba – blogradio.vn


Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top