Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tuổi hai mươi, bạn đã có gì giữa đời chung và đời riêng?

2015-09-24 17:08

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Nhiều lúc thầm nghĩ, sao người ta cứ phải gồng người lên mà sống như vậy nhỉ? Sao không đơn giản như những gì người ta có trong bụng có phải tốt hơn không? Những ngày chông chênh còn dài, tuổi 23 chưa là quá muộn, nên cứ hãy sống vì những điều mình mong muốn. Tự nhủ với mình như vậy nhé!

***

Người ta vẫn nói tuổi hai mươi là những năm tháng đẹp nhất của đời người. Tuổi hai mươi không phải là một con số cụ thể nào mà là khoảng thời gian thanh xuân rực rỡ nhất, từ khi bạn bắt đầu 20 cho đến trước năm 30 tuổi. Thời thanh xuân, bạn có những gì tuyệt vời nhất, có tuổi trẻ, có sức khỏe và một tâm hồn căng tràn nhựa sống. Nhưng hai mươi, bạn cũng có những khoảnh chênh vênh của cái tuổi trẻ con đã qua nhưng người lớn thì chưa tới. Thế nên, tuổi hai mươi, bạn có những cảm xúc phức tạp, đôi khi rất khó bày tỏ để người khác hiểu. Và Radio Confession đã trở thành nơi tin cậy để các bạn dốc bầu tâm sự. Trong số Radio Confession của tuần này mời các bạn cùng lắng nghe những suy tư, trăn trở của những bạn trẻ đang ở lứa tuổi hai mươi.

CHÊNH VÊNH TUỔI 20


20 tuổi! Cái tuổi mà bản thân nó chưa làm được việc gì ra hồn cả, có rất nhiều suy nghĩ, cung bậc cảm xúc khác nhau. Có đôi khi nó cứ như một đứa trẻ, luôn muốn được ai đó quan tâm, nó luôn muốn được ba mẹ cưng chiều. Đã có lúc vì những lời nói và hành động của nó là ba mẹ buồn lòng, nhưng nó chẳng biết phải làm thế nào.

Cũng có đôi khi nó như một người lớn thực sự, nó suy nghĩ nhiều về ba mẹ nó, việc học, công việc... và nó nghĩ nó sẽ làm được mọi thứ nó đặc ra, nhưng có lúc nó cũng tự ti vào bản thân nó, cái kiểu khùng khùng, ương ương dở dở.

Điều nó mong muốn nhất bây giờ là nó có thể học xong và làm việc thật tốt để chăm sóc lại ba mẹ nó, ba mẹ nó không còn mạnh khỏe như trước đâu. Nó sợ nghĩ đến 1 ngày nào đó sẽ có ai đó trong gia đình nó rời bỏ nó...nó sẽ buồn và đau lắm... Con yêu gia đình mình nhiều lắm Ba, Mẹ, Anh Hai <3

tuổi hai mươi

KHI TÔI 22


Tuổi 22 chứng kiến nhiều sự thay đổi trong cuộc sống của chúng tôi. Ở đó chúng tôi đã trưởng thành nhiều qua những khó khăn, vấp ngã và những thử thách trong cuộc sống. Và tuổi 22, sẽ vẫn ở đó - trong tim tôi mỗi khi nhớ về.

Khi 22, tôi tốt nghiệp đại học, sau ngày nhận bằng tốt nghiệp tôi biết phía trước mình còn cả một quãng đường thật dài đang chờ. Đó là khi tôi không còn có những ngày trên giảng đường rộng thênh thang nghe thầy cô giảng bài,những ngày thức khuya ôn bài, những đêm thức trắng ôn thi, những ngày luyện nghe đài quốc tế mà cảm giác mọi giác quan như sắp nổ tung, hay những ngày mưa ngồi lơ đễnh nhìn màn mưa trắng xóa qua khung cửa sổ. Cũng không còn nữa những chiều buông nắng tôi chọn cho mình một góc thư viện, đọc sách và suy nghĩ về những trăn trở của cuộc sống sinh viên xa nhà.

Khi 22, tôi không còn là tân sinh viên ngày nào với thật nhiều mộng mơ ấp ủ trong cánh cổng trường đại học. Tôi đã biết suy nghĩ thực tế hơn và chẳng còn mơ mộng nhiều nữa. Tôi cũng sẽ chẳng còn có những ngày đi học muộn phải leo tường vào lớp,những ngày trốn học ở nhà ngủ nướng, hay những ngày cố tình ngủ thêm vài phút rồi mới dậy mà đi học,…Không còn những ngày làm bài tập nhóm suốt cả ngày vẫn không xong vì cái tội nói chuyện nhiều, hay những ngày đội bão đến trường rồi lại lủi thủi đi về vì được nghỉ học,...

Khi 22, tôi và những đứa bạn thấy mình thực sự trưởng thành hơn, và chúng tôi cũng nhận ra những nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ hay những sợi tóc bạc của cha đã nhiều thêm tự bao giờ. Phải chăng chúng tôi đã quá vô tâm không nhận ra điều đó trước kia? Khi 22, chúng tôi bước vào đời, bắt đầu tìm lấy cho mình một công việc phù hợp với ngành nghề đã học. Là những khó khăn,vất vả mà chúng tôi phải trải qua, nhưng điều ấy chưa bao giờ làm chúng tôi chùn bước. Vì khi tình yêu và đam mê cho công việc của mình còn đó, thì những ước mơ của chúng tôi sẽ vẫn còn cháy mãi.

Khi 22, chúng tôi bắt đầu làm quen với những mối quan hệ phức tạp hơn trong xã hội. Không có những mộng mơ như thuở còn trên giảng đường, môi trường thực tế luôn có những áp lực, toan tính,…nhưng cũng sẽ vẫn có tình yêu thương, sự sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau và niềm vui trong công việc.

Tuổi 22 chứng kiến nhiều sự thay đổi trong cuộc sống của chúng tôi. Ở đó chúng tôi đã trưởng thành nhiều qua những khó khăn, vấp ngã và những thử thách trong cuộc sống. Và tuổi 22, sẽ vẫn ở đó - trong tim tôi mỗi khi nhớ về.

tuổi hai mươi

23 VÀ NHỮNG ĐIỀU CHƯA BIẾT TỎ CÙNG AI

23, bạn bè cùng trang lứa đứa thì bắt đầu một cuộc sống gia đình mới. Đứa thì nhộn nhịp trong những chuyện tình đầy màu sắc, cả hai cùng rong rủi đến chân trời, góc bể. Đứa thì tất bật với cuộc sống mưu sinh, công việc, học hành. Nhưng 23 với nó vẫn là con số không tròn trĩnh. Không công việc, không người yêu, không gia đình, không định hướng.

Ba má nó cũng giục giã nhiều lắm, nhưng sao mãi đến giờ, nó vẫn chưa tìm thấy cho mình một bến đỗ để dừng chân nữa. Thật tình, nó chẳng kén gì mấy đâu, nhưng vẫn chẳng thể mở lòng với một người nào đó. Hay đơn giản như người ta vẫn thường bảo là duyên số chưa tới. Nó không vội nhưng mọi thứ xung quanh cứ ồn ào, làm nó cũng phập phồng không yên.

Người ta cũng bảo: thất tình không đáng sợ, thất nghiệp mới đáng sợ. Đúng vậy. Vào thời điểm này nó mới thấm thía câu nói đó. Chạy vạy chắc cũng được chục đơn xin việc rồi, nhưng duyên chưa tới hay sao ấy. Lại là cái duyên kỳ lạ ấy. Nó cũng kiên nhẫn chờ đợi, kiên nhẫn nộp đơn và chuẩn bị, nhưng vẫn còn thiếu một cái gì đó. Nhiều lúc nản quá, lại thì thầm với mẹ: Con mệt rồi, con về mẹ nuôi con nghe. Vậy là xong một ngày và hôm sau lại tất bật rong rủi. Đất Sài Thành này dễ cũng dễ lắm, mà khó cũng khó lắm.

Lựa chọn một ngôi trường danh tiếng, học xong mới nhận ra không biết mình thích gì cả. Hay nói đúng hơn, cuộc sống màu hồng của những năm cấp 3 không còn đẹp khi ra trường nữa. Thử một vài công việc, rồi thì mới thất nhiều nỗi gian truân, nhưng đáng sợ nhất vẫn là lòng người nhiều góc cạnh. Không những lanh lẹ, hoạt bát mà còn biết khôn khéo, biết người biết ta nữa.

Nhiều lúc thầm nghĩ, sao người ta cứ phải gồng người lên mà sống như vậy nhỉ? Sao không đơn giản như những gì người ta có trong bụng có phải tốt hơn không? Nhưng rồi tất cả cũng được dập tắt để nhìn vào sự thật.

Những ngày chông chênh còn dài, tuổi 23 chưa là quá muộn, nên cứ hãy sống vì những điều mình mong muốn. Tự nhủ với mình như vậy nhé!

tuổi hai mươi

24 TUỔI, TÔI CHẲNG CÓ GÌ NGOÀI HAI BÀN TAY TRẮNG

Tôi không còn ở tuổi 22 đứng giữ mơ mộng và thực tế. Tôi đã 24, cái tuổi mà lẽ ra người ta đã có thể có gần như đủ cả mọi thứ từ tình yêu, công việc đến tài chính. Nhìn lại xem, tôi chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng.

Ra trường 1 năm, cầm tấm bằng đại học rong ruổi khắp thành phố đến quê nhà tìm việc. Phỏng vấn không biết bao nhiêu công ty rồi vẫn là con số 0. Mới ra trường, tôi làm cho 1 doanh nghiệp nhỏ, công việc văn phòng nhưng mức lương khá thấp. Tôi từ bỏ về quê, 2 tháng tìm việc nơi KCN quê nhà không có tín hiệu gì. Tôi quay trở lại thành phố, may mắn xin được làm cho 1 cửa hàng mới mở. Với ý nghĩ vừa làm tạm và xin việc khác. Nhưng đến giờ cũng hơn 3 tháng chưa xin được việc, lại sắp hết năm. Công việc lương không cao, làm xa lại thời gian kéo dài luôn khiến tôi muốn xin việc khác. Nhưng cứ đi phỏng vấn lại trượt, rồi lại suy nghĩ. Tình yêu thì khỏi phải nói, nó cứ méo mó và có lẽ tôi sinh ra không phải để được yêu vậy. Người ta hẹn hò với người yêu, còn tôi hẹn hò với giấc ngủ, khiến bản thân lại GATO. Ừ thì có lẽ kiếp này sống trọn với cô đơn!

Chúc các bạn có những năm tháng tuổi hai mươi thật ý nghĩa.

Tổng hợp bởi Hằng Nga

Radio Confession được thực hiện bởi Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn – VNNplus.


Gửi confession của bạn tại đây.

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa.

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Nếu em thích cappuccino thì em sẽ thấy nó giống như những ngày ta đang sống, thực chất là có những khoảnh khắc dù rất ngắn, nhưng em sẽ không bao giờ quên được, nhất là khi em nhận ra một người nào đó có ý nghĩa đặc biệt với mình.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuộc đời con người có thể vì tiền mà "vào sinh ra tử". Vất vả nửa đời chính là vì mong muốn tích góp nhiều tiền tài, vật chất hơn nữa để có thể nâng chất lượng sinh hoạt lên một độ cao khác. Thế nhưng, đồng thời tiền tài cũng tựa như xiềng xích, lòng tham là nấm mộ chôn vùi bản thân. Chúng ta càng để đồng tiền, danh lợi, vật chất chiếm đoạt bản thân lại càng đánh mất tất cả. Cuối cùng chỉ là công dã tràng, không còn gì trong tay.

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Cô mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt Nguyên, lòng tự nhủ: "Anh à, đợi cho qua ngày 27 tết được không anh?".

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Phố co mình trong cái lạnh rét buốt. Mùa đông đứng nhìn một người vội vã rời đi. Hạnh phúc buông lơi, tình yêu ở lại. Ngọt bùi đắng cay rồi cũng theo cơn gió đông trôi xa, mất hút giữa ngàn trùng lãng quên.

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Có những dòng này em viết cho anh, viết cho những tháng ngày đọng lại trong kí ức của hai đứa. Em muốn viết cho anh, cho những ngày xuân mưa se lạnh, viết cho mùa hè cuồng nhiệt say sưa, viết cho mùa thu dịu dàng nhè nhẹ, và viết cho mùa đông ấm áp tràn đầy.

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết.

Mong ngày được về bên mẹ

Mong ngày được về bên mẹ

Mẹ không biết Sài Gòn luôn ồn ào xe cộ khói bụi này làm gì có mùa đông như quê mình nên cũng hỏi dạo này trong đó có lạnh không.

Replay Blog Radio: Tôi sẽ làm điều mình muốn, lấy người mình yêu và sống hạnh phúc

Replay Blog Radio: Tôi sẽ làm điều mình muốn, lấy người mình yêu và sống hạnh phúc

Phải rồi, nếu ngày mai phải chết, thì tôi còn sợ hãi điều gì? “Mình sẽ trở thành họa sĩ, sẽ lấy người mình yêu và sẽ sống thật hạnh phúc”

back to top
logo left
logo right
banner bottom