Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi người yêu cũ

2016-08-12 00:30

Tác giả: Cua Đá Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Giờ đây, em đã chọn rời xa anh để bước đi trên con đường một mình, đối diện với cuôc sống và với chính bản thân mình để bước ra nỗi đau kéo dài kia. Con đường duy nhất em bước một mình, cần hơn bao giờ hết sự mạnh mẽ của một tâm hồn từng bị tổn thương trong tình yêu vì còn quá yêu sâu đậm: “Nếu như không mạnh mẽ em biết phải làm sao?”

****

Nhiều khi em tự hỏi tình yêu có tồn tại? Bởi tồn tại sẽ song hành với tan biến… Lối đi nào cho chúng ta sau khi cuộc tình đã tan vỡ, ta sẽ còn nhớ về nhau trong những ký ức xưa ấy hay chỉ là suy nghĩ chạm áo nhau trên đường đời rồi như chưa hề quen…?

Em và anh - chúng ta đã viết lên những trang hạnh phúc lẫn khổ đau trên chặng đường mình cùng đi qua. Tháng ngày đó sẽ không bao giờ quay trở lại thêm một lần nữa vì khi đã là hai con đường rẽ hai lối thì đồng nghĩa hai trái tim không còn cùng nhịp đập. Phải, em bướng bỉnh, hờn ghen những điều nhỏ nhoi trước anh, nhưng anh đâu có biết trái tim em cũng quặn đau sau những lần cố tỏ ra mạnh mẽ, cứng cỏi trước anh. Nước mắt em lại rơi lặng thầm sau những cuộc tranh cãi hay chiến tranh lạnh nhưng anh đâu hay. Những tổn thương, giằng xé trong lòng khiến em dần chai sạn cảm xúc. Và trong lặng lẽ chúng ta rời xa nhau với những bế tắc, những dấu chấm hỏi mà hai tâm hồn không đồng điệu thì sẽ không bao giờ tìm ra câu trả lời chung.

Những tháng ngày chỉ em với riêng em khi không còn anh bên cạnh. Em dần quen với cuộc sống chỉ một mình - không anh. Giữa chúng ta luôn là những khoảng trống vô hình không thành lời. Vài câu hỏi thăm chỉ là khi vô tình gặp gỡ:

“ Sau khi chia tay em sống vui hay đang buồn?”
Rồi làm như anh lo lắng, anh quan tâm
Và hỏi: Sau khi chia tay em đã yêu thêm một người khác?”

Gửi người yêu cũ

Phải, em gượng cười che lấp đi cả một đại dương nỗi buồn, tủi hờn trong lòng khi nhìn thấy anh, nghe những câu hỏi thăm vờ như không của anh. Em là thế , mạnh mẽ đến khó hiểu trước anh, nhưng rồi lại trốn đâu đó bật khóc với trái tim nhỏ bé yếu đuối của mình.

Sau một ký ức nhiều cảm xúc đan xen ấy, giờ em đang tự làm quen với cuộc sống không anh bên cạnh. Em tự nói rằng mình sẽ ổn nhưng đó cũng chính là lúc trái tim em đau nhất mà không thể thành lời. Em cố gắng trong những nỗi đau, nỗi tuyệt vọng của bản thân đang ngày càng khiến em muốn gục ngã vì đã phải cố gồng mình trước nỗi buồn và nỗi cô đơn.

“Em học yêu bản thân hơn, em học quen với cô đơn
Cố quên một điều mà em ngỡ là mãi mãi”

Tình yêu giúp em biết mình không thể cứ sống mãi trong quá khứ, sống với một trái tim đã không còn hình bóng mình trong đó. Em nhận ra đôi khi mạnh mẽ nhất là tình yêu và yếu đuối nhất cũng là tình yêu. Những hoang hoải, yêu thương khiến em đi lạc giữa mơ- thực, giữa hạnh phúc- khổ đau, giữa nỗi buồn- nụ cười. Học cách quên anh, học cách không còn anh bên cạnh để nhắc mình mỗi sớm mai em sẽ vẫn thức dậy sau tiếng chuông báo thức thay vì nụ hôn anh, nhắc mình vẫn còn công việc, bè bạn có thể làm em bận rộn cả ngày… Mình em với những trải nghiệm cùng những điều mà em chưa bao giờ làm một mình trước đây. Đôi khi bàn tay run rẩy, trái tim nhói đau và nước mắt rơi khi nào không hay khi bất chợt em nhận ra nỗi cô đơn đang đồng hành với mình…

Gửi người yêu cũ

Và bất chợt nhận em nhận ra mình quá bé nhỏ so với nỗi cô đơn và nỗi đau đang mang trong trái tim. Vì sao ư?

“ Vì em yếu đuối,
Muôn đời em vẫn yếu đuối,
Em che hết đi bằng những gượng cười
Chẳng để ai nhận ra rằng em yếu đuối
Muôn đời em vẫn yếu đuối
Anh không phải em đâu thể hiểu được”.

Em cũng chỉ là con gái, trái tim em cũng chỉ đập những nhịp đập của nước mắt và cảm xúc nên em yếu đuối. Đau đớn tận cùng là khi em còn yêu và đang chịu nỗi đau riêng em trong chính thế giới mà em tạo ra. Em ước, giá như một lần anh hiểu được những suy nghĩ của em thì có lẽ khoảng cách giữa chúng ta đã không quá xa như vậy. Em ước, giá như một lần anh cúi xuống hôn nỗi đau và lau những giọt nước mắt em đã rơi lặng lẽ vì anh thì chúng ta đã có thể bên nhau mãi… Và giờ đây, em đã chọn rời xa anh để bước đi trên con đường một mình, đối diện với cuôc sống và với chính bản thân mình để bước ra nỗi đau kéo dài kia. Con đường duy nhất em bước một mình, cần hơn bao giờ hết sự mạnh mẽ của một tâm hồn từng bị tổn thương trong tình yêu vì còn quá yêu sâu đậm:

“Nếu như không mạnh mẽ em biết phải làm sao?”

© Cua Đá – blogradio.vn
Giọng đọc và sản xuất chương trình: Hằng Nga

Cua Đá

Không có hoàn cảnh nào tuyệt vọng, chỉ có con người tuyệt vọng trước hoàn cảnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

back to top