Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gửi người yêu cũ – người em luôn trân trọng

2016-07-14 11:25

Tác giả: Giọng đọc: Ruby Vân Anh

blogradio.vn - Trong công việc và cuộc sống hàng ngày, mình mạnh mẽ và quyết đoán bao nhiêu thì trong tình cảm mình ngại ngần bấy nhiêu. Sợ chàng trai ấy cũng sẽ như người anh kia, sợ rồi cứ gieo yêu thương và hy vọng cho tình cảm ấy lớn dần để rồi lại rơi vào bế tắc. Sợ những băn khoăn ấy sẽ không đi đâu tới đâu. Và mình biết, chắc chắn là như thế, dù đã bao lần tự nhủ với lòng, chỉ cần chàng trai ấy nói cần mình, thì mình sẵn sàng vứt bỏ cả công danh, sự nghiệp để trở về nép mình bình yên trên bờ vai ấy.

***

Mình viết tâm sự này lâu rồi nhưng không chia sẻ. Hôm nay miền Nam mưa nhiều, có hơi lạnh của thời tiết miền Bắc làm chút ký ức của mình trở về, bâng khuâng. Hôm qua, mình khóc cả đêm, chỉ vì coi lại những thước phim Trái tim mùa thu, vì những tình yêu dang dở, vì những đau đớn mà người yêu nhau phải chịu đựng, vì tình yêu kết thúc buồn bã bằng cái chết của hai nhân vật chính. Bỗng nhớ ra rằng mình đã từng yêu đơn phương mãnh liệt như cô em gái trong phim, chỉ là cuối cùng thì mình và người anh ấy vẫn mạnh khỏe nhưng giờ hai đứa hai phương trời.

Anh đã có gia đình riêng hạnh phúc, còn mình lại chênh vênh bên một tình yêu đơn phương na ná tình đầu, không mở lòng để yêu một ai khác hoặc để ai đó đủ sức yêu mình. Hôm nay, mình gửi những tâm sự này, không phải để nhắc nhớ với bất kỳ ai đó đã lãng quên, hay còn tình ý gì với mối tình đầu. Chỉ là, khoảng thời gian ấy quá hạnh phúc, quá lung linh, như những phút giây đẹp đẽ nhất của thanh xuân, mình không vứt bỏ mà chỉ cất giữ trong bộ nhớ dữ liệu. Giờ đối với mình, anh là một người quen bình thường như bao người khác, trân trọng và tôn trọng.

Gửi người yêu cũ – người em luôn trân trọng

“Em không nhớ rõ mình thích anh từ lúc nào nhưng có lẽ là những năm cấp 3. Anh sống ở Hà Nội, hàng năm vào dịp lễ, Tết và nghỉ hè anh thường về quê nội chơi. Nhà nội anh ở kế nhà em, thuở nhỏ cùng đi chăn trâu, và buổi trưa ngồi câu cá hay cả lũ trẻ kéo nhau đi chơi tối ỏm tỏi cả xóm. Hồi đó, em học trường chuyên, ít khi được ra ngoài chơi cùng bạn bè, bố mẹ lại hay cãi nhau nên em thường nhốt mình trong nhà, không mấy giao lưu với mọi người. Em không nhớ rõ vì sao hay được gặp anh, nói đúng hơn là rất mong những lúc được thấy anh, được nói chuyện với anh. Anh rất hiền và tử tế, rất tâm lý và có điều gì đó thật ấm áp khi bên anh. Anh không coi mình là trai Hà Nội mà kiêu căng, ngạo mạn, anh hòa đồng với tất cả mọi người. Những điều người ta nói về anh chỉ toàn là rất ngoan, rất hòa đồng, học giỏi và nhiều thứ tốt khác.

Em nhớ về anh ấy, bằng ký ức tuổi thơ ngọt ngào, những chiều nghiêng ngả nắng, hai đứa đạp xe trên cánh đồng, những trưa hè hai đứa bứt lá, viết điều ước và thả xuống mặt ao. Nhớ những lần anh qua chỉ em nấu canh rau thế nào, rồi khi mọi người túm tụm giúp nhà hàng xóm kia vét ao thì chỉ có anh giúp em lát cái ngõ trước nhà. Nhớ bức thư tay anh viết từ Hà Nội, gửi theo những lời động viên em khi chuẩn bị thi cuối cấp vào đại học, nó theo em trên suốt hành trình Bắc Nam dài đằng đẵng.

Em xa miền Bắc, xa anh, xa ngôi làng nhỏ bé, đến với các chị gái, với Sài Gòn tấp nập, vội vã nhưng vẫn giữ trong lòng những ký ức về anh, yên bình và đẹp nhất. Vài năm sau em trở về, bố mẹ đã già yếu, căn nhà trở nên cô quạnh, em bắt đầu hiểu cảm giác lo sợ mất bố mẹ, em bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn và quen dần với bộn bề toan tính của cuộc sống. Gặp lại anh, em vỡ òa, giữa những giá lạnh của miền Bắc, anh – chàng trai Hà Nội ngày nào vẫn ấm áp như bến đỗ bình yên đón em về. Những ngày cận tết, rôm rả tiếng cười nói hỏi thăm, em vẫn cứ mải lén lút nhìn theo bóng hình anh.

Em và anh bắt đầu có những buổi tối đi lang thang cùng nhau, có lần anh chạy xe thật xa đi đón em dù không biết đường, anh nhường áo cho em vì thấy em đang lạnh cóng với cái lạnh 7 độ mùa đông, và lần anh cõng em đi xem hội vì em bị tai nạn không đi được, và 1 lần em khóc vì gặp chuyện, em lang thang trên con đường đồng trước ngõ, anh ở đâu chạy về, em òa khóc trên bờ vai anh, nức nở.

Vì anh đối tốt với em, ấm áp, che chở em, vẽ vào tuổi thơ buồn bã của em thêm những vệt hồng xanh trắng đỏ, nên có lẽ em thích anh lặng lẽ. Khi em tiếp tục vào nam học tập, anh đã đưa ra sân bay, khi chuẩn bị vào quầy soát vé, em đã quay lại ôm anh và đó là lần cuối cùng em gặp anh từ đó đến nay. Khi bước chân xuống SG, em với anh bắt đầu không liên lạc dù rất nhớ anh nhưng do em ngại ngần mình là con gái. Thời gian, khoảng cách và những thứ vô hình xóa mờ mọi ký ức đẹp đẽ của thanh xuân, lu mờ luôn những cảm tình cũ kỹ. Năm tháng trôi đi, bố mất, rồi mẹ mất, em quen dần với nỗi đau và ngày càng mạnh mẽ, tự mình vượt qua.

Gửi người yêu cũ – người em luôn trân trọng

Em cũng quen thêm một vài người, rồi chia tay. Một ngày cuối năm đại học, khi chuẩn bị thi tốt nghiệp, em được tin anh lấy vợ, anh cũng không thông báo đến em. Chỉ khi em nhắn tin chúc mừng, anh ngại ngần nhắn lại, vì sợ em buồn, vì không biết nói với em thế nào. Nhưng trong em, khi nhìn thấy những bức hình cưới của anh đang rất hạnh phúc thì em mãn nguyện khép lại chiếc hộp quá khứ. Giờ đây, anh đang rất hạnh phúc bên gia đình, có một cậu nhóc kháu khỉnh và người vợ xinh đẹp, em quen dần với cảm giác đó, bình thường như một người bạn, mỉm cười khi bạn đang hạnh phúc và với người bạn nào cũng vậy.

Chuyện cũ đã qua, chỉ sợ gặp lại nhau ngại ngần như trước, em thì cũng có khác rồi, không còn là cô bé ngày xưa, giờ đây em đã đủ lớn để hiểu, để trải nghiệm và chấp nhận những điều đến trong cuộc đời mình. Nhưng ký ức đẹp đó thì lẽ nào lại vứt bỏ, chỉ là trân trọng và cảm ơn cuộc đời."


Blog Radio thân mến, cuộc đời như những vết lằn xe trên con đường đất mềm, khi nắng lên, vết lằn ấy vẫn còn in trên nền đất. Khi ba mình mất, anh ấy lấy vợ rồi đến lượt mẹ mất, một chàng trai ấm áp nữa đến, đưa đôi bàn tay cho mình nắm lấy, một chàng trai chu đáo, ân cần với mình khiến mình lại thấy hạnh phúc, bình yên. Nhưng khoảng cách Bắc Nam, khoảng cách của thời gian xa cách khiến những rung động trong lòng ấy cứ mãi lặng im và nguội lạnh dần. Lại một lần nữa mình đơn phương ôm ấp những tình cảm lãng mạn, giản đơn trong lòng mà không dám nói.

Trong công việc và cuộc sống hằng ngày, mình mạnh mẽ và quyết đoán bao nhiêu thì trong tình cảm mình ngại ngần bấy nhiêu. Sợ chàng trai ấy cũng sẽ như người anh kia, sợ rồi cứ gieo yêu thương và hy vọng cho tình cảm ấy lớn dần để rồi lại rơi vào bế tắc. Sợ những băn khoăn ấy sẽ không đi đâu tới đâu. Và mình biết, chắc chắn là như thế, dù đã bao lần tự nhủ với lòng, chỉ cần chàng trai ấy nói cần mình, thì mình sẵn sàng vứt bỏ cả công danh, sự nghiệp để trở về nép mình bình yên trên bờ vai ấy.

Dạo này, mình hay đi cùng đoàn từ thiện đến những vùng đất nghèo, mình cảm thấy những khoảng trống trong tim dần được lấp đầy bằng những yêu thương đối với người nghèo khó, ấm áp biết bao. Mình vẫn đang yêu, yêu rất nhiều, dù rằng yêu thương ấy không để đặt tên.

Một ngày giữa tháng 5, trời bắt đầu đổ mưa!

© Anna – blogradio.vn

Giọng đọc: Ruby Vân Anh

Techmix: Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

 Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Việc yêu và chờ đợi một người đôi khi giống như đánh cược, được thì ăn cả mà ngã thì trắng tay. Những năm đằng đẵng đợi chờ có khi đổi lại bằng những giọt nước mắt khóc thầm trên vai một người.

back to top