Phát thanh xúc cảm của bạn !

We Don’t Talk Anymore - Khi chúng ta không còn thuộc về nhau

2016-08-04 08:15

Tác giả: Đinh Tuấn Anh Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - We don’t talk anymore – Chúng ta không còn nói với nhau lời nào nữa, chúng ta không muốn nói với nhau điều gì nữa, chúng ta chẳng thể nói với nhau nữa rồi! Cây cầu đã gãy, bàn tay vội buông, cánh cửa đóng sập, sợi dây bị chặt đứt... Khi còn gì đó để nói với nhau, chúng ta có thể vẫn còn cơ hội để yêu nhau – để hiểu nhau – vẫn còn một sự liên lạc bằng ngôn ngữ. Vậy mà cuối cùng chúng ta chọn sự lặng im. Không muốn nói, không còn gì để nói, không thể nói, và không buồn nói...

***

Có những lúc mọi thứ trùng hợp đến kỳ lạ. Nếu không phải do con người sắp đặt, hẳn cũng do Thượng đế dàn dựng. Cùng một ngày, hai ca khúc với không ít sự tương đồng cùng tung ra MV. Từ sáng đến khuya, những ồn ào xôn xao từ mặt báo tới bảng tin facebook đều xoay quanh hai bài hát này. Tôi quan tâm tới một trùng hợp khác. Vào ngày mà cả 2 bài hát nọ đều vang lên những giai điệu về một tình yêu từ từ tuột mất – cũng là lúc tôi có cảm giác (hay ảo giác?) mình đang tuột mất dần tình yêu. Và hôm nay tôi được dành tặng hẳn một ngày mưa – thứ thời tiết sướt mướt ăn nhập với cảm giác này, bài hát này...

Ngôn ngữ là một thứ kỳ lạ. Nó gieo hạnh phúc vào mỗi trái tim, nó rót khổ đau vào từng đôi mắt, nó mang sự hân hoan làm quà tặng, nó cũng trói ta vào nỗi buồn... Chỉ cần một lời nói, một lá thư, một tín hiệu... Hoàng tử bé bảo ngôn ngữ - hay lời nói – chính là nguồn gốc của mọi hiểu lầm. Bởi thế, nên cần nhìn bằng trái tim. Nhưng dẫu có gắn kết, có hiểu nhau đến đâu, dẫu có thể yêu nhau mà chẳng cần nói ra, thì chúng ta vẫn cần đến ngôn ngữ. Và trong muôn vạn hóa thân của ngôn ngữ như thư tay, ký hiệu, emoji, email... thì lời nói vẫn là thứ bản năng nhất, nguyên sơ nhất, kỳ diệu nhất, cảm xúc nhất.

Chúng tôi đã viết cho nhau thật nhiều, nhưng lại nói với nhau quá ít. Khi em nói, tôi có thể cảm nhận được mùi vị của âu lo, hương thơm của hạnh phúc, và thứ tình yêu dịu ngọt em giấu trong lòng đầy kín đáo. Tôi cũng muốn nói với em sự hồi hộp trong buổi hẹn đầu, những lạc nhịp của trái tim, cái lạnh của căn phòng vắng em. Thi thoảng, tôi nghe lại những cuộc gọi của em, cố gắng hình dung ra khuôn mặt em, dáng vẻ em, hơi ấm của em... Tôi thấy nụ cười em qua giọng nói, tôi lắng nghe những lời ướt mi em. Chỉ lời nói – tựa như âm sắc độc đáo của một nhạc cụ - mới có thể khiến tôi cảm thấy em đang ở cạnh bên, giúp tôi tìm ra em giữa trập trùng những bóng hình, những thanh âm. Chúng ta đã bước vào thế giới của nhau bằng lời nói.

We Don’t Talk Anymore - Khi chúng ta không còn thuộc về nhau

Nhưng rồi We don’t talk anymore – Chúng ta không còn nói với nhau lời nào nữa, chúng ta không muốn nói với nhau điều gì nữa, chúng ta chẳng thể nói với nhau nữa rồi! Cây cầu đã gãy, bàn tay vội buông, cánh cửa đóng sập, sợi dây bị chặt đứt... Dẫu lời nói có khi là vũ hội hóa trang dối lừa, là mê cung không lối ra, là ngòi lửa châm những hiểu lầm, là đường âm phá trên chiếc bình, nhưng khi còn nói với nhau, khi còn gì đó để nói với nhau, chúng ta có thể vẫn còn cơ hội để yêu nhau – để hiểu nhau – vẫn còn một sự liên lạc bằng ngôn ngữ. Vậy mà cuối cùng chúng ta chọn sự lặng im. Không muốn nói, không còn gì để nói, không thể nói, và không buồn nói... Sáu nốt nhạc gửi vào cả đoạn điệp khúc “We don’t talk anymore” một tâm trạng thật khó diễn tả thành lời. Không nói – đồng nghĩa với không còn yêu – We don’t love any more. Tình yêu như một con tàu chìm dần vào mặt bể lặng câm.

Rồi bài hát sẽ hết, mọi thứ sẽ lặng im, cả tình yêu, cả ồn ào đạo nhạc. Trong sự ồn ào ấy, ai cũng có phần của mình. Sơn Tùng và ekip sẽ có hàng triệu lượt view và share, danh tiếng (hoặc tai tiếng?) có thể sẽ bay sang bên kia trái đất. Charlie Puth có thêm fan, thêm nhiều người lắng nghe câu chuyện của mình, và khán giả - được dịp làm thám tử, quan tòa, và xả hơi sau những giờ phút căng thẳng trước bảng điện tử bị hack của Vietnam Airlines

Chỉ còn tôi ngồi lại đây, lắng nghe... Không nói thêm một lời nào nữa...

© Tuấn Anh – blogradio.vn

Thực hiện: Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Đinh Tuấn Anh

I'm all alone, but I'm not lonely - Haruki Murakami

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay?

Replay Blog Radio: Có nỗi nhớ nào rơi qua kẽ tay?

Người ta rời xa nhau khi lòng vẫn còn yêu vì nghĩ rằng buông tay để người kia hạnh phúc. Nhưng người ấy liệu có hạnh phúc không? Cái quyết định nghe có vẻ cao thương ấy liệu có thật sự đúng đắn?

Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Cô gái à, mong em trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình

Sau mọi bão giông, mong rằng bạn có thể tìm được cho mình chốn bình yên và hạnh phúc. Và những bông hoa cũng luôn cần có thời gian để nở rộ thì bạn cũng vậy. Thế nên, hãy trở thành phiên bản tuyệt vời nhất của chính mình.

Với anh, mùa thu Hà Nội chỉ thực sự đến khi có em

Với anh, mùa thu Hà Nội chỉ thực sự đến khi có em

Hoa sữa là loài hoa của những câu chuyện chưa kể, của những mối tình dang dở, những mảnh ghép chưa vẹn cứ mải miết đi tìm nhau. Những nỗi đau khe khẽ mang theo suốt cuộc đời, bởi vậy những đôi tình nhân nào trót lỡ để hương hoa sữa len lỏi vào chuyện tình của mình, đến lúc chia ly, sẽ tiếc nuối đến khó nguôi.

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Blog Radio 672: Cả thanh xuân chỉ là tạm bợ, suốt cuộc đời vẫn chẳng thể bên nhau

Ta có thể dành cả thanh xuân để yêu một người nhưng lại chẳng thể bên nhau suốt cuộc đời. Đến cuối cùng nhận ra, cả thanh xuân cũng chỉ là tạm bợ, đến cuối cùng vẫn chẳng thể ở bên nhau. Điều gì đã khiến lòng người thay đổi, tại sao người ta lại chẳng thể bên nhau đến suốt đời trọn kiếp?

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Kẻ phản bội có đáng được thứ tha? (Những Blog Radio hay nhất về góc khuất kẻ ngoại tình)

Anh cứ là chồng, em cứ là vợ, ai đó cứ là tri kỷ. Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Replay Blog Radio: Người yêu anh còn chia tay được, theo em thuốc lá đã là gì

Anh có hàng ngàn lý do để cai thuốc, nhưng mỗi khi cầm điếu thuốc lên, anh lại không có can đảm mà bỏ nó xuống. Cũng như tình yêu em dành cho anh, em có thể nghĩ ra hàng ngàn lý do để chia tay, nhưng em lại không có đủ dũng cảm mà bỏ đi tình yêu do mình vun đắp.

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Gặp nhau là duyên, bên nhau là nợ, có sai chính là thời điểm

Cổ tích ngoài đời thực không phải ai cũng gặp được. Trong tình cảm, chỉ cần một yếu tố không đúng, không đúng người, không đúng thời điểm là đã chẳng thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng.

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

back to top