Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu thương đến mấy, cứ im lặng rồi cũng sẽ nhạt nhòa (Thì thầm 403)

2014-10-19 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Con người ta gặp nhau là bởi chữ duyên. Sống và yêu nhau là bởi chữ nợ. Có lẽ nó và anh đã trả nợ xong, đã đến lúc phải rời đi.



Ai trong đời mà chẳng hơn một lần chia tay, nhưng sao cái cảm giác chia tay giữa nó và anh lại đau đớn hơn gấp bội.

Lời nói chia tay dù trong hoàn cảnh nào cũng buồn và đẫm nước mắt. Ngày chia tay anh mà nước mắt của nó không thể rơi thêm được nữa. Con tim yếu ớt dường như ngừng đập, lí trí không mách bảo thêm được điều gì, nó ngồi bất động, thẫn thờ, vô cảm.

Tình yêu được ví như men say, chếch choáng, mờ ảo rồi thảm thương. Say tình cũng như cảm giác say men, nhấm nháp thấy cay the thú vị, liều lĩnh thử thêm ta lại cảm nhận được vị ngọt tan trên đầu lưỡi, dần dà, cảm giác đó hình thành nên một thói quen, thiếu nó, con người ta lại ngẩn ngơ. Nhưng nếu ta mù quáng nhấm nháp nó nhiều quá thì tới một ngày - ngày mà ta thức dậy sau một đêm say khướt: Nhếch nhác và vô hồn!

Đôi mắt sưng húp, đôi môi  bạc màu, bong tróc những vết cắn, gương mặt nó sao đáng thương tới lạ. Nó còn không thể nhận ra mình chỉ sau một đêm. Cảm giác nhói đau vẫn còn đó, người thì đã mãi đi xa. Thật dễ dàng làm quen với một người xa lạ. Nhưng… thật là khó để quên đi một người xa lạ… đã từng quen.

Con người ta gặp nhau là bởi chữ duyên. Sống và yêu nhau là bởi chữ nợ. Có lẽ nó và anh đã trả nợ xong, đã đến lúc phải rời đi.


Có ai đó nói rằng: ‘Có duyên mới gặp. Có nợ mới yêu. Đủ duyên ta sẽ bên nhau mãi mãi’. Tới bao giờ chữ duyên ấy mới đong đầy và như thế nào mới gọi là đủ duyên?

Tâm trạng ùa về khi màn đêm buông xuống.

Thật ra…

-    Nó đang nhớ anh…

-    Nó nhớ nhiều hơn cả những gì nó nghĩ.

Nhưng:

-    Nó sẽ chỉ im lặng, cất giữ thứ tình cảm không lời đó vào ngăn sâu nhất của con tim.



Cuộc sống không anh mọi thứ vẫn vậy, sao vẫn lấp lánh đúng vị trí của ngày hôm trước, trăng vẫn tròn và còn tròn hơn vào ngày mai, hương hoa sữa cũng nồng nàn hơn, phố vẫn đông vui kẻ lại người qua. Và nó, sẽ im lìm vào những suy nghĩ không tên, rằng mình không yêu bản thân mình thì còn ai yêu mình hơn nữa.

Nó tắt đèn và chìm sâu vào giấc ngủ. Nó mơ về một miền cát trắng, nơi ấy có một bông hoa nhỏ tinh khôi mọc lên trên chai sạn và bão táp. Nó mơ thấy rất nhiều bàn tay đang nắm chặt tay nó, nhưng trong đó không có anh. Đó là những bàn tay vô hình và nó thầm hiểu, xung quanh nó đâu chỉ có anh, nó còn cả một đại gia đình, những người bạn đáng yêu, những người xa lạ rồi lại trở thành quen với nó.

Mất anh, cuộc sống vẫn thế, chỉ là bước đầu chòng chành, chao đảo vì chưa quen. Mọi thứ về anh vẫn vẹn nguyên trong tâm trí, nó sẽ chẳng việc gì phải quên những thứ tình cảm đẹp đẽ mà nó trân trọng cất giữ suốt hơn 3 năm qua. Đôi lúc nó cứ ngỡ rằng chỉ có những thứ không biết trân trọng thì sẽ mất đi. Vậy mà, vẫn có những thứ nó trân trọng rất nhiều cũng không thể nào giữ được.

Thấp thoáng trong giấc mơ đêm qua còn sót lại, hình ảnh anh cười hiền mờ dần vào không gian vô định.

Phố đã rộn ràng vào sáng tinh mơ, nó mở mắt tỉnh dậy và thấy yêu đời trở lại. Chùm hoa sữa đong đưa trước cửa sổ đang chúm chím nhú thêm bông. Nắng vàng hơn trong màu mắt nó, những hạt nắng tinh khôi nhảy múa trên mái tóc, buông lơi theo làn gió bay xa. Nó tự nhủ rằng nó sẽ bản lĩnh hơn, mạnh mẽ hơn và yêu bản thân mình hơn. Bật radio lên, nó nghêu ngao theo giai điệu của ca khúc ‘Stronger’ của ca sỹ Kelly Clarkson và nó khẽ nở một nụ cười.

Mở ngăn kéo tủ và lấy ra cuốn nhật kí mà nó lãng quên từ mấy năm về trước, ngày mà lần đầu tiên nó gặp anh. Và giờ nó sẽ lại viết vào đó, cái ngày mà anh bước ra khỏi cuộc đời nó. Chỉ có điều, ngày hôm nay nó sẽ đặt dấu ba chấm cho những điều không thể nói thành lời.

Bởi quan trọng đến mấy cứ cách xa cũng thành xa lạ. Yêu thương đến mấy cứ im lặng rồi cũng sẽ nhạt nhòa.

Nó mới 21, nó vẫn còn trẻ. Ngoài kia, cuộc sống đang tràn trề nhựa mới, còn bao điều mới lạ nó chưa khám phá. Và nó mỉm cười cho quá khứ đã qua. Nó thầm cảm ơn anh vì đã tới bên nó, cho nó cảm giác thế nào là yêu, thế nào là hạnh phúc và thế nào là đau khổ. Cảm ơn anh - mối tình đầu dang dở….

Đủ nắng hoa sẽ nở.

Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đầy.

Chỉ cần bạn hãy trân trọng những thứ bạn đang có, trước khi thời gian dạy bạn biết ơn những thứ… đã từng có. Đó là triết lí mà nó đã từng đọc đâu đó, và nó hiểu, nó vẫn còn được yêu thương nếu nó không ngừng trao yêu thương.


  • Thì thầm được gửi từ bạn Nhung Vũ

Thì thầm số 403 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)




Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Những thành phố, những con người độc thân

Replay Blog Radio: Những thành phố, những con người độc thân

Mai này khi hết dịch, làm một tour du lịch đi vòng quanh thế giới, đến những thành phố xa lạ, gặp gỡ những con người độc thân cũng là ý tưởng không tồi nhỉ?

Replay Blog Radio: Em có thể tin anh được không

Replay Blog Radio: Em có thể tin anh được không

Khi đã trải qua những nỗi đau, người ta bỗng rụt rè không dám đưa tay cho người khác nắm. Người ta đủ khả năng để tự chăm sóc bản thân nhưng không ai đủ mạnh mẽ để sống mãi một mình.

Blog Radio 716: Người bỗng dưng gặp gỡ, có duyên gì hay không?

Blog Radio 716: Người bỗng dưng gặp gỡ, có duyên gì hay không?

Có khi nào trên đường đời tấp nập, ta vô tình vấp phải… cục nợ của đời mình? Lúc chờ thì mãi không đến, lúc đến lại theo cách bất thình lình. Tình yêu thường thích chơi trò trốn tìm như thế. Biết đâu người mà ta vô tình chạm mặt lại chính là duyên nợ của đời mình.

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Nếu bạn yêu một người mà người đó không dành cho bạn thì bạn sẽ làm gì? Chia tay, từ bỏ hay lặng lẽ ở bên cạnh người đó…

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn cần nghỉ ngơi một thời gian để dọn dẹp hết khói bụi, để xả đi những buồn bực, muộn phiền. Để tiếp tục hồ hởi đón người mới đến và chào những người khác quay về. Sài Gòn rốt cuộc cũng như một cô gái đỏng đảnh, thẳng thắn nhưng không thù dai khi lại sẵn sàng dang rộng vòng tay che chở bao người có về, có đi.

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

back to top