Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đôi cánh của con Cọp

2014-10-18 09:36

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù

Trong rừng có một con cọp mồ côi. Tháng trước mẹ nó bị bọn thợ săn lậu bắn chết, và từ ngày đó, nó sống một mình không nơi nương tựa. Con cọp mồ côi có bộ lông không giống lông cọp mà giống một cái bánh rau câu sơn thủy. Bộ lông của nó là sự pha trộn của nhiều màu sắc khác nhau. Một lớp màu xanh của lá dứa, một lớp màu nâu của cà-phê, một lớp màu trắng đục của nước cốt dừa, và dưới bụng nó là một lớp màu hồng của trái dâu chín.



Chỉ vì bộ lông híp-hóp đó mà con cọp mồ côi không có bạn, chẳng có con thú nhỏ nào muốn chơi với nó cả. Nhìn thấy nó xuất hiện, lũ thú nhỏ ngừng nhai cỏ, ngưng bứt lá cây, ôm bụng cười hi-hi rồi ha-ha rồi he-he. Nghe tiếng cười nhạo của đám thú nhỏ, con cọp mồ côi ngượng ngùng quá, xấu hổ quá, cúi gằm mặt xuống rồi lặng lẽ quay lưng bước đi. Đằng sau lưng nó, tiếng cười rộ vọng tới:

-A-ha-ha!

-Dĩa bánh rau câu sơn thủy tới kìa, tụi mày ơi!

-Ê! Rau cau sơn thủy đây!

Những âm thanh đó khiến trái tim con cọp mồ côi đau nhói. Nó cứ lang thang khắp nơi với nét mặt buồn bã. Không cha mẹ, không nhà cửa, không bạn bè, nó cảm thấy cuộc đời của nó thật bất hạnh!

Một buổi sáng nọ, con cọp mồ côi đói bụng quá nên lội xuống suối để bắt vài con cá đốm để ăn lót dạ. Nhưng lũ cá đốm chuyển động rất nhanh, thoắt một cái sang trái, thoắt một cái sang phải, thoắt một cái biến mất dưới những tảng đá trơn bóng... Con cọp mồ côi rình bắt cá hoài không được bèn leo lên bờ táp táp những chùm trái chín dại mọc ven bờ suối. Nó tham lam nuốt hết chùm trái này sang chùm trái kia. Một hồi sau, miệng nó dính đầy một chất nước màu đỏ và lưỡi nó hơi tê tê bởi vị ngọt ngọt, chua chua, chát chát của trái cây rừng.

Đêm hôm đó, trong giấc ngủ, con cọp mồ côi cảm thấy hai bả vai của nó ngưa ngứa. Cứ nghĩ kiến cắn hay bọ cạp chích, nên nó nằm lăn qua lăn lại cho đỡ ngứa mà thôi.

Trưa hôm sau, nơi hai bả vai của con cọp mồ côi nhú lên hai cái mầm cây màu hồng, nhưng nó không hề biết. Cho đến khi lũ khỉ xám chuyền cành trên cây nhìn thấy rõ hai cái mần cây của nó. Lũ khỉ xám xầm xì với nhau:

-Úi trời! Nhìn kìa! Bả vai của cái bánh rau câu sơn thủy mọc cây kìa!

Chuyện lạ đồn xa. Thế là lũ thứ nhỏ trong rừng kéo tới rần rần để xem hai cái mầm cây màu hồng trên bả vai của con cọp mồ côi. Nó xấu hổ, muốn chui vào trong hang tối để trốn, nhưng trong hang tối đã có đám gấu con đứng chực sẵn để chọc ghẹo nó...

Hai mầm cây màu hồng mọc thẳng lên, thẳng lên mãi, và khi chiều cao của mầm cây đạt đến mức một mét thì nó đột ngột xòe ra thành đôi cánh! Đôi cánh màu đỏ! Con cọp mồ côi có đôi cánh màu đỏ!

Con cọp mồ côi đứng bên bờ suối ngắm nghía chính mình đang in hình trên mặt nước trong veo. Đôi cánh màu đỏ đẹp tuyệt vời. Như đôi cánh của thiên thần. Rồi đột nhiên, chồng lên khuôn mặt nó là khuôn mặt của một bà tiên phúc hậu. Bà nói với nó: "Con cứ vỗ cánh bay lên cao, bầu trời trên kia sẽ là bầu trời của riêng con...".

Bà tiên biến mất, và con cọp mồ côi lại nhìn thấy khuôn mặt của chính nó lấp loáng trên mặt nước. Lần đầu tiên con cọp mồ côi biết mỉm cười. Nó nhe răng ra, ngắm nghía đôi cánh trên lưng rồi thử ve vẩy. Bất ngờ chưa! Đôi cánh màu đỏ nhẹ nhàng đưa nó bay lên trời cao!

Sau vài giây phút choáng ngợp, con cọp mồ côi lấy lại bình tĩnh và nhìn chung quanh. Bầu trời xanh ôi chao là xanh! Và mây trắng nữa!

Mây trắng được nhồi thành từng cục tròn vo như những cái gối bông mềm mại xếp thành nhiều hình ảnh khác nhau. Con cọp mồ côi rụt rè đưa bàn chân trước ra, chạm vào những cục mây ngon lành như những viên kem dừa. Ừm, lành lạnh và ươn ướt. Nó thè lưỡi ra liếm. Ngon. Ngon. Không thể tin nổi. Mây trắng thật sự có mùi vị của kem dừa.



Sau nhiều giờ bay lượn trên không trung thật đã đời, con cọp mồ côi khoát nhẹ cho hai cánh chao nghiêng một vòng và nó từ từ hạ thấp xuống. Động tác của nó nhẹ nhàng, cứ như nó được sinh ra với cặp cánh trên lưng vậy.

Từ dưới đất vọng lên những tiếng hoan hô không dứt. Thì ra thông tin "con cọp mồ côi biết bay" được lũ thú nhỏ loan tin khắp khu rừng, chúng chen nhau chạy ào ào theo cái đốm nhỏ màu rau câu sơn thủy có đôi cánh màu đỏ chói. Chúng la hét, hoan hô, cãi nhau, rồi bật cười khanh khách.

-Bạn cọp ơi! Bay xuống đây!

-Xuống chở bọn tớ đi chơi với, bạn cọp ơi!

-Bạn cọp "prồ" quá nghen!

-Bạn có đôi cánh màu hồng đẹp quá, bạn cọp ơi!

Thế là nhờ vào đôi cánh màu đỏ tuyệt đẹp mà con cọp mồ côi được lũ thú nhỏ trong rừng gọi nó là "cọp" đúng với tên tuổi của nó. Nó thích lắm. Nó tình nguyện chở hết con thú nhỏ này tới con thú nhỏ kia bay lên trên cao, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của bầu trời xanh, của mây trắng, của gió ngọt lành...

Kể từ đó, con cọp mồ côi có thật nhiều bạn. Nó cảm thấy vui sướng và hạnh phú, vì bản thân nó từng hiểu rằng, "sự cô đơn vì thiếu bạn bè" thật là kinh khủng...!

Tác giả: Nhà văn Nguyễn Thị Bích Nga
Andrew Lang

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Mèo Mun

Kỹ thuật : Nhím Xù


(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn sẽ đọc vị được bất kỳ ai nếu hỏi họ 36 câu này

Bạn sẽ đọc vị được bất kỳ ai nếu hỏi họ 36 câu này

Khi bắt đầu một mối quan hệ nào đó, bạn sẽ làm thế nào để làm quen với đối phương? Đúng rồi, chúng ta cần trò chuyện và trò chuyện càng nhiều thì người ta càng hiểu nhau hơn.

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Nếu cứ giữ khư khư trong tay một thứ gì đó, làm sao chúng ta có cơ hội cầm lên thứ tốt đẹp hơn? Càng giữ chặt, càng chỉ khiến bản thân thêm đau mà thôi.

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Được người mình yêu cầu hôn, nhưng trong lòng cô chỉ toàn là chua cay. Cô nén cảm giác xót xa vào bên trong, tự vỗ về trái tim đang rỉ máu. Cô nói với lòng, bà nội đã già lắm rồi, đằng nào cũng phải kết hôn, thì chi bằng kết hôn với người mình yêu còn hơn là với người mình không có cảm giác. Nghĩ thì nghĩ vậy, mà sao trái tim đau đến run rẩy, chỉ chực trào nước mắt.

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Tình yêu tuổi thanh xuân giống như việc bạn lên một chuyến xe bus. Chọn đúng xe, đúng tuyến bạn sẽ đến được nơi mình cần đến. Chọn nhầm chuyến, đi sai đường thì phải xuống xe và đợi lại từ đầu. Có những người biết mình đã chọn sai nhưng vẫn cố chấp không chịu từ bỏ, bởi vì họ đã lỡ mang tấm vé một chiều mang tên “đơn phương”.

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tình yêu là vậy, luôn ngập tràn trong thế gian này dẫu bạn có bi thương đến đâu. Thế giới hơn bảy tỉ người này vẫn có một người dành riêng cho bạn, sẵn sàng bao bọc, sẵn sàng chờ đợi bạn chỉ cần bạn quay đầu, chỉ cần bạn mở lòng đón nhận. Như tôi và anh, một người yêu nhiều và một người dám yêu chúng tôi đã tìm thấy nhau trong những mảnh vỡ của thanh xuân.

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Thanh xuân chỉ có một lần trong đời, hãy khóc, hãy cười, dám yêu, dám làm, bạn nhé. Vì dù cuối cùng, thanh xuân có qua đi, thì kỷ niệm cũng sẽ còn mãi và vì những gì bạn đã trải qua sẽ hóa thành trải nghiệm, hun đúc nên bạn của ngày hôm nay.

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Rung động đầu đời, không phải ai cũng có thể nắm tay nhau hồi tưởng lại quá khứ, đôi khi chỉ cần nhìn người ấy mỉm cười cũng đủ vui rồi, và khi thấy người ấy nắm tay ai bước qua, tim ta bỗng nhiên đau xót. Cuộc đời này có thể ta sẽ có đôi ba lần rung động, nhưng rung động đầu đời luôn là điều đặc biệt nhất, bởi đứa trẻ ngây thơ trong ta đã bắt đầu biết yêu rồi.

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Nếu được một lần trở lại tuổi trẻ, tôi sẽ yêu chân thành hơn, sống chân thành hơn để không đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá vô vàn ấy. Tiếc là thanh xuân chẳng thể nào có hai lần, đã đi qua, đã có những lần đúng và nhiều lần sai thì suốt chặng đường còn lại tôi sẽ học cách trân trọng, học cách níu giữ khi mình còn có thể.

back to top