Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đôi cánh của con Cọp

2014-10-18 09:36

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Mèo Mun, Nhím Xù

Trong rừng có một con cọp mồ côi. Tháng trước mẹ nó bị bọn thợ săn lậu bắn chết, và từ ngày đó, nó sống một mình không nơi nương tựa. Con cọp mồ côi có bộ lông không giống lông cọp mà giống một cái bánh rau câu sơn thủy. Bộ lông của nó là sự pha trộn của nhiều màu sắc khác nhau. Một lớp màu xanh của lá dứa, một lớp màu nâu của cà-phê, một lớp màu trắng đục của nước cốt dừa, và dưới bụng nó là một lớp màu hồng của trái dâu chín.



Chỉ vì bộ lông híp-hóp đó mà con cọp mồ côi không có bạn, chẳng có con thú nhỏ nào muốn chơi với nó cả. Nhìn thấy nó xuất hiện, lũ thú nhỏ ngừng nhai cỏ, ngưng bứt lá cây, ôm bụng cười hi-hi rồi ha-ha rồi he-he. Nghe tiếng cười nhạo của đám thú nhỏ, con cọp mồ côi ngượng ngùng quá, xấu hổ quá, cúi gằm mặt xuống rồi lặng lẽ quay lưng bước đi. Đằng sau lưng nó, tiếng cười rộ vọng tới:

-A-ha-ha!

-Dĩa bánh rau câu sơn thủy tới kìa, tụi mày ơi!

-Ê! Rau cau sơn thủy đây!

Những âm thanh đó khiến trái tim con cọp mồ côi đau nhói. Nó cứ lang thang khắp nơi với nét mặt buồn bã. Không cha mẹ, không nhà cửa, không bạn bè, nó cảm thấy cuộc đời của nó thật bất hạnh!

Một buổi sáng nọ, con cọp mồ côi đói bụng quá nên lội xuống suối để bắt vài con cá đốm để ăn lót dạ. Nhưng lũ cá đốm chuyển động rất nhanh, thoắt một cái sang trái, thoắt một cái sang phải, thoắt một cái biến mất dưới những tảng đá trơn bóng... Con cọp mồ côi rình bắt cá hoài không được bèn leo lên bờ táp táp những chùm trái chín dại mọc ven bờ suối. Nó tham lam nuốt hết chùm trái này sang chùm trái kia. Một hồi sau, miệng nó dính đầy một chất nước màu đỏ và lưỡi nó hơi tê tê bởi vị ngọt ngọt, chua chua, chát chát của trái cây rừng.

Đêm hôm đó, trong giấc ngủ, con cọp mồ côi cảm thấy hai bả vai của nó ngưa ngứa. Cứ nghĩ kiến cắn hay bọ cạp chích, nên nó nằm lăn qua lăn lại cho đỡ ngứa mà thôi.

Trưa hôm sau, nơi hai bả vai của con cọp mồ côi nhú lên hai cái mầm cây màu hồng, nhưng nó không hề biết. Cho đến khi lũ khỉ xám chuyền cành trên cây nhìn thấy rõ hai cái mần cây của nó. Lũ khỉ xám xầm xì với nhau:

-Úi trời! Nhìn kìa! Bả vai của cái bánh rau câu sơn thủy mọc cây kìa!

Chuyện lạ đồn xa. Thế là lũ thứ nhỏ trong rừng kéo tới rần rần để xem hai cái mầm cây màu hồng trên bả vai của con cọp mồ côi. Nó xấu hổ, muốn chui vào trong hang tối để trốn, nhưng trong hang tối đã có đám gấu con đứng chực sẵn để chọc ghẹo nó...

Hai mầm cây màu hồng mọc thẳng lên, thẳng lên mãi, và khi chiều cao của mầm cây đạt đến mức một mét thì nó đột ngột xòe ra thành đôi cánh! Đôi cánh màu đỏ! Con cọp mồ côi có đôi cánh màu đỏ!

Con cọp mồ côi đứng bên bờ suối ngắm nghía chính mình đang in hình trên mặt nước trong veo. Đôi cánh màu đỏ đẹp tuyệt vời. Như đôi cánh của thiên thần. Rồi đột nhiên, chồng lên khuôn mặt nó là khuôn mặt của một bà tiên phúc hậu. Bà nói với nó: "Con cứ vỗ cánh bay lên cao, bầu trời trên kia sẽ là bầu trời của riêng con...".

Bà tiên biến mất, và con cọp mồ côi lại nhìn thấy khuôn mặt của chính nó lấp loáng trên mặt nước. Lần đầu tiên con cọp mồ côi biết mỉm cười. Nó nhe răng ra, ngắm nghía đôi cánh trên lưng rồi thử ve vẩy. Bất ngờ chưa! Đôi cánh màu đỏ nhẹ nhàng đưa nó bay lên trời cao!

Sau vài giây phút choáng ngợp, con cọp mồ côi lấy lại bình tĩnh và nhìn chung quanh. Bầu trời xanh ôi chao là xanh! Và mây trắng nữa!

Mây trắng được nhồi thành từng cục tròn vo như những cái gối bông mềm mại xếp thành nhiều hình ảnh khác nhau. Con cọp mồ côi rụt rè đưa bàn chân trước ra, chạm vào những cục mây ngon lành như những viên kem dừa. Ừm, lành lạnh và ươn ướt. Nó thè lưỡi ra liếm. Ngon. Ngon. Không thể tin nổi. Mây trắng thật sự có mùi vị của kem dừa.



Sau nhiều giờ bay lượn trên không trung thật đã đời, con cọp mồ côi khoát nhẹ cho hai cánh chao nghiêng một vòng và nó từ từ hạ thấp xuống. Động tác của nó nhẹ nhàng, cứ như nó được sinh ra với cặp cánh trên lưng vậy.

Từ dưới đất vọng lên những tiếng hoan hô không dứt. Thì ra thông tin "con cọp mồ côi biết bay" được lũ thú nhỏ loan tin khắp khu rừng, chúng chen nhau chạy ào ào theo cái đốm nhỏ màu rau câu sơn thủy có đôi cánh màu đỏ chói. Chúng la hét, hoan hô, cãi nhau, rồi bật cười khanh khách.

-Bạn cọp ơi! Bay xuống đây!

-Xuống chở bọn tớ đi chơi với, bạn cọp ơi!

-Bạn cọp "prồ" quá nghen!

-Bạn có đôi cánh màu hồng đẹp quá, bạn cọp ơi!

Thế là nhờ vào đôi cánh màu đỏ tuyệt đẹp mà con cọp mồ côi được lũ thú nhỏ trong rừng gọi nó là "cọp" đúng với tên tuổi của nó. Nó thích lắm. Nó tình nguyện chở hết con thú nhỏ này tới con thú nhỏ kia bay lên trên cao, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của bầu trời xanh, của mây trắng, của gió ngọt lành...

Kể từ đó, con cọp mồ côi có thật nhiều bạn. Nó cảm thấy vui sướng và hạnh phú, vì bản thân nó từng hiểu rằng, "sự cô đơn vì thiếu bạn bè" thật là kinh khủng...!

Tác giả: Nhà văn Nguyễn Thị Bích Nga
Andrew Lang

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Mèo Mun

Kỹ thuật : Nhím Xù


(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Đừng bỏ mặc nỗi buồn của chính mình

Chúng ta rất giỏi an ủi người khác nhưng lại luôn bỏ mặc nỗi buồn của chính mình. Chúng ta phủ nhận cảm xúc của bản thân, gạt phăng nỗi buồn sang một bên. Điều đó chỉ khiến bạn cảm thấy bứt rứt khó chịu, không sao thoải mái được. Vậy có nên chăng một lần thử chấp nhận nỗi buồn, dỗ dành và xoa dịu nó.

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Blog Radio 726: Duyên tình đứt đoạn mà niệm vẫn chưa buông

Có những người đã lìa xa cuộc đời mà “niệm” vẫn chưa tan. Niệm khiến người ta luyến lưu, tiếc nuối những điều chưa trọn vẹn.

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Replay Blog Radio: Lặng yên ta bên nhau

Giữa bộn bề lo toan vất vả của cuộc sống này, mong bạn hãy lặng yên để lắng nghe tiếng đời vọng lại trong tâm hồn mình và bạn sẽ có thêm niềm tin yêu bước tiếp hành trình mà bạn lựa chọn. Bởi hạnh phúc đơn giản đến từ những khoảng khắc lặng yên ngọt ngào như thế…

Yêu người cùng công ty

Yêu người cùng công ty

Người ta có câu con thầy, vợ bạn, gái cơ quan để chỉ những đối tượng nên tránh xa trong việc hẹn hò. Thế nhưng làm sao ngăn nổi trái tim khi đã lỡ yêu một ai đó? Làm sao có thể lựa chọn được người khiến trái tim mình xao động.

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Blog Radio 725: Em có còn xứng đáng với anh?

Trong tình yêu không chỉ yêu thôi là đủ mà cần phải có niềm tin. Sự cô đơn, lòng ghen tuông mù quáng dễ khiến người ta sa vào những sai lầm rất khó sửa chữa. Chờ đến ngày tình yêu như đóa hoa nở rộ nhưng cô ấy lại không thể đón nhận nó bằng nụ cười hạnh phúc mà bằng những giọt nước mắt nấc nghẹn.

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Replay Blog Radio: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh.

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Blog Radio: Va phải anh giữa dòng đời vội vã (Bản Full)

Câu chuyện kể về một cô gái quăng mình vào chuyến đi tự túc tại nơi xa lạ, sẵn sàng xù lông, giương vuốt để che giấu đi sự ngây thơ, lạc lõng và những tổn thương của mình.

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Blog Radio 724: Chỉ tình yêu ở lại

Covid càn quét qua nước ta khiến nhiều thành phố như rơi vào trầm cảm, mọi thứ như hóa thạch, đóng băng. Khi Covid qua đi, nó cũng lấy đi rất nhiều thứ, mà thứ quý giá nhất là hàng chục nghìn sinh mạng. Duy chỉ còn tình yêu là ở lại.

Tuổi 30 đừng sốt ruột, đúng duyên phận ắt sẽ tự gõ cửa trái tim

Tuổi 30 đừng sốt ruột, đúng duyên phận ắt sẽ tự gõ cửa trái tim

Trước áp lực tuổi tác và định kiến xã hội, nhiều cô gái tuổi 30 đã nhắm mắt vội vàng đưa chân vào một mối quan hệ. Nhưng đó không phải là cách để chúng ta trốn tránh thời gian, 30 có vẻ đẹp của tuổi 30 nếu chúng ta biết an nhiên tận hưởng từng phút giây trôi qua.

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

back to top