Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Tướng _ Phần 4

2014-10-16 15:56

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Túi gấm nhẹ như vậy lại đột nhiên hắn lại cảm thấy trĩu nặng. Đúng lúc đó, bên ngoài có viên lính vội vã chạy vào, y nói gì đó với Tiêu Thành Mộ, chỉ thấy sắc mặt hắn trầm xuống. Hắn do dự nhìn nàng vài lần, Thiên Thiên mỉm cười, đẩy tay hắn, ý bảo hắn cứ đi đi. Cuối cùng hắn đứng dậy, cúi đầu khẽ hôn nhẹ lên trán nàng:

Thấy Thiên Thiên quyết liệt lắc đầu, Tiêu Thành Mộ cầm tay nàng nói:

 "Nếu nàng không muốn đi, thì không ai có thể đuổi nàng đi."

Nghe được câu này, vành mắt nàng không tự chủ được đỏ lên, Thiên Thiên lấy trong tay áo túi gấm nàng muốn đưa cho hắn ngày ấy ra, viết vào tay hắn:

"Thiếp là bùa bình an cho tướng quân. Không biết bùa bên trong có bị hỏng không nữa?"

Túi gấm nhẹ như vậy lại đột nhiên hắn lại cảm thấy trĩu nặng. Đúng lúc đó, bên ngoài có viên lính vội vã chạy vào, y nói gì đó với Tiêu Thành Mộ, chỉ thấy sắc mặt hắn trầm xuống. Hắn do dự nhìn nàng vài lần, Thiên Thiên mỉm cười, đẩy tay hắn, ý bảo hắn cứ đi đi. Cuối cùng hắn đứng dậy, cúi đầu khẽ hôn nhẹ lên trán nàng:

"Đêm nay ta sẽ về với nàng."

Nhưng đêm đó hắn không quay về được, hôm sau, một đạo thánh chỉ chiêu cáo toàn thiên hạ, trung tuần tháng chín Trấn Viễn tướng quân sẽ dẫn binh ra biên ải, đánh đuổi bọn giặt Thát* đang có ý định xâm chiếm đất nước.

Nghe được tin này, Thiên Thiên nhớ lại ngày hôm đó hoàng hậu và Tiêu Thành Mộ đứng trong hậu viện của phủ tướng quân, lúc đó bọn họ dự tính là tháng mười, mà bây giờ lại đến sớm nửa tháng, chắc chắn tình hình ở biên ải vô cùng khẩn cấp. Nàng biết Tiêu Thành Mộ đi lần này lành ít dữ nhiều. Đầu tháng chín, trong lúc thời gian cấp bách, cuối cùng Tiêu Thành Mộ cũng rút bớt được chút thời gian quay về phủ. Hắn cũng không hiểu vì sao trước khi đi điểm quân lại muốn gặp Thiên Thiên trước, giống như là nhìn thấy nàng, biết nàng vẫn mạnh khỏe thì hắn mới có thể yên tâm.



Lúc hắn trở về, Thiên Thiên đang hái hoa quế trong sân, động tác của nàng rất vụng về, bận rộn nửa ngày mà thành quả thu được không nhiều lắm. Tiêu Thành Mộ tựa vào cửa viện, lặng lẽ nhìn nàng hồi lâu, hương khí nồng đậm say người khiến sự mệt mỏi mấy ngày nay cũng dần dần biến mất. Có lẽ ngay cả Tiêu Thành Mộ cũng không biết, nụ cười trên môi hắn lúc này dịu dàng biết bao. Thiên Thiên hái lâu cũng mệt, xoa xoa cổ, xoay người lại trông thấy Tiêu Thành Mộ. Nàng giật mình, lẵng hoa trong tay rơi xuống đất, khó khăn lắm mới hái được từng đó mà giờ lại rơi cả. Nàng vội vàng cúi người xuống nhặt, hắn cũng đi qua giúp nàng một tay, vừa giúp nàng vừa hỏi:

 "Nàng hái hoa quế làm gì?"

Thiên Thiên ngẩn người, kéo tay hắn viết:

'Tướng quân ngày đêm bận rộn, chắc chắn là rất mệt, hoa quế có tác dụng làm đầu óc thư giãn, nâng cao tinh thần. Thiên Thiên muốn làm cho chàng một túi hương."

Tiêu Thành Mộ ấm lòng cười nói: "Được, hôm nay nàng làm cho ta một cái, ta cũng làm cho nàng một cái."

 Đàn ông may vá thế nào, có thể tượng tượng được trước kết quả. Nhìn hắn khâu túi hương, Thiên Thiên cười đến run người. Tiêu Thành Mộ hơi xấu hổ nhưng vẫn mặt dày đưa đồ cho nàng:

"Chờ sau khi hoa quế phơi khô, nàng cứ cho vào là được."

Thiên Thiên gật đầu, nụ cười trên mặt vẫn không ngớt. Ngày Tiêu Thành Mộ xuất quân, hoàng đế và hoàng hậu đi ra tận cổng thành đưa tiễn. Hắn và hoàng đế uống một ly Huyết Tửu, sau đó phóng khoáng xoay người rời đi, giống như một tướng quân chắc chắn sẽ chiến thắng trở về, vẻ mặt vẫn kiên định như xưa. Hắn không liếc mắt nhìn hoàng hậu một cái, hạ cổng thành, nhảy lên ngựa, ánh mắt tìm kiếm trong đám người, hơi nhăn mày. Hắn đi đến hỏi tổng quản trong phủ tới đưa tiễn:

"Mọi người trong phủ đều đến ư?" "Bẩm tướng quân, tất cả đều đến."

Tổng quản nghĩ một lát lại nói:

"Hôm kia Thiên Thiên cô nương đã rời phủ, trước đó tướng quân từng nói, nếu cô nương muốn đi thì không ai được phép ngăn cản. Tiểu nhân đã sai người thông báo cho tướng quân, có lẽ quân vụ bận rộn, tướng quân vẫn chưa được thông báo."

Đi rồi... Đôi tay nắm dây cương xiết chặt lại, túm chiến mã chồm lên đứng thẳng người dậy. Ánh mắt hắn u ám một lúc lâu mới nói: "Đi rồi... cũng tốt."

Sự mất mát vẫn vương vấn trên khuôn mặt hắn hồi lâu, hắn thúc ngựa lao về phía trướng, ánh nắng chói chang phản chiếu trên bộ áo giáp màu đen giống như thần tướng:

"Xuất binh!"

Tháng mười, ngoài Tái Bắc đã nổi gió tuyết. Không nhớ đã đánh bao nhiêu trận với quân Thát, tình thế càng ngày càng ác liệt. Thua trận là chuyện sớm muộn gì cũng xảy ra, nhiệm vụ của Tiêu Thành Mộ chính là cố gắng cầm cự, kéo dài thời gian càng lâu càng tốt. 

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top