Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Tướng _ Phần 4

2014-10-16 15:56

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Túi gấm nhẹ như vậy lại đột nhiên hắn lại cảm thấy trĩu nặng. Đúng lúc đó, bên ngoài có viên lính vội vã chạy vào, y nói gì đó với Tiêu Thành Mộ, chỉ thấy sắc mặt hắn trầm xuống. Hắn do dự nhìn nàng vài lần, Thiên Thiên mỉm cười, đẩy tay hắn, ý bảo hắn cứ đi đi. Cuối cùng hắn đứng dậy, cúi đầu khẽ hôn nhẹ lên trán nàng:

Thấy Thiên Thiên quyết liệt lắc đầu, Tiêu Thành Mộ cầm tay nàng nói:

 "Nếu nàng không muốn đi, thì không ai có thể đuổi nàng đi."

Nghe được câu này, vành mắt nàng không tự chủ được đỏ lên, Thiên Thiên lấy trong tay áo túi gấm nàng muốn đưa cho hắn ngày ấy ra, viết vào tay hắn:

"Thiếp là bùa bình an cho tướng quân. Không biết bùa bên trong có bị hỏng không nữa?"

Túi gấm nhẹ như vậy lại đột nhiên hắn lại cảm thấy trĩu nặng. Đúng lúc đó, bên ngoài có viên lính vội vã chạy vào, y nói gì đó với Tiêu Thành Mộ, chỉ thấy sắc mặt hắn trầm xuống. Hắn do dự nhìn nàng vài lần, Thiên Thiên mỉm cười, đẩy tay hắn, ý bảo hắn cứ đi đi. Cuối cùng hắn đứng dậy, cúi đầu khẽ hôn nhẹ lên trán nàng:

"Đêm nay ta sẽ về với nàng."

Nhưng đêm đó hắn không quay về được, hôm sau, một đạo thánh chỉ chiêu cáo toàn thiên hạ, trung tuần tháng chín Trấn Viễn tướng quân sẽ dẫn binh ra biên ải, đánh đuổi bọn giặt Thát* đang có ý định xâm chiếm đất nước.

Nghe được tin này, Thiên Thiên nhớ lại ngày hôm đó hoàng hậu và Tiêu Thành Mộ đứng trong hậu viện của phủ tướng quân, lúc đó bọn họ dự tính là tháng mười, mà bây giờ lại đến sớm nửa tháng, chắc chắn tình hình ở biên ải vô cùng khẩn cấp. Nàng biết Tiêu Thành Mộ đi lần này lành ít dữ nhiều. Đầu tháng chín, trong lúc thời gian cấp bách, cuối cùng Tiêu Thành Mộ cũng rút bớt được chút thời gian quay về phủ. Hắn cũng không hiểu vì sao trước khi đi điểm quân lại muốn gặp Thiên Thiên trước, giống như là nhìn thấy nàng, biết nàng vẫn mạnh khỏe thì hắn mới có thể yên tâm.



Lúc hắn trở về, Thiên Thiên đang hái hoa quế trong sân, động tác của nàng rất vụng về, bận rộn nửa ngày mà thành quả thu được không nhiều lắm. Tiêu Thành Mộ tựa vào cửa viện, lặng lẽ nhìn nàng hồi lâu, hương khí nồng đậm say người khiến sự mệt mỏi mấy ngày nay cũng dần dần biến mất. Có lẽ ngay cả Tiêu Thành Mộ cũng không biết, nụ cười trên môi hắn lúc này dịu dàng biết bao. Thiên Thiên hái lâu cũng mệt, xoa xoa cổ, xoay người lại trông thấy Tiêu Thành Mộ. Nàng giật mình, lẵng hoa trong tay rơi xuống đất, khó khăn lắm mới hái được từng đó mà giờ lại rơi cả. Nàng vội vàng cúi người xuống nhặt, hắn cũng đi qua giúp nàng một tay, vừa giúp nàng vừa hỏi:

 "Nàng hái hoa quế làm gì?"

Thiên Thiên ngẩn người, kéo tay hắn viết:

'Tướng quân ngày đêm bận rộn, chắc chắn là rất mệt, hoa quế có tác dụng làm đầu óc thư giãn, nâng cao tinh thần. Thiên Thiên muốn làm cho chàng một túi hương."

Tiêu Thành Mộ ấm lòng cười nói: "Được, hôm nay nàng làm cho ta một cái, ta cũng làm cho nàng một cái."

 Đàn ông may vá thế nào, có thể tượng tượng được trước kết quả. Nhìn hắn khâu túi hương, Thiên Thiên cười đến run người. Tiêu Thành Mộ hơi xấu hổ nhưng vẫn mặt dày đưa đồ cho nàng:

"Chờ sau khi hoa quế phơi khô, nàng cứ cho vào là được."

Thiên Thiên gật đầu, nụ cười trên mặt vẫn không ngớt. Ngày Tiêu Thành Mộ xuất quân, hoàng đế và hoàng hậu đi ra tận cổng thành đưa tiễn. Hắn và hoàng đế uống một ly Huyết Tửu, sau đó phóng khoáng xoay người rời đi, giống như một tướng quân chắc chắn sẽ chiến thắng trở về, vẻ mặt vẫn kiên định như xưa. Hắn không liếc mắt nhìn hoàng hậu một cái, hạ cổng thành, nhảy lên ngựa, ánh mắt tìm kiếm trong đám người, hơi nhăn mày. Hắn đi đến hỏi tổng quản trong phủ tới đưa tiễn:

"Mọi người trong phủ đều đến ư?" "Bẩm tướng quân, tất cả đều đến."

Tổng quản nghĩ một lát lại nói:

"Hôm kia Thiên Thiên cô nương đã rời phủ, trước đó tướng quân từng nói, nếu cô nương muốn đi thì không ai được phép ngăn cản. Tiểu nhân đã sai người thông báo cho tướng quân, có lẽ quân vụ bận rộn, tướng quân vẫn chưa được thông báo."

Đi rồi... Đôi tay nắm dây cương xiết chặt lại, túm chiến mã chồm lên đứng thẳng người dậy. Ánh mắt hắn u ám một lúc lâu mới nói: "Đi rồi... cũng tốt."

Sự mất mát vẫn vương vấn trên khuôn mặt hắn hồi lâu, hắn thúc ngựa lao về phía trướng, ánh nắng chói chang phản chiếu trên bộ áo giáp màu đen giống như thần tướng:

"Xuất binh!"

Tháng mười, ngoài Tái Bắc đã nổi gió tuyết. Không nhớ đã đánh bao nhiêu trận với quân Thát, tình thế càng ngày càng ác liệt. Thua trận là chuyện sớm muộn gì cũng xảy ra, nhiệm vụ của Tiêu Thành Mộ chính là cố gắng cầm cự, kéo dài thời gian càng lâu càng tốt. 

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

back to top