Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mất bao lâu để anh tìm thấy em? - phần 1

2014-10-12 20:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Ngồi ở Góc với tiếng pinano nhẹ lướt, cốc đen đá không đường trầm ngâm, anh vắt mình suy nghĩ giữa những chông chênh…

Cô không muốn chơi trò cút bắt như trẻ nhỏ. Cô muốn thấy mình hiện hữu bên cạnh anh, thật gần, thật gần như hiển nhiên phải thế. Nhưng ai đó đang cố gắng đẩy cô ra xa anh, làm cô thấy mình chới với giữa rất nhiều miền cảm xúc mãnh liệt. Thứ tình cảm cô vẫn hằng nâng niu ấy bỗng nhẹ bẫng như một làn mây xốp. Cô thở dài, bất lực, rời xa anh và mang đi theo tất thảy những tâm tư chỉ mình cô biết. Hẳn nhiên, ngày cô đi, anh bàng hoàng và sửng sốt. Anh không cách nào liên lạc được với cô. Anh tự hỏi tại sao lại trở nên như thế.


- Chị ấy vẫn chưa về nhà ạ?

Cô bé có mái tóc dài ngang lưng, tết lệch về một bên vai, ngước mắt nhìn anh hỏi.

- Ừ. Anh không liên lạc được với chị ấy!

- Hai người giận nhau à?

Cô bé lại tiếp tục hỏi, tay vân vê vào nhau.

- Không. Anh… không biết. Nhưng anh thấy có gì đó không ổn.

Anh chau mày, ánh mắt đượm buồn, ngồi thụp xuống cạnh cô bé.

- Hay là… chị ấy hiểu lầm…

- Gì cơ?

- Chuyện anh với em…

- Chuyện anh với em? Sao có thể như thế được. Anh với em làm gì có chuyện gì.

Anh xua tay, xoa xoa nhẹ lên đầu cô bé. Lúc quay đi, môi anh khẽ mím, mày chau lại và nén một nhịp thở dài.



---

Cô vứt balo xuống giường, thả rơi tự do cơ thể lên chăn đệm. Sau một ngày mò mẫm với các tuyến đường, các chuyến xe rong ruổi lên vùng đất mới, hơi sức trong cô gần như cạn kiệt. Nhưng đó là một cuộc hành trình thú vị. Cô không thấy tự tin cho lắm khi xách balo đi xa khi mà trong đầu vốn dĩ việc nhớ tên đường đã là rất khó khăn. Nhưng không hiểu vì sao sau khi chứng kiến cảnh ấy, những con người ấy, nụ cười và cả ánh mắt ấy cô lại thấy mình như trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô quyết đi không do dự, không nề hà. Chỉ mất một giờ đồng hồ để thu xếp quần áo, và cô lục tung mọi ngóc ngách trong trí nhớ của mình để có thể tìm được một nơi thích hợp nhất – điểm đến giúp cô giải tỏa những bực dọc và phiền muộn ở thì hiện tại.

- Em có vẻ thích chơi trò mạo hiểm nhỉ?

Giọng nam trầm nói chậm rãi phía bên kia ống nghe điện thoại.

- Em đã xin nghỉ rồi mà. Một tuần. Em gộp tất cả những ngày nghỉ trong năm lại cho chuyến đi lần này. Ok?

Giọng cô nhỏ nhẹ, thanh trong và nhí nhảnh. Cô cười xòa, vừa nghe điện thoại, vừa đi ra phía ban công, cầm bình tưới cho những chậu cây xanh nhỏ xíu.

- Nhưng anh chưa đồng ý. Em thậm chí còn đi trước khi anh kịp đến công ty.

Giọng nam trầm có vẻ nuối tiếc khi nói ra điều ấy.

- Hì, vì em sợ nhìn thấy anh em lại cảm động đến mức không bước chân đi nổi mất. Haha.

Cô cười to hơn, sảng khoái hơn. Rõ ràng người đang nói chuyện với cô bây giờ không phải là anh sếp khó tính, nghiêm nghị mọi khi nữa. Anh đang gọi điện để mắng yêu cô, để hỏi thăm và để trò chuyện với cô.

- Ừm… anh chưa bao giờ đồng ý cho nhân viên của mình nghỉ làm hẳn một tuần chỉ với lý do ngớ ngẩn như em.

- Sao nào? Vậy cho em hân hạnh làm một ngoại lệ đi nhé! Nhé nhé nhé!

Cô vẫn bông đùa, miệng nhoẻn cười tươi rói. Những chậu cây cảnh nhỏ xinh trên ban công ướt đẫm, no nê nước, vài giọt tròn tròn đọng trên lá hắt chút ánh sáng màu tím của buổi hoàng hôn. Cô nhón chân nhìn xuống đất.

- Chu oa!!! Đẹp quá!

- Sao thế?

- Ở đây đẹp lắm! Thành phố cao nguyên này đẹp và buồn kiểu lãng… lãng đãng quá!!!

- …

- Khì khì. Thôi nhé! Em ra ngoài đi dạo chút đây. Cảm ơn anh vì đã không mắng nhiếc em nhiều hơn thế!

Cô quay vào phía bên trong nhà, lấy ra trong vali một áo sơmi trắng cổ điệu, một chân váy voan xếp li nhẹ nhàng, một ví cùng tone với giày cao gót và váy. Rồi cô nhoẻn cười, toan tắt điện thoại khi thấy đầu bên kia im lặng.

- Du à, anh sẽ rất nhớ em!

- ….



---

Anh lang thang phố cổ, tối cuối tuần nên anh có một chút thời gian rảnh rỗi. Đáng ra anh sẽ đi café với cô em gái, có lẽ cô bé còn lo cho anh về việc biến mất đột ngột của cô. Nhưng anh thấy không bình yên nổi khi bên cạnh một người-không-phải-là-cô. Mặc dù đó là cô em hiểu anh nhiều nhất, chẳng cần anh nói năng gì nhiều, chẳng cần anh phải lên tiếng than vãn, cô bé đủ tinh tế để hiểu anh đang cảm giác như thế nào, sẽ biết cách làm anh vui, biết cách xua đi những muộn phiền trong anh. Nhưng nếu thế, anh sẽ tự nhiên thấy mình có lỗi với cả hai cô gái.

- Anh với Liên là sao thế?

- Sao tự nhiên em hỏi thế?

- Trả lời em đi đã.

- Anh em.

- Thân thiết tới mức nào?

- Em đừng hỏi anh những câu đại loại thế nữa nhé! Anh không muốn đem tình cảm của mình ra so sánh hay đong đếm.

Anh nghiêm mặt, cô ngúng nguẩy. Nếu anh không trả lời cô sẽ giận nhưng nếu anh mà trả lời thật lòng thì cũng khó lường trước được cô sẽ giận anh đến mức nào.

- Anh đừng thân với em ấy quá đấy! Biết chưa?

Cô vò vò mái tóc ngắn ngủn của anh, đùa nghịch.

- Em ghen?

- Sao em lại phải ghen?

- Thế thì tại sao?

- Em không thích!

- Àhhhh….

Anh “à” lên thích thú khi thấy má cô ửng hồng. Cô không trẻ con nhưng vì cô yêu anh nên mới thế. Đó luôn là lý do cho những ghen tuông giận hờn vội vã. Những cuộc hội thoại ngắn như thế một vài lần xuất hiện trong đầu anh. Cô nhắc khéo anh hết lần này đến lần khác. Tự nhiên nhiều lúc anh nhầm tưởng mình đang làm khổ cả hai cô gái.

(...)

Theo: Truyennganhay

Được thể hiện qua giọng đọc : Nhím Xù

Kỹ Thuật: Nhím Xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thời gian đã trôi qua đâu thể lấy lại | Blog Radio 887

Thời gian đã trôi qua đâu thể lấy lại | Blog Radio 887

Tôi chỉ biết lặng lẽ nhốt mình trong phòng, cả ngày chẳng buồn ăn nổi miếng cơm nào. Mẹ cũng ngồi sau cánh cửa phòng, bà không cằn nhằn như mọi người, không một tiếng la rầy.

Đừng Hứa Hãy Nắm Lấy Tay Em | Blog Radio 886

Đừng Hứa Hãy Nắm Lấy Tay Em | Blog Radio 886

Khi còn trẻ ta ấp ủ hy vọng tìm được mẫu người mình muốn. Khi trưởng thành chỉ hy vọng tìm được người hiểu mình.

Trưởng Thành Rồi Đừng Mãi Mông Lung (Blog Radio 885)

Trưởng Thành Rồi Đừng Mãi Mông Lung (Blog Radio 885)

Lớn rồi đừng động tí là bỏ cuộc là quay đầu. Cuộc đời bạn giờ đây không phải như đứa trẻ, ngúng nguẩy quay mặt đi vẫn có người dỗ dành chăm lo. Quay đi nhiều khi không còn đường trở về nữa.

Khi bình yên, người ta thường quên lời thề trong giông bão (Blog Radio 884)

Khi bình yên, người ta thường quên lời thề trong giông bão (Blog Radio 884)

Phụ nữ ạ. Đừng yêu lại người cũ, đừng yêu lần thứ hai. Đôi khi trở lại không phải là tình yêu, chỉ là vương vấn cảm giác. Đừng nhầm lẫn giữa yêu và cảm giác. Đời luôn có ngoại lệ mà ngoại lệ thường hiếm hoi và ít ỏi. Có những đồ cũ là bảo vật, cũng có những thứ chỉ là đồ bỏ đi.”

Kiên Nhẫn Nhé, Đừng Để Sự Vội Vàng Làm Bạn Mất Phương Hướng (Blog Radio 883)

Kiên Nhẫn Nhé, Đừng Để Sự Vội Vàng Làm Bạn Mất Phương Hướng (Blog Radio 883)

“Hãy cứ yên tâm và bình tĩnh thôi. Có người đi nhanh, có người đi chậm, vì mỗi người có một lộ trình riêng. Bạn không cần nhìn vào lộ trình của người khác để tự ti về mình. Bởi vốn dĩ xuất phát điểm và đích đến của cậu với họ đã khác nhau rồi mà”.

Hãy Can Đảm Kết Hôn Khi Bạn Sẵn Sàng (Blog Radio 882)

Hãy Can Đảm Kết Hôn Khi Bạn Sẵn Sàng (Blog Radio 882)

Và rồi khi tuổi 30 thì lại quá xa mà cái giai đoạn tuổi 18 đã qua từ rất lâu rồi ấy, chúng ta lại bắt đầu bước vào cái giai đoạn hối thúc lập gia đình từ các bậc phụ huynh.

Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc (Blog Radio 881)

Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc (Blog Radio 881)

Tôi luôn thấy phiền lòng, vì cô gái năm đó, trong mắt mọi người, có một cuộc sống hoàn hảo, nhưng hóa ra tất cả chỉ là vỏ bọc cho sự yếu đuối của cô ấy.

Ngọt Ngào Sau Những Gian Nan (Blog Radio 880)

Ngọt Ngào Sau Những Gian Nan (Blog Radio 880)

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê, nơi có những cánh đồng lúa trải dài, những con sông uốn mình bên cạnh lũy tre làng. Tuy sinh ra và lớn lên ở một nơi nghèo khó, nhưng tuổi thơ tôi lại ngập tràn sự hạnh phúc, những kỉ niệm mà tôi tin chắc rằng không phải ai cũng may mắn có được.

Làm Vợ Anh Được Không? (Blog Radio 879)

Làm Vợ Anh Được Không? (Blog Radio 879)

Ngay trong đêm hôm đó, tôi bắt chuyến tàu sớm nhất trở về quê. Tôi không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa, bầu không khí ngột ngạt như thể đang bóp nát tôi. Tôi tắt điện thoại, tắt mọi trạng thái hoạt động trên mạng xã hội rồi lên tàu. Sau một đêm, tôi cũng về tới nhà mình. Suy cho cùng, dù gia đình tôi có thất bại đến mấy thì đó cũng là nơi duy nhất bao dung, che chở cho tôi vào những lúc như thế này.

Mình Bên Nhau Khi Mùa Cúc Họa Mi Nở (Blog Radio 878)

Mình Bên Nhau Khi Mùa Cúc Họa Mi Nở (Blog Radio 878)

Thanh xuân – Khoảng thời gian tưởng chừng như mãi mãi, nhưng thực tế lại trôi qua nhanh chóng, để lại trong lòng ta những hồi ức ngọt ngào nhưng cũng đầy những niềm đau và tiếc nuối về những thứ đã mất đi và không bao giờ trở lại.

back to top