Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời nguyền trong ngôi nhà có 3 phụ nữ chết oan

2014-10-10 19:57

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Nằm ngay đầu con hẻm số 21 đường Học Lạc, phường 8, thành phố Mỹ Tho, tỉnh Tiền Giang, có một ngôi nhà không treo biển số nhà mang lời nguyền 'ma ám' mà mỗi khi nhắc đến, người dân không khỏi bàng hoàng, xót xa.

Lòng tham, sự ích kỷ sống dậy trong tâm trí một số người đã thôi thúc họ ra tay sát hại dã man tính mạng của 3 người phụ nữ trẻ ngay bên trong căn nhà.Có phải oan hồn đã tiếp tay cho hành động man rợ ấy như những lời đồn thổi mà thiên hạ gán ghép cho ngôi nhà đã bị nguyền rủa là “ma ám” này?


Những đồn đại về ngôi nhà từng diễn ra tội ác man rợ giữa thành phố

Đến Mỹ Tho, hỏi về căn nhà “ma ám”, hầu hết cánh xe ôm ở đây ai cũng biết rành rọt. “Mỗi khi đêm về, người ta lại thấy trong nhà có những người phụ nữ xõa tóc che mặt, đi lại quanh nhà, gào thét suốt đêm. Có lần, có tên trộm ở xa đến, định vào nhà đó trộm cắp tài sản. Nửa đêm, hắn khoét vách nhà để chui vào. Vừa ngẩng mặt lên, hắn thấy một phụ nữ người đầy máu, tóc che khuôn mặt, chỉ lòi ra hai con mắt sáng rực nhìn hắn chằm chằm".

"Phía sau còn có 2 người phụ nữ khác, một người ngồi trên trần nhà, người còn lại hò hét, nhảy múa. Hoảng quá, tên trộm tiểu ra quần, tay chân co rúm lại, không chạy nổi nên vừa bò, vừa la ú ớ. Ngày hôm sau, người ta tìm thấy hắn ngất xỉu cách nhà chừng 200 mét, trên người đầy vết trầy xước, quần áo rách tươm. Khi tỉnh dậy, hắn hoảng loạn chỉ về ngôi nhà nói, 'có ma, ma nữ tóc dài', sau đó chạy thục mạng”, bác Tư Hơn ( 45 tuổi, xe ôm trên đường Học Lạc, Mỹ Tho) kể lại.

Theo chân bác Tư Hơn, chúng tôi tìm đến căn nhà mang lời nguyền “ma ám”. Đó là căn nhà cấp 4 khá tuềnh toàng, nằm sâu hút trong một con hẻm nhỏ. Chủ nhân của ngôi nhà này là một bà lão đã ở cái tuổi thất thập cổ lai hy. Hôm chúng tôi đến, bà lão chủ nhà đi vắng, cửa nhà không khóa mà chỉ khép hờ. Những người hàng xóm ở đây cho biết: “Trong ngôi nhà này đã có 3 người phụ nữ chết oan ức rồi, có mở cửa thì trộm cũng không dám vào đâu”.



Theo tìm hiểu của chúng tôi, cách đây hơn 20 năm đã có 3 người phụ nữ đang sống khỏe mạnh phải trút hơi thở oan khuất trong chính ngôi nhà này. Theo lời những nhân chứng cùng thời, ngôi nhà này là một vựa ve chai do hai mẹ con chị Võ Thanh Hương quản lý. Thời điểm đó, Hương vừa tròn 21 tuổi, độ tuổi làm say lòng bao chàng trai trong xóm.

Hằng ngày, cô cùng mẹ thu mua ve chai, nương tựa nhau sống qua ngày. Nhờ siêng năng, chịu khó nên kinh tế gia đình không quá khó khăn. Thêm vào đó, Hương có một người cậu đang định cư tại Pháp thường xuyên gửi tiền về nên hai mẹ con cô có cuộc sống khá giả so với xóm nghèo lúc bấy giờ.

Đầu tháng 9.1980, hai mẹ con cô đang khệ nệ ôm những thùng carton vào nhà đã đánh động sự chú ý của một nhóm thanh niên ham chơi, biếng làm. Đợi đến khuya, đám thanh niên này đục vách, lẻn vào nhà mẹ con Hương để lục lọi. Nghe động, hai mẹ con Hương vừa choàng dậy thì bị đám thanh niên nhào tới bịt miệng, dùng dao đâm xối xả vào người. Chưa kịp la hét cầu cứu thì hai người phụ nữ đã chết tức tưởi dưới hàng chục nhát dao oan nghiệt của những gã trai mới lớn.

Thấy “con mồi” nằm bất động trên vũng máu, đám thanh niên không những không rùng mình hoảng sợ mà còn thản nhiên lục lọi đồ đạc để kiếm tiền. Trớ trêu thay, khi mở được những thùng carton ra thì tất cả đều trống rỗng, không hề có món đồ giá trị nào như trong dự tính của những gã côn đồ miệt vườn này. Biết mình cướp nhầm, những gã “đồ tể” vội vàng tháo chạy…
Cái chết bi thảm của hai người phụ nữ hiền hậu, sống chan hòa khiến tất thảy lối xóm đều bàng hoàng. Kẻ thủ ác bị công an địa phương bắt sau đó một tuần. Đó là 4 thanh niên nổi tiếng ăn chơi trong vùng, tóc nhuộm đủ màu, thường xuyên tụ tập, nhậu nhẹt, gây rối xóm làng.

Bình thường, mọi người chỉ biết đến chúng qua thói trộm vặt gà, vịt… trong xóm để kiếm tiền mua rượu uống nên đều xí xóa cho qua, nhưng tội ác trên đã khiến cho mọi người thực sự căm phẫn. Tuy nhiên, vào thời gian gây án, 4 gã hung thủ gồm Hữu, Vinh, Kiệt, Hà đều đăng ký thường trú tại phường 8, Mỹ Tho vẫn chưa đủ 18 tuổi.

Lời đồn ma quỷ ở ngôi nhà mang lời nguyền


Hai cái chết bi thảm này tưởng chừng đã kịp nguôi ngoai trong lòng những người dân tại đây thì hơn 20 năm sau, người ta lại tìm thấy thi thể của một người con gái bị đốt cháy đen dưới gầm giường trong chính ngôi nhà oan nghiệt này. Sau cái chết của mẹ con chị Hương, ngôi nhà được một bà lão và hai đứa cháu ngoại dọn tới cai quản và sinh sống, cả ba người này đều là họ hàng với nạn nhân.

Theo tìm hiểu, cái chết bi thảm thứ ba cũng xảy ra trong một buổi chiều muộn của ngày mùng 3 Tết Bính Tuất. Khi đứa cháu lớn tên Q. của bà lão đi làm về thì phát hiện trong nhà có mùi hôi nồng nặc bốc lên. Lúc đầu, anh Q. nghi ngờ trong nhà có con gì chết lâu ngày bốc mùi nên anh lần tìm khắp mọi nơi. Khi đến phòng của em trai mình tên Đỗ Minh Thành (sinh năm 1985) thì mùi hôi càng nồng nặc.

Lúc này, căn phòng tối đen như mực, anh Q. bật điện lên để tìm kiếm thì phát hiện dưới gầm giường có một “vật thể lạ” được phủ bởi chiếc chăn của em trai. Anh liền kéo phăng chiếc chăn ra thì hoảng hồn nhìn thấy một thi thể đã bị cháy sém.

Nhìn thấy xác chết lạ trong nhà, tay chân anh Q. co cứng lại, ngã khụy xuống đất, miệng lắp bắp không thành tiếng. Anh sợ đến nỗi muốn chạy nhanh ra khỏi nhà và hét thật to để mọi người biết nhưng không sao làm được. Lúc này, anh Q. chỉ có thể vừa lết ra khỏi nhà vừa kêu cứu.

(...)

Tác giả: Theo Người đưa tin

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Replay Blog Radio: Lý do nào để ta cô đơn và buồn chán?

Người cô đơn chẳng nhìn thấy được, thời gian trôi đi rất vô tình, nếu cứ ngồi mãi chán chường, nghĩa là sẽ đánh mất cả ngàn điều quý giá; đánh mất phút giây trò chuyện cùng ba mẹ, đánh mất phút giây ôm đứa bạn thủ thỉ tâm tình, đánh mất cách nhìn, cách sống; đánh mất ước ao khát vọng; và có thể một ngày, đánh mất chính trái tim.

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Blog Radio 753: Em có đang hạnh phúc không?

Ngước nhìn lên bầu trời, anh như thấy Huyền đang cười với mình “Em có đang hạnh phúc không?” Anh mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau chuỗi ngày đầy đau đớn, xót xa.

Chúng ta của sau này liệu có thể có chúng ta không?

Chúng ta của sau này liệu có thể có chúng ta không?

Gần 1 giờ sáng, viết những dòng này, nước mắt đầy rồi lại vơi. Chúng ta sau này liệu có thể có chúng ta không?

back to top