Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Tướng _ Phần 3

2014-10-08 19:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Thấm thoắt đã đến rằm tháng bảy, Tiêu Thành Mộ vô cùng bận rộn, thường xuyên ở lại quân doanh cả đêm, thỉnh thoảng quay về phủ tướng quân cũng mang theo sát khí toàn thân.Thiên Thiên cũng không hỏi nhiều, chuyện nàng thường làm duy nhất là đàn một khúc tỳ bà cho hắn, ngồi bên cạnh nhìn hắn uống rượu cả một đêm. Qua rằm tháng bảy, Thiên Thiên ăn không ngon, mời thầy thuốc tới khám mới biết nàng đã có thai. Thiên Thiên xoa bụng mình, cảm thấy cuộc sống thật có nhiều niềm vui. Tổng quản trong phủ vội vàng phái người tới quân doanh thông báo cho Tiêu Thành Mộ.

Nàng đợi đến nửa đêm, muốn chờ hắn về cùng chung vui niềm hành phúc trời ban này, nhưng chỉ chờ được một câu người hầu chuyển về: "Quân doanh bận rộn, yên tâm an thai."

Nàng biết mình không có gì có thể oán trách, nhưng không kiềm được rũ mắt, nhẹ giọng thở dài.

Tháng tám, tiết trời lạnh dần, Thiên Thiên càng lúc càng biếng ăn, không biết hoàng hậu trong cung nghe từ đâu mà biết được tin Thiên Thiên mang bầu, liền đặc biệt mời thị thiếp như nàng vào cung.

Thiên Thiên nhìn thấy hoàng hậu là khi nàng ấy đang đứng bên hoàng đế trong ngự hoa viên, mà đứng sau hoàng đế chính là phu quân mà nàng đã nhiều ngày không gặp - Tiêu Thành Mộ.



Lúc nhìn thấy Thiên Thiên, Tiêu Thành Mộ cũng ngẩn người, hoàng hậu cười nói: "Thiếp nghe nói thị thiếp của Thành Mộ có tin vui, liền mời nàng ấy vào cung chơi một chuyến, cùng một bà bầu như ta nghe các mama hướng dẫn một chút. Không ngờ hôm nay hoàng thượng cũng tới, lại còn dẫn theo Thành Mộ. Thật đúng lúc, mấy hôm nay Thành Mộ vô cùng bận rộn, hai người các khanh có cơ hội vui vầy trong cung."

Ánh mắt Thiên Thiên dừng lại trên bụng hoàng hậu, quả thật là bụng nàng ấy cũng hơi lồi ra, nàng liếc mắt nhìn Tiêu Thành Mộ thấy hắn cung kính hành lễ "Tạ ơn nương nương."

Trong ngự hoa viên, hoàng đế và hoàng hậu đi trước, Thiên Thiên và Tiêu Thành Mộ đi theo sau rất xa, hai người đều không nói lời nào, tương phản hoàn toàn với hai người vừa nói vừa cười rộn ràng phía trước. Rất lâu sau, Tiêu Thành Mộ mới khó khăn nói một câu: "Nàng vẫn khỏe chứ?"

Nàng ngoan ngoãn gật đầu.

"Cần gì cứ sai người trong phủ làm."

Nàng tiếp tục gật đầu.

Thường ngày Tiêu Thành Mộ rất ít nói, nói xong hai câu này liền không còn lời nào nữa, nhưng Thiên Thiên lại cầm tay hắn, nhẹ nhàng viết lên lòng bàn tay: "Tướng quân ở bên ngoài chú ý giữ gìn sức khỏe, như thế thì Thiên Thiên mới an tâm." Ngón tay nàng mềm mại lướt qua bàn tay cứng rắn cả hắn, giống như vuốt con mèo, gãi nhẹ vào trái tim hắn. Cô gái này chưa bao giờ thể hiện sự yếu ớt trước mặt hắn, luôn luôn cố gắng mỉm cười, khiến hắn trong lúc không chú ý lại sinh lòng thương tiếc.

Tiêu Thành Mộ há miệng còn chưa kịp nói chuyện, đột nhiên thấy phía trước ầm ĩ, có thị vệ gào to: "Bảo vệ hoàng thượng! Có thích khách!" Sắc mặt Tiêu Thành Mộ trầm xuống, gần như ngay lập tức hất tay Thiên Thiên ra, đi được hai bước hắn mới quay đầu hét: "Tìm một nơi an toàn trốn đi."

Thiên Thiên ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn rời đi, túi gấm giấu trong tay áo còn chưa kịp đưa cho hắn chết lặng trong tay nàng.

Ở đằng trước, thị vệ che chắn cho hoàng hậu vừa đánh vừa lui, hoàng hậu hét lớn: "Ta sẽ tìm nơi trốn, các ngươi mau đi gọi quân cứu viện." Nàng còn chưa dứt lời, một thanh đao chém tới, hoàng hậu bị một gã thị vệ đẩy lui liên tục ra phía sau. Nhìn nàng ấy sắp bị rơi xuống hồ, Thiên Thiên liền đi tới giữ chặt tay hoàng hậu, chân còn chưa kịp đứng vững thì không biết kẻ nào ở phía sau mạnh mẽ đẩy nàng, cả hai người đều rơi xuống nước.

Trước mắt Thiên Thiên mờ mịt, bên tai yên tĩnh dị thường, bỗng nhiên nàng nghe thấy tiếng người nhảy xuống nước, ánh mắt mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng áo đen đang bơi về phía mình.Nàng vươn tay, muốn túm lấy hắn. Nhưng bóng người kai lại ôm lấy người phụ nữ mặc y phục màu vàng hoa lệ. Vạt áo rộng thùng thình của nàng kia dập dềnh trong nước, giống như một con Kim Phượng, cách nàng càng ngày càng xa.

Giữa hai người bọn họ, không có chỗ cho một người như nàng xen vào. Thiên Thiên, nàng chỉ giống như bèo nước mà thôi...

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

back to top