Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ – lẽ sống của đời con

2014-10-07 19:03

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

- Chị không phải lo , con tôi đẹp trai , giỏi giang , kiếm đâu chẳng được vợ . Để xem không có nó mẹ con chị sống ra sao !

Tôi vẫn còn nhớ như in câu nói của bà nội nói với mẹ khi bố bỏ mẹ con tôi đi theo người đàn bà khác.Mẹ đã khóc trong tủi nhục và cay đắng . Năm ấy tôi 22 tuổi , đủ lớn để hiểu chuyện gì đang diễn ra .


Ngày ấy , bố và mẹ lấy nhau trong sự phản đối kịch liệt của gia đình nhà nội do “không môn đăng hộ đối ” . Bố sinh ra trong một gia đình vương trưởng , còn mẹ là con thứ ba trong một gia đình nông dân nghèo , có bảy chị em , một người mất sớm , con một người bị bệnh tim bẩm sinh . Học hết lớp 10 ( tương đương với lớp 12 bây giờ ) , mẹ đi học trung cấp sư phạm 10 + 2 . Mẹ không đẹp nhưng nhanh nhẹn, tháo vát , và rất có duyên nên nhiều người theo đuổi. Không hiểu sao mẹ lại chọn bố – một người cù lì , ít nói , “đến chơi chỉ biết ngồi mà chẳng nói câu gì”.



Lấy nhau , bố một nơi, mẹ một nơi, cách nhau đến gần trăm cây số , một tuần bố về thăm mẹ một lần . Mẹ mang thai tôi nhưng do ăn uống kham khổ , lại vất vả nên đã đẻ non. Bảy tháng , tôi chào đời với 1,8 kg cả chăn và tã , bé như cái chai sáu lăm.Mẹ kể : “Cả bố và mẹ đã khóc và lo sợ không giữ được con ở lại bên bố mẹ “. Nhưng may mắn thay ông trời đã không cướp mất niềm hạnh phúc ấy của mẹ nên đã để tôi sống. Nhưng tôi còi cọc, lại ốm đau luôn , nay thuốc uống , mai thuốc tiêm, 1 tuổi mà không ăn hết một cân bột 1 tháng. Lớn lên các cô tôi vẫn trêu : ” Sau này Mai lấy chồng , tiền thách cưới chỉ cần bằng tiền thuốc mà mẹ Dung bỏ ra là được rồi”.

Thời bao cấp thiếu thốn trăm bề ,1 năm sau mẹ sinh cho tôi một em trai kháu khỉnh. Ở cữ chưa đầy một tháng , mẹ đã phải ra suối giặt quần áo , gánh hai thùng nước nặng, đứa địu đằng trước , đữa cõng đằng sau . Khi tôi được năm tuổi , gia đình tôi chuyển về sống ở khu tập thế tòa án – nơi bố tôi công tác và cũng gần nhà bà nội .Mẹ dắt chũng tôi đến thăm bà , bà đã đóng cổng lại và tuyên bố thẳng thừng : ” Tôi không công nhận chị là con dâu. Đây không phải là cháu tôi “.

Tôi còn nhớ rõ lắm , ngày ấy bà hay lên khu tập thể , bắt bố tôi phải bỏ mẹ mặc cho mẹ van xin. Năm tuổi , tôi đã biết giấu cây gậy bà để trước cửa nhà ra chỗ khác để tránh cho mẹ những trận đòn thâm tím. Bố vẫn kiên quyết ở bên mẹ và chăm sóc chúng tôi.Mẹ vẫn là người vợ đảm hiền, là người con dâu hiếu thuận , cắn răng chịu dựng không một lời than thở.

Thời gian trôi đi , cuộc đời ai nói trước được chữ “ngờ “. Khi công việc của bố thuận lợi , thăng quan tiến chức , kinh tế gia đình khá giả hơn , bố đã rời vòng tay mẹ để đến bên người đàn bà khác . Mẹ sốc . Ngày ấy tôi tưởng mẹ phát điên, vì đêm nào mẹ cũng lảm nhảm , lúc khóc , lúc cười , đòi đi lung tung. Mẹ ngất trong phòng tắm, chúng tôi phát hiện ra gọi xe cấp cứu. Bố nhìn mẹ nằm đấy , lạnh lùng quay lưng đi…Ra viện, mẹ quỳ xuống xin bố hãy vì con cái mà kín đáo , đừng để tai tiếng ra ngoài , mẹ sẽ chấp nhận tất cả. Nhưng rồi mẹ cũng không giữ được người đân ông của cuộc đời mình , người mà mẹ đã yêu thương và hi sinh rất nhiều.

Mẹ sút mất 6kg, gương mặt hốc hác , đôi mắt buồn rười rượi. Mẹ luôn nói chúng tôi là tài sản vô giá mà ông trời ban cho mẹ, là nguồn sức mạnh để mẹ vượt qua tất cả. Mẹ dành tất cả cho chúng tôi tình yêu thương của một người mẹ và của cả một người cha. Bố bỏ đi không chút trách nhiệm khi em tôi tốt nghiệp lớp 12 , con tôi cũng vừa tốt nghiệp cao đẳng. Mẹ chạy đôn chạy đáo lo việc cho con cái.

Tôi nhận quyết định công tác cách nhà 50 cây số. Ngày đi nhận việc, trời mưa tầm tã , 5 giờ sáng đã phải lên đường , một thân một mình với chiếc ba lô nhỏ.Nhìn mẹ nước mắt lưng tròng lòng tôi đau như cắt không muốn dời xa. Mẹ sẽ buồn và cô đơn lắm. Nhà có mỗi đứa con gái chấy giận lúc nào cũng quẩn quanh mẹ.



Sau hai năm công tác , tôi gặp và yêu anh. Khi đưa anh về nhà ra mắt , mẹ tôi phản đối kịch liệt. Anh gầy còm không chút sức sống , là con một trong gia đình khá giả , quen được chiều chuộng, tôi về làm dâu sẽ vất vả lắm. Ở nơi xã , không gia đình , không anh em bạn bè thân thích , lúc khó khăn lấy ai mà nương dựa. Thân cô , thế cô , mẹ sợ tôi lại đi theo vết xa đổ của mẹ. Đã có lúc mẹ căng thẳng không nhìn mặt tôi, Nhưng rồi trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, cuối cùng mẹ cũng đồng ý. Bà nội tôi vốn không ưng cháu rể tương lai nên ra sức chì chiết mẹ, thương con mẹ lại hết lời van xin.Mẹ làm theo tất cả yêu cầu của bà để cho tôi có được một đám cưới vui vẻ, tròn đầy.

Nhiều người bảo tôi giống mẹ. Và sự giống nhau đó không chỉ ở tính cách mà ở cả sự bất hạnh. Một năm sau ngày cưới , vợ chồng tôi li hôn. Tôi cũng không níu giữ được người đàn ông của mình giống như mẹ không níu giữ được bố. Tôi đau đớn, suy sụp tưởng như không thể vượt qua được. 25 tuổi , tôi một đời chồng, tương lai của tôi gần như đóng lại . Mẹ thương con đến thắt ruột thắt gan , đôi mắt mẹ trũng sâu , thâm quầng. Em tôi kể , những ngày chị đi mẹ không ngủ được, đêm đêm mẹ lại ra phòng khách ngồi một mình và khóc. Vậy mà trước mặt tôi mẹ luôn cứng rắn , động viên tôi cố gắng , phải biết chăm sóc cho bản thân mình. Những đêm nằm cạnh mẹ , thỉnh thoảng thấy mẹ giật mình tỉnh giấc , vỗ nhè nhẹ lên người tôi và hỏi : ” Ngủ được không con … Đừng nghĩ ngợi , nhắm mắt ngủ đi. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi “. Nước mắt giàn giụa , không dám khóc thành tiếng , giờ tôi mới hiểu nỗi đau mà mẹ đã phải trải qua. Và tôi hận , hận bố tôi và người mà tôi đã từng gọi là chồng. Mẹ không trách móc gì chồng tôi. Mỗi khi tôi về , mẹ lại đưa tôi đến ngôi chùa cách nhà 2 cây só để nghe giảng đạo Phật. Tôi thấy lòng mình thanh thản , tĩnh lặng lạ thường. Mẹ nói : ” Cho đến giờ , mẹ không còn hận bố các con nữa . Ông ấy đã có cuộc sống riêng, đó là con đường mà ông ấy lựa chọn. Mẹ có các con , các con ngoan ngoãn, trưởng thành là niềm hạnh phúc lớn nhất của mẹ. Mẹ đã cho bà nội các con thấy mẹ đủ sức che chở và nuôi dạy các con khôn lớn . Hãy sống bao dung với mọi người . Đừng hận thù ai cả. Con hãy ngẩng cao đầu sống để không hổ thẹn với chính mình . Mẹ tin con mẹ “.

Tôi gục đầu vào lòng mẹ mà khóc. Mẹ của con , con cảm ơn ông trời đã cho con được làm con của mẹ. Con sẽ ngẩng cao đầu tự tin bước tiếp trên con đường của mình . Xin mẹ hãy luôn ở bên con… kiếp này , kiếp sau , và mãi mãi về sau.

(...)

Theo: Truyennganhay

Được thể hiện qua giọng đọc : Nhím Xù

Kỹ Thuật: Nhím Xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn



 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

back to top