Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hồn ma báo oán chỉ mặt kẻ chặt xác phi tang

2014-10-06 19:30

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Cuối cùng lời oan hồn báo oán là có thật, 2 kẻ thủ ác đã bị bắt theo đúng lời trong mộng của Tiểu Phi. Cái chết oan uổng đã khiến cô gái chết mà không siêu thoát, vì thế oan hồn của cô đã trở về báo mộng tố giác kẻ phạm tội hay chính những kẻ gây ra tội ác đã “thần hồn nát thần tính” để rồi tự chui đầu vào cùm…

Gã taxi đồi bại


Ngày định mệnh của Tiểu Phi bắt đầu từ chiều 30-4-1986, khi cô bước ra khỏi cơ quan để bắt xe taxi trở về nhà. Hôm đó, cô đang rất vui vì công việc của cô được đánh giá cao. Chiếc xe taxi chạy dọc đường Trường An. Người lái xe taxi nhìn có vẻ rất nho nhã và nói chuyện cũng khá lịch sự khiến cô có đôi chút cảm tình. Nhưng Tiểu Phi đâu có nhận ra ánh mắt của gã lái xe thỉnh thoảng lại liếc vào ngực mình đầy thèm muốn.

Khi xe đến gần nhà cô ở Phong Đài, cô yêu cầu tài xế dừng xe lại ở bên đường. Tiền taxi cô phải trả là 35 tệ nhưng vì kiếm cớ giữ cô lại, gã lái xe nói rằng không có tiền trả lại. Tiểu Phi định bỏ qua số tiền lẻ ấy nhưng gã lái xe lại tỏ vẻ lịch sự nói: “Không, xe chúng tôi làm ăn đàng hoàng, không bao giờ thiếu khách một xu”, và ngỏ ý chở cô gái về nhà mình lấy tiền thừa trả lại. Cô gái nghe hắn khăng khăng nói vậy nên không chút nghi ngờ lên xe. Trước khi lên xe, cô có ghé vào một trạm điện thoại công cộng ngay gần đấy gọi điện về nói rõ sự tình cho cha mẹ đỡ sốt ruột.

Chiếc xe chạy vào khu đất trống của một cơ quan rồi dừng lại bên một căn lều chống động đất. Lúc này trời đã tối. Hắn ta nói với cô: “Đây là căn lều chống động đất của cha tôi. Cô đi đường nhiều chắc cũng mệt. Mời cô vào lều uống nước nghỉ ngơi cho đỡ mệt rồi tôi đưa cô về”. Tiểu Phi cả tin theo hắn vào trong lều, không chút nghi ngờ. Cô vừa bước vào, tên lái xe liền chốt cửa lại rồi đè cô ra hãm hiếp. Cô gái cố chống cự nhưng nào có ích gì.



Thỏa mãn thú tính xong, tên lái xe lo sợ cô gái sẽ tố cáo mình liền nghĩ rằng giết quách cô cho xong. Nghĩ sao làm vậy, hắn lấy chiếc tất siết cổ cô gái đến chết. Khi hắn đang ngồi thừ bên cái xác không biết phi tang nó thế nào thì em ruột gã là cán bộ Ủy ban Kiểm tra kỷ luật của một nhà máy lớn ở khu Thạch Cảnh Sơn tình cờ ghé qua và phát hiện. Hắn vội cầu xin em trai giữ kín bí mật và giúp gã phi tang cái xác. Hai anh em liền cưa cái xác ra làm đôi rồi chôn vào hai cái hố sâu gần đó. Chôn xong, bọn chúng đốt sạch quần áo, giấy tờ, thu dọn hiện trường như chưa từng có điều gì xảy ra trong căn lều này.

Ngày 29-6-1993, khi nghe tin ngôi lều chống động đất trên mảnh đất trống của Cty sẽ được dỡ để thi công, Lưu Tuấn lo sợ các công nhân sẽ đào được hài cốt của cô gái năm xưa liền đem chuyện này kể với anh. Nghe kể, Lưu Kinh bàn với em đào bộ hài cốt đi phi tang. Đêm hôm đó, khi bọn chúng đang hì hục tìm kiếm, đào bới thì thấy bảo vệ đi qua nên đành phải bỏ dở. Đào mãi mà không thấy cái xác, Lưu Kinh nản, bảo em thôi khỏi cần đào nữa, nếu bộ xương có bị phát hiện thì cứ coi như không biết thì chẳng ai kết tội được mình. Lưu Tuấn vẫn run nhưng đành nghe theo anh.

Một nửa bộ hài cốt


Đến ngày 5-7-1993, các công nhân đào đất thi công trong khu đất này đã bất ngờ đào được một bọc hài cốt gần căn lều chống động đất. Điều lạ là đây không phải bộ xương người nguyên vẹn mà chỉ có nửa thân dưới. Họ nghi ngờ có điều gì uẩn khúc nên vội vàng đi báo CA. Phần hài cốt ngay lập tức được đưa đến phòng kỹ thuật hình sự để làm giám định pháp y. Các bác sĩ pháp y kết luận: Đây là phần xương thân dưới của một phụ nữ 20 tuổi, cao khoảng 1m55, thời gian tử nạn đã trên 5 năm.

Với việc chỉ tìm được phần thân dưới của bộ hài cốt, CQĐT xác định đây là một vụ án giết người nghiêm trọng, dã man. Nạn nhân bị giết rồi còn bị cưa làm đôi trước khi đem chôn. Cảnh sát quyết tâm phá vụ án lôi hung thủ ra ánh sáng. Qua điều tra, các trinh sát xác định người quản lý căn lều chống động đất cách đây khoảng 5 năm là một công nhân già họ Lưu. Ông và hai cậu con trai Lưu Kinh và Lưu Tuấn từng ở đó. Cảnh sát tập trung mũi nhọn điều tra vào cậu con cả Lưu Kinh làm nghề lái taxi của ông ta.

Cảnh sát tìm hiểu một số người phụ nữ từng qua lại với Lưu Kinh thì họ đều nói rằng Lưu Kinh vẻ ngoài hào hoa, phong nhã nhưng thực chất là một kẻ háo sắc, vũ phu, tàn nhẫn… Những phụ nữ này nếu không rời bỏ hắn ta vì không thể chịu được việc hắn chửi bới, đánh đập, dọa dẫm thì cũng bị hắn ruồng rẫy sau một vài tháng.

Trước các cán bộ điều tra, khác với người anh, Lưu Tuấn không che giấu được vẻ sợ hãi, nhưng giống với anh hắn, Lưu Tuấn cũng khẳng định mình không biết gì hết. Chỉ đến khi người bảo vệ già bước lên làm chứng trước tòa rằng đêm ngày 29-6-1993 thấy Lưu Kinh và Lưu Toàn đào bới ở hiện trường thì hắn mới giật mình và im bặt.

Người bảo vệ đã làm ở cơ quan này nhiều năm nên hầu như ai cũng biết và ai cũng hiểu ông là một người trung thực và có tinh thần trách nhiệm. Những người tham dự phiên tòa còn xì xào rằng lúc bộ hài cốt được công nhân đào lên, bầu trời đang sáng bỗng nhiên tối sầm xuống một lúc. Cô gái chết thảm thế cơ mà. Chắc hồn cô phải linh lắm. Trước nhân chứng và những lời bàn tán như vậy, trong lòng Lưu Kinh và Lưu Tuấn không khỏi hoang mang. Nhưng là một kẻ “rắn mặt” và lì lợm, Lưu Kinh cố lấy lại tinh thần. Sau những phút bối rối không thể che giấu, hắn lại quay ra đổ cho bác bảo vệ già nhìn nhầm.



Oan hồn báo oán?

Khi Lưu Kinh và Lưu Tuấn đang ngồi trong phòng tạm giam thì được cảnh sát đưa lên phòng thẩm vấn hoàn tất một số thủ tục, khai báo trước khi được thả. Bọn chúng vừa đi vừa mừng rơn và hồi hộp. Cuối cùng thì chúng cũng được thả rồi. Cảnh sát đã bó tay vì những chứng cứ chưa đủ kết tội bọn chúng và sự kiên quyết chối tội bất hợp tác đã mang lại cho chúng những lợi thế không thể phủ nhận. Đang làm thủ tục ra trại, 2 anh em nghe được lời nói của mẹ Tiểu Phi nói với điều tra viên rằng bà nằm mộng thấy con gái về báo nếu tìm được phần thi hài còn lại thì sẽ phát hiện ngay ra thủ phạm là ai. Trở về nhà, hai tên vừa mừng vừa lo.

Đấu tranh trong nhiều ngày Lưu Kinh bàn với Lưu Tuấn việc đi đào phần xác còn lại phi tang. Thế là Lưu Kinh và Lưu Tuấn chọn ngày phù hợp mang theo cuốc, xẻng, và bịt mặt. Trong ánh trăng đêm mờ ảo, con đường nhỏ tới căn lều trên mảnh đất trống vào lúc nửa đêm lạnh lẽo không một bóng người. Khu vực hiện trường này đã bị cảnh sát cắm biển cấm vào nhưng không có ai trông coi và dĩ nhiên hai tên vào đó rất dễ dàng. Nhìn thấy gốc nho nơi đã chôn nửa cái xác kia, bọn chúng tiến lại dần. Mảnh đất rộng nên cảnh sát vẫn chưa đào bới được hết và chắc họ cũng không nghĩ xác cô gái lại được chôn gần gốc nho đến thế nên vẫn chưa tìm ra.

Hai tên bắt đầu hì hục đào bới dưới gốc nho. Không còn nhớ chính xác thi thể đã bị băm vằm của cô gái được chôn phía nào của gốc nho nên bọn chúng phải mất một thời gian khá lâu mới chạm được vào mảnh ga giường bọc xác cô gái. Bọn chúng vừa mừng vừa sợ lôi cái bọc đó lên nhưng mảnh ga giường lâu ngày chôn dưới đất ẩm bị mục nên đứt tung.

Hiện lên dưới ánh trăng mờ là phần thi thể của cô gái giờ đây thịt da nát hết chỉ còn lại xương trắng. Cái đầu lâu vẫn còn bết lại những mảng tóc trông thật đáng sợ. Làn khí từ dưới đất xông lên làm bọn chúng choáng váng. Lúc này, Lưu Tuấn run rẩy khấn: “Tôi biết chúng tôi có tội với cô nhưng giờ tôi phải mang cô đi. Mong linh hồn cô siêu thoát và tha thứ cho anh em tôi”. Đang chuẩn bị thu gom đống hài cốt thì đột nhiên một luồng ánh sáng chĩa vào cùng với giọng nói gằn lên dứt khoát: “Các anh đã bị bắt”. Cuối cùng việc oan hồn báo oán là có thật, 2 kẻ thủ ác đã bị bắt theo đúng lời trong mộng của Tiểu Phi, thế nhưng cái cách khiến anh em nhà họ Lưu sa lưới chính là nghệ thuật điều tra của lực lượng cảnh sát Bắc Kinh.

(...)

Tác giả: Theo Pháp luật & Xã hội

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím xù


Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn




 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top