Phát thanh xúc cảm của bạn !

Quỷ Tướng _ Phần 2

2014-10-02 16:11

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù

Hoàng hậu rời đi lúc nào Thiên Thiên cũng không biết, đầu nàng ong ong nhức nhối, nàng chỉ nhớ rõ khuôn mặt hoàng hậu hao hao giống mình, chính là người mà Tiêu Thành Mộ gọi là "Tiếu Tiếu"Thì ra là thế, thì ra là thế.Người hắn thích là đương kim hoàng hậu, khuôn mặt hắn muốn cũng chính là khuôn mặt tương tự mặt hoàng hậu.

Năm năm rồi nàng chưa từng bước ra khỏi cửa lớn của Thanh Liễu các, nàng cảm thấy thế giới bên ngoài xa lạ đến đáng sợ, chỉ chú ý tới bóng hình áo đen phía trước, ra sức đuổi theo hắn, nhưng nàng làm sao theo kịp, chỉ vòng vo vài vòng, nàng đã lạc mất người kia.

Thiên Thiên vẫn mặc y phục mỏng manh ngày hôm qua, người qua đường đều dùng ánh mắt kỳ quái nhìn nàng, nàng ôm chặt đàn tỳ bà, đầu ngón tay xiết chặt đến mức trắng bệch, đưa mắt nhìn bốn phía, không có người thân, không nơi nương tựa. Dường như thời gian đã quay ngược lại đêm đông năm năm về trước, nàng bị bọn cướp hại nhà tan cửa nát, một mình lên kinh thành, dấn thân vào thanh lâu, những năm tháng tối tăm nhất của cuộc đời nàng...

Nhưng nhờ có những năm tháng ấy, mà nàng có thể gặp được một người đáng giá đến vậy.

"Cô đi theo ta làm gì?" Giọng nói trầm thấp vang lên, Tiêu Thành Mộ đi vòng vèo cuối cùng cũng quay lại, hắn lạnh lùng nói; 'Ta đã chuộc cô, giờ cô là người tự do, từ nay về sau, kiếm nghề khác mà mưu sinh."

Hắn cao hơn Thiên Thiên rất nhiều, dưới ánh sáng ban mai lại khiến người ta cảm thấy vô cùng an tâm. Giống như năm đó, khi cố hương rơi vào tay giặc, kẻ cướp hoành hoành, hắn thống lĩnh kỵ binh giành lại thành trì, chém mấy trăm tên cướp, Thiên Thiên vĩnh viễn không quên được bóng hình cưỡi trên lưng ngựa đó.

Người ta nói hắn là một viên tướng ma quỷ, nhưng Thiên Thiên lại cảm thấy, hắn là một thần tướng anh dũng, bảo vệ nước Vệ không bị giặc phỉ xâm lăng, đây mới là một vị tướng quân chân chính.

Tiêu Thành Mộ thấy nàng đứng yên, liền đưa túi tiền của mình cho nàng: "Tự tìm lối ra đi."

Thiên Thiên lắc đầu, chỉ lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt vẫn ngập tràn sợ hãi dè dặt. Tiêu Thành Mộ nhìn mặt nàng, nhất thời lại thất thần, hắn chuyển tầm mắt, xoay người rời đi. "Tùy cô."

Nàng vội vã đi theo hắn.



Sau khi Thiên Thiên theo Tiêu Thành Mộ trở về phủ Trấn Viễn tướng quân, nàng được sắp xếp ở trong một tiểu viện nhỏ, đã rất lâu rồi nàng mới có cuộc sống an nhàn như thế này, nhưng kể từ đó nàng cũng không còn gặp lại Tiêu Thành Mộ.

Đến tận tháng năm, trong cung truyền ý chỉ, hoàng hậu về thăm nhà mẹ đẻ đi ngang qua phủ Trấn Viễn tướng quân, sẽ tới quý phủ nghỉ tạm một hôm. Vì nghênh đón chuyện "tạm nghỉ" của hoàng hậu mà công việc trong phủ Tướng quân bận rộn hẳn lên. Việc này cũng không liên quan đến Thiên Thiên, nhưng đêm trước khi hoàng hậu tới, nàng lại gặp được Tiêu Thành Mộ trong hoa viên của phủ tướng quân.

Hắn lại đang ngồi uống rượu trong đình. Thiên Thiên đứng cạnh bờ rào hoa dâm bụt nhìn hắn một lát, vừa định xoay người rời đi lại nghe thấy hắn nói: "Đứng lại." Thiên Thiên ngoan ngoãn đứng lại, hắn lại nói: "Đàn cho ta một khúc nhạc."

Nàng không mang đàn tỳ bà theo nên vô cùng bối rối, lại không biết hắn lấy từ đâu ra một cây đàn tỳ bà, đặt lên bàn nói: "Dùng nó mà đàn."

Thiên Thiên đi lên phía trước, thấy trên bàn là một cây đàn tỳ bà tinh xảo, đôi mắt nàng tỏa sáng, cẩn thận vuốt ve, tới cuối đàn nhìn thấy một chữ "Tiếu". Thiên Thiên ngẩn người, giật mình nhớ lại ngày ấy Tiêu Thành Mộ gọi hai chữ "Tiếu Tiếu" bên tai nàng.

Hóa ra.. Cây đàn này thuộc về Tiếu Tiếu cô nương. Nàng rũ mắt, cũng không hỏi nhiều, chỉ ôm đàn tỳ bà tấu khúc nhạc, vẫn là khúc nhạc buồn thương, giống như muốn muốn cắt đứt ruột gan vậy.

Tiêu Thành Mộ thản nhiên nhìn ánh trăng ngoài đình hỏi: "Vì sao không chịu về nhà?"

Tiếng nhạc đột ngột dừng lại, nàng dính một chút rượu, viết lên bàn: "Không còn nhà để về."

Hắn lại thản nhiên nhấp một ngụm rượu: "Một khi đã như vậy, thì ở lại làm thị thiếp của ta được không?"

Nàng ngẩn ra, lại viết: "Vì sao?"

Ánh mắt hắn mơ màng vì rượu, nhìn nàng mỉm cười: "Bởi vì khuôn mặt của nàng." Hắn cũng không nói thêm lời nào, lảo đảo bước ra khỏi đình. "Nếu nàng đồng ý, ba ngày sau ta sẽ cưới nàng vào cửa."

Trong đình không một bóng người, lúc lâu sau nàng mới trịnh trọng gật đầu.

(...)

Tác giả : Cửu Lộ Phi Hương

Người dịch: Hắc Gia

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù

Kỹ thuật: Nhím Xù

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn. 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Replay Blog Radio: Người dưng mang duyên thầm

Ngày ấy, tôi thích em bởi nụ cười duyên dáng tôi bắt gặp trên phố thị ồn ào. Tôi như kẻ không kiểm soát được lí trí theo em chỉ để ngắm mãi “kẻ dưng mang duyên thầm” làm trái tim ngây dại này say nắng.

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Blog Radio 700: Em không đợi tôi trưởng thành

Thật buồn khi ta đem lòng yêu một ai đó khi chưa có gì trong tay, thậm chí khi ta mới là một cậu trai mới lớn chưa trưởng thành, chưa thể bảo vệ, chở che cho họ. Ta cứ ôm mối tình si ấy mà lớn lên nhưng liệu người có chờ đợi ta không?

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Replay Blog Radio: Đánh cược với cô đơn

Để yêu và được yêu một lần nữa, đôi khi người ta phải đánh cược. Đánh cược với cô đơn, đánh cược với thời gian và nỗi nhớ cồn cào. Đó là lúc chợt nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ bao giờ.

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Tuổi trẻ chính là đúng người sai thời điểm

Trong một bộ phim thanh xuân vườn trường của Trung Quốc nổi đình nổi đám năm nào có một câu nói làm người ta nhớ mãi: “Cậu ấy của năm đó chính là cậu ấy tuyệt vời nhất. Nhưng tôi của mãi sau này mới là tôi tuyệt vời nhất. Giữa những con người tuyệt vời nhất của chúng tôi cách nhau một tuổi trẻ. Dù chạy thế nào cũng không thể thắng được thanh xuân.” Đúng người sai thời điểm chính là như vậy, biết rõ đó là người mình yêu, nhưng không thể thắng nổi thời gian, không thể thắng nổi khoảng cách, cũng chưa đủ trưởng thành để thắng nổi những rào cản của cuộc đời.

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Đừng trên tình bạn dưới tình yêu nữa

Thành càng lớn càng mang nét đẹp trưởng thành, chững chạc. Cậu ấy vẫn luôn điềm tĩnh như nước nhưng chính sự điềm tĩnh ấy lại thu hút người khác giới. Dạo gần đây, hình bóng cậu ấy cứ xuất hiện trong tâm trí khiến tôi ngại ngùng quá thể. Tôi bắt đầu không còn vô tư như trước khi tiếp xúc với Thành.

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Hạnh phúc bắt nguồn từ những điều nhỏ nhất

Tuổi trẻ này thật đáng sống và tuổi trẻ này cũng thật đẹp hãy biết giữ gìn. Hãy trân trọng niềm hạnh phúc vì hạnh phúc không ở đâu xa mà luôn rất gần ngay bên cạnh chúng ta.

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Replay Blog Radio: Anh sẽ đến và lấp đầy khoảng trống tim em

Biết đâu trà là nhân duyên để anh gặp lại cô. Ở nơi nào đó. Anh vẫn tin như vậy

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Blog Radio 699: Anh hạnh phúc rồi, em đành tìm bình yên khác

Mong rằng anh - người nàng từng yêu - sẽ luôn được hạnh phúc bên cô gái ấy. Còn nàng, đành đi tìm sự bình yên khác vậy!

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Replay Blog Radio: Yêu một người đã từng chịu tổn thương

Điều đáng sợ nhất ở cuộc đời này là trong khoảnh khắc nào đó, bất chợt trong đời con người ta phải đối diện với sự cô đơn trống vắng. Cô đơn không phải là không có ai để yêu, không phải không có ai yêu, mà cô đơn vì cảm thấy lạc lõng giữa những tình yêu chật chội.

back to top