Phát thanh xúc cảm của bạn !

CXAN 224: Anh và cappuccino cho tháng 10

2014-10-04 00:15

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Hằng Nga

CXAN - Biết bao điều đã khác xưa nhưng với em những khoảnh khắc bên anh ngày ấy sẽ mãi mãi là những ký ức dịu ngọt của thời thanh xuân, và có lẽ anh cũng thấy vậy, phải không anh? Chàng trai của một thời em đã từng thầm mến.

***

Tặng chàng trai năm ấy em đã từng thầm mến!

Đi chậm rãi qua những con đường được dệt nên bởi muôn vàn những dải nắng lung linh ấm áp, em đưa tay lên hứng một chiếc lá đỏ sậm đang nhẹ chao nghiêng , lấp lánh, óng ánh trong ánh nắng nhạt màu của mùa thu, của tháng mười ấm sực mùi capuchino. 30 tuổi - em vẫn còn tự cho mình những giây phút lười biếng gõ nhịp bước chân trên những con đường nhỏ trải đầy lá khô , tự cho mình một buổi sáng lười biếng trốn việc để tắm mình trong cái nắng thu đầy mộng mơ và tự cho mình một chút, chỉ một chút thôi nhớ đến anh – chàng trai năm ấy em đã từng thầm mến.

Đã bao lâu rồi mình không gặp nhau anh nhỉ? Chợt giật mình khi thấy thời gian sao trôi quá nhanh, ngoảnh lại đã ngần ấy năm mình không gặp lại. 8 năm, đời người chúng ta có mấy lần trải qua 8 năm để mà hoang hoải xa cách, để mà đôi lúc da diết nhớ về nhau? Cũng như lúc này đây, chợt vu vơ nhớ về anh, nhớ về anh - chàng trai có đôi mắt sâu thẳm như xoáy nước, chàng trai có đôi môi mỏng luôn mím chặt, chàng trai đã lén trộm hôn lên trán em khi em ngủ gật trong rạp chiếu phim ngày ấy, chàng trai đã nắm tay em thật chặt trong thang máy đông người bởi sợ sẽ lạc mất nhau, chàng trai đã đạp xe đèo em đi thong dong khắp phố phường Hà Nội trong một ngày thu ngọt ấm – một ngày thu giống như ngày hôm nay vậy.

cappuccino thang 10

Em thở dài, lại thở dài lần nữa, khi khung cảnh chẳng mấy thay đổi, em vẫn ở đây nhưng anh thì đang ở đâu? Em chợt cười, nụ cười nhàn nhạt xen lẫn nỗi buồn thấm sâu thật sâu, em vẫn ở đây, em vẫn vậy chỉ khác là giờ em không còn là cô gái nhỏ năm ấy mỉm cười thật tươi khi nắm tay anh mà lòng bàn tay khẽ run rẩy và ẩm ướt bởi mơ hồ cảm xúc, em cũng không còn là cô gái nhỏ đã ăn gian một bờ vai khi bộ phim không hấp dẫn hơn là giấc ngủ mơ màng trên vai anh. Em gọi là ăn gian bởi cảm giác được gối đầu, yên bình và thoải mái như thế có lẽ em không thể tìm lại được một lần nữa, có lẽ cả tư vị dịu ngọt ẩm ướt của nụ hôn bất ngờ kia nữa em cũng không tìm lại được. Anh có biết khi ấy em đã tỉnh giấc nhưng tham lam hơi ấm của một bờ vai mà vẫn khép mi vờ ngủ và nụ hôn lén của anh đã khiến trái tim em chợt ngọt ngào, chợt thảng thốt, chợt dịu dàng như chính tình cảm không hề nói ra của cả hai chúng ta, năm tháng qua đi và em biết tìm lại ở nơi đâu cảm xúc của ngày hôm qua?

Anh còn nhớ có lần hai đứa mình đã trốn học đi lang thang trong một ngày thu tháng mười đầy nắng nhưng se sắt heo may? Có một chàng trai trẻ và một cô gái nhỏ đã đi bộ bên nhau cả một quãng đường dài thật dài, nói đủ thứ chuyện mà đến giờ em vẫn không thể nhớ mình đã nói những gì mà có thể nói mãi, nói hoài không thấy chán nữa.

Đi mãi đến độ chân mỏi nhừ chúng mình mới bắt chuyến xe buýt số 2 đi từ bờ hồ về nhà, em vốn say xe, cứ lên xe là chọn cho mình một giải pháp đó là ngủ, ngủ và ngủ để khỏi phải đối mặt với cơn say xe khủng khiếp, và anh lại thêm một lần trở thành điểm tựa duy nhất của em. Anh có nhớ em đã giao hẹn với anh, là khi nào đến nơi nhớ gọi em dậy, thế mà anh – chàng trai đáng ghét đã cho em đi thẳng từ bờ Hồ về tận tới Ba La - khi đó là chạm dừng cuối cùng và tài xế buộc phải đuổi cổ hai vị khách cuối cùng là em với anh xuống. Em đã cười như mếu khi nhìn thấy mảnh đất xa lạ em chưa từng đến, đầy bùi đường đỏ quạch với những cách đồng lúa mênh mông. Thế rồi chúng ta lại phải bắt một chuyến buýt để đi ngược lại, em đã hỏi anh sao không gọi em dậy khi đến nơi, anh chỉ lắc đầu và cười. Nụ cười của anh khiến em chợt ngây ngô, trái tim chợt rộn ràng trong lồng ngực, em đỏ mặt với suy nghĩ phải chăng là anh thích em? Em vẫn nhớ những đêm Hà Nội se sắt trong cái lạnh, anh đã đưa em đi ngắm Hà Nội về đêm bên ly cà phê ấm sực, đó cũng là lần đầu tiên em biết đến vị ngọt ấm tan vào tim của ly capuchino, đó cũng là lần đầu tiên em ôm anh thật chặt mặc kệ những cơn gió đêm làm tung bay mái tóc, em chỉ biết đó là giây phút yên bình và ngọt ngào hơn cả.

hoa sữa tháng 10

Thế nhưng thời gian cứ trôi đi thật vội vã, chúng mình cứ thế ở bên nhau, anh không bao giờ nói là anh thích em, hay ừ, anh yêu em đấy, mình cứ lặng lẽ ở bên nhau cho đến một ngày em biết anh có người yêu, là một cô gái ở cùng trường, một cô gái nổi bật hơn em, xinh đẹp và tự tin hơn em của lúc ấy, em chợt thấy mất mát và rồi em dần dần hiểu ra, ừ thì mình đã mến anh, đã mến anh thực sự nhưng giờ làm sao có thể nói ra? Làm sao để bày tỏ khi bên anh giờ đã là người con gái khác? Và thời gian không chờ đợi bất cứ ai, em dần trưởng thành, dần dần quên đi mối tình câm lặng nhưng đầy ngọt ngào thuở ấy, em cũng có người yêu, cũng say mê trong những cảm xúc mới, cũng dần cho mình quên đi hình bóng anh cho đến một ngày anh đến tìm em với đôi mắt đau đớn mất mát. Anh không nói gì, chỉ kéo em ôm thật chặt, thật lâu rồi lặng người nói thật khẽ: “Nếu anh quay lại, em vẫn ở đây chờ anh chứ?”. Nói rồi anh lại tự trả lời: “ Không thể đúng không? Anh biết là không thể quay trở lại, bởi anh đã buông tay em trước, bởi tại anh…” Thế rồi anh đi, anh biến mất khỏi cuộc đời em như thế…

Có những lúc em muốn đi tìm anh thế nhưng em cũng vẽ ra thật nhiều rào cản để không làm như thế, chẳng mấy chốc ngoảnh lại đã 8 năm, 8 năm với biết bao đổi thay, biết bao điều đã khác xưa nhưng với em những khoảnh khắc bên anh ngày ấy sẽ mãi mãi là những ký ức dịu ngọt của thời thanh xuân, và có lẽ anh cũng thấy vậy, phải không anh? Chàng trai của một thời em đã từng thầm mến…
  • Nhím Xù
Lời dịch bài hát "It's Okay, That's Love" (Davichi)

Anh có thấy trái tim em không?
Tại sao nó lại rung động vì anh?
Em đã nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu thêm lần nào nữa.
Thế mà em lại ngốc nghếch nữa rồi.
Sao em lại hạnh phúc thế này.
Chỉ cần nghĩ đến gương mặt của anh thôi.
Hãy ở bên em mãi nhé!

Anh đã đến bên em dịu dàng tựa như cánh hoa bay trong gió.
Rồi nhẹ nhàng gõ cửa trái tim em.
Em yêu anh biết bao.
Trái tim đã đập rộn ràng mỗi khi thấy anh.
Dường như em đã yêu rồi.
Một trái tim đã từng tổn thương, anh sẽ chấp nhận nó chứ.
Sao anh cười ngây ngô thế?
Nhìn thẳng vào mắt em này.
Anh hãy ôm em đi!

  • Tác giả bài viết: Nhím Xù
  • Bài hát sử dụng trong CXAN 224: It's okay, that's love (Davichi)
  • Cảm xúc âm nhạc được thực hiện bởi Hằng Nga, Nhím Xù và Dalink Studio Group.

music for soul

Click vào đây để tham gia chương trình Music for soul

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Điều ước ngàn cánh hạc

Replay Blog Radio: Điều ước ngàn cánh hạc

Rất nhiều người tin vào điều ước khi ta gấp được một ngàn cánh hạc sẽ mang điều ước của ta trở thành hiện thực. Nhưng nếu ta đã chờ đợi qua cả ngàn ngày mà những cánh hạc vẫn chưa mang điều kỳ diệu tới, người ta mong chờ vẫn im lặng, bên ta lại xuất hiện những mối quan hệ mới, nếu như trong lòng không vướng mắc một sự đợi chờ, tình yêu có đến?

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Con tim tôi lại loạn nhịp như khi nghe lời tỏ tình năm xưa. Dù cho bao nhiêu năm có trôi qua, vẫn chỉ có tiếng gọi ấy có thể đem lại cho tôi cảm giác ấm lòng đến thế. Thước phim hồi ức như được tua ngược lại những giây phút tuyệt đẹp của rất nhiều năm trước.

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

back to top