Phát thanh xúc cảm của bạn !

Múp và Yes diệt trừ lũ gián trong bếp ( Aha, mình có mặt - Phần 5 )

2014-10-08 16:20

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Hằng Nga

Một tuần lễ sau, dì dượng Bốn có công chuyện riêng phải về quê nên đem con mèo Múp sang gởi nhà thằng Định vài ngày. Được sống chung với mình trong một ngôi nhà dù chỉ là dăm ba ngày, nhưng mèo Múp cũng mừng lắm, vì có “người” để nói chuyện đỡ buồn. Vả lại thằng Định cũng là một đứa bạn tốt. Nó căn dặn mèo Múp nếu thích ăn uống món gì, cứ nói với mình, mình sẽ nói lại cho nó biết và nó sẽ “phục vụ” mèo Múp tận tình.

Vừa mới nghe thằng Định nói vậy, mèo Múp đã nhõng nhẽo ngay:

-Tớ thèm một dĩa bò bía với một ly chè ba màu.

Thằng Định nhìn mình, lắc đầu:

-Nó làm như tụi mình đang đứng trước cổng trường không bằng…

Mình thuyết phục thằng Định:

-Tao cũng thèm hai món đó nữa, mày mua đi cho tao ăn ké với.

Thằng Định mới vừa đi học về nên đang tới hồi làm biếng đến mức chảy nhớt chảy nhựa ra. Nhưng rồi nghe mèo Múp cứ “meo meo” mãi nó đành phải xách xe đạp ra khỏi nhà, chạy một mạch tới cổng trường.



Trong khi chờ đợi mình và mèo Múp tha hồ trững giỡn mà không sợ ba mẹ thằng Định la mắng, vì ba mẹ nó cũng phải đi làm suốt ngày chẳng có thời gian đâu mà ngủ trưa. Chạy loăng quăng trong bếp một hồi, mèo Múp nhún vai nói với mình:

-Bếp của nhà này tương đối đầy đủ tiện nghi nhưng mà hôi quá!

-Hôi?

Mình ngạc nhiên hỏi mèo Múp.

-Ừ. Hôi lắm. Nhất là mùi gián. Chung quanh đây toàn là mùi gián khiếp quá. Tớ có thể nhìn thoáng thấy vài con gián đang thập thò trong hang.

Mình kinh ngạc không tin nổi những điều mèo Múp nói vì trong suốt thời gian sống trong nhà thằng Định, mình chẳng nhìn thấy con gián nào cả! Mình chỉ ngửi thấy toàn mùi thơm của cá chiên, thịt nướng và tôm kho. Nó hỏi mình:

-Ban đêm cậu đi ngủ lúc mấy giờ?

-8 giờ. Có thể sớm hơn. Ăn cơm xong là mình lẻn lẻn ra sân sau, chui vào trong tấm nệm ấm áp và ngủ một mạch đến sáng.

-Chèn đét ơi! Gì mà sướng dữ vậy trời! Người ta nuôi chó để giữ nhà còn cậu thì lẻn lẻn đi ngủ lúc 8 giờ tối!

-Nhà thằng Định cửa sắt hai, ba lớp. Họ đâu cần gì đến tớ đâu.

-Thì… cũng được đi. Ban ngày cậu có ngủ không?

-Có. Hễ thằng Định đi học là tớ đi… ngủ.

-Hừm. Hèn gì cậu chẳng bao giờ nhìn thấy lũ gián cả. Tối nay tớ và cậu sẽ rình bắt gián, để giữ cho nhà bếp sạch sẽ chứ hôi gián quá tớ ăn uống không nổi.

Mình ngần ngừ:

-Ban đêm tớ không nhìn thấy gì hết.

Mèo Múp cam đoan:

-Cậu là chó mà, ban đêm cậu nhìn rõ hơn cả ban ngày nữa đó. Tin tớ đi, tớ là mèo mà, tớ nói không có sai đâu. Người ta hay nói “ngu như chó” chứ chẳng ai nói “ngu như mèo” cả, vì loài mèo của tớ rất thông minh, và biết hết mọi thứ!



Đến lượt mình “hừm” lên một tiếng, nhưng đành im lặng. Vì hình như nó nói đúng. Lúc còn làm người con nhỏ Ngọc Duyên đã tỏ ra khôn lanh hơn bọn con trai khờ khạo và ngu ngốc cùng lứa tuổi rồi, bây giờ chuyển sang làm mèo hình như nó còn khôn lanh hơn nữa. Lúc nào dì Bốn cũng mang nó ra làm gương để bắt mình “noi theo”.

Nào là mèo Múp biết rửa tay trước khi ăn cơm. Xời, ngồi liếm láp hai bàn chân trước cho khô thì có gì đâu là khó. Mình cũng ngồi liếm chân hoài khiến thằng Định phải cáu gắt lên: “Mày chẳng biết làm chó gì cả. Chỉ có mèo mới liếm chân chứ chó nào mà liếm chân. Người ta thấy mày liếm chân hoài, người ta tưởng mày là mèo bây giờ!” Mình trả lời tỉnh bơ: “Nhiều người già khằn mà còn chưa biết làm người là như thế nào, huống gì tao mới chuyển qua làm chó chỉ có vài tuần hà”. Nghe vậy thằng Định cũng im re luôn.

Nào là mèo Múp biết soi gương ngắm nghía trước khi yểu điệu thục nữ bước ra khỏi nhà, đi dạo lòng vòng chung quanh sân trước. Chèn ơi, nếu dì Bốn nhìn thấy con Ngọc Duyên hồi nó còn làm người, có lẽ dì Bốn không ngạc nhiên khi nhìn thấy một con mèo tam thể nhỏ đứng õng ẹo trước gương đâu. Lúc đó nó “điệu thấy bà cố” luôn. Nó từng tuyên bố mỗi ngày nó đeo một cặp bông tai khác nhau. Trong suốt một tháng trời, không có bông tai nào giống bông tai nào. Đến ngày thứ ba mươi mốt hoặc ngày thứ ba mươi hai, nó mới chịu trở lại cặp bông tai đầu tiên.

Thôi nhắc lại chuyện cũ về con Ngọc Duyên bấy nhiêu đó cũng đủ rồi, bây giờ nói tiếp chuyện mèo Múp với mình chuẩn bị tấn công lũ gián. Sau khi nhíu mày suy nghĩ một hồi, mình mới nói với mèo Múp rằng:

-Các nhà khoa học đã chứng minh gián là loài côn trùng sống rất dai, hầu như không bị giết chết bởi chất hóa học hoặc dung dịch diệt trừ kiến gián. Vậy cậu định giết gián bằng cách nào, nói cho tớ biết được không?

Mèo Múp lại nhún vai (điệu như hàng hiệu) và trả lời:

-Đơn giản thôi: Gián sợ nước miếng mèo. Trong nước miếng của mèo có một chất độc cực mạnh làm cho gián bị dị ứng và sau đó toàn thân nó bị tê liệt. Trong vòng vài phút sau là lũ gián chết hàng loạt.

Mình thắc mắc:

-Nhưng mà làm sao gián bị “trúng chưởng lực” nước miếng mèo?

Mèo Múp đáp tỉnh bơ:

-Tớ sẽ liếm từng con một.

-Liếm?!

-Ừ. Tớ sẽ liếm từng con một. Cậu không phải lo sợ cho tớ. Cậu chỉ cần mở hai con mắt tỉnh táo mà xem tớ tiêu diệt lũ gián nè nha.

Bóng tối bao trùm căn bếp nhỏ thật nhanh. Khi chung quanh không còn một ánh sáng nào, mèo Múp và mình đã có mặt tại đó, hai đứa đi đi lại lại thật lặng lẽ. Mình không ngờ mắt mình có thể nhìn xuyên qua màn đêm dày đặc một cách kỳ diệu như vậy. Cứ như mình được trang bị cặp mắt kính bằng tia hồng ngoại, có thể nhìn thấy mọi vật rõ ràng như giữa ban ngày. Vậy mà bấy lâu nay mình chẳng biết gì cả, cứ quen thói ăn cơm tối xong là lẻn lẻn chui vào trong chuồng gỗ, vùi đầu giữa hai lớp nệm ấm áp, thẳng cẳng đánh một giấc đến sáng bạch mới chịu mở mắt ra. Hèn chi mình cứ tưởng thị lực của mình vẫn giống như thuở còn làm người, quả thật là mình chẳng có kinh nghiệm làm chó đúng như lời thằng Định từng nói.

Tác giả: Nhà văn Nguyễn Thị Bích Nga
Andrew Lang

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Hằng Nga

Kỹ thuật : Nhím Xù


(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

back to top