Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mở lòng ra đi cô gái… như em (Thì thầm 400)

2014-10-08 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Em biết không chúng ta chỉ có một lần để sống, tuổi trẻ chỉ đi qua một lần, chúng ta sinh ra có quyền yêu và được yêu.Thế nên em hãy là chính em, đừng là ai khác, hãy yêu khi còn có thể và đón nhận tình yêu khi em còn mong muốn.



Cô gái như em sao lại ương bướng như thế, chỉ thích làm theo ý mình mà không chịu nghe ai để rồi tự mình đau đớn muộn phiền?

Cô gái như em sao lạ lùng đến thế, cứ thích la cà dạo phố rồi cà phê một mình đắng chát hả em?

Cô gái như em sao cứ thích đi trong mưa như vậy, cái cảm giác những hạt mưa cứ tát vào đến rát cả mặt như vậy không đau sao em?

Cô gái như em sao cứ thích nhìn bọn con trai chúng tôi với đôi mắt hình viên đạn và luôn tự xây cho mình một bức tường lửa để né tránh chúng tôi?

Cô gái như em sao lại mạnh mẽ như vậy, tự nấu cho mình bát cháo thơm lừng và uống hết tất cả những viên thuốc đắng kia một cách ngon lành như đang ăn kẹo ngọt vậy?

Cô gái như em sao cứ thích cho cả hai tay vào túi mà không chịu đưa tay đây tôi nắm có phải ấm áp hơn không?

Cô gái như em sao cứ thích vùi mình trong chăn với mớ tiểu thuyết nhuốm màu chia ly buồn bã mỗi ngày mà chả thèm một lần cùng tôi bước ra ngoài ngắm phố xá đông vui?

Cô gái như em sao lại hay nhăn mặt lại mỗi lần có tiếng chuông tin nhắn hay điện thoại, em chán ghét hay em sợ những âm thanh đó hả em?

Cô gái như em sao tôi chỉ thấy mở cửa khi cơn mưa ào đến rồi lại khép kín khi mưa tan đi mà không chịu mở toang cánh cửa đón ánh nắng ban mai chiếu rọi, em thích mưa và bóng đêm sao?

Cô gái như em sao cứ thích hát vu vơ rồi mỉm cười một mình chứ không chịu ban phát cho ai một nụ cười của em?

Cô gái như em chỉ thích cà phê, yêu mưa và làm bạn với tiểu thuyết chia ly chứ không chịu dành một khoảng trống nào cho những thằng con trai như tôi.Có phải những cô gái Sư tử đều mạnh mẽ và khép kín như vậy không em?



Em à dù em có diễn tốt như thế nào thì tôi vẫn biết em à, tôi biết người con gái như em không phải như vậy, chỉ là em đã từng tổn thương, trái tim em mang nhiều vết xước, nước mắt trong em từng cạn khô vì tình yêu, vì một thằng đàn ông không xứng đáng.

Em làm những gì mình thích để thỏa mãn ước muốn tuổi trẻ, thỏa mãn cái tôi to lớn.

Em thích cà phê vì nó cũng đắng như những gì em đã và đang nếm trải.

Em hay đi trong mưa vì em chỉ có thể khóc trong mưa và sẽ không một ai biết, em muốn mưa cứ tát vào em thật mạnh để em thức tỉnh, để em mạnh mẽ đối mặt với bảo giông.

Em xa lánh chúng tôi bằng những bức bình phong lạnh lẽo của em, em sợ chúng tôi đến và làm em tổn thương, em sợ chúng tôi đánh cắp trái tim em lần nữa.

Em đã từng được người ta chăm chút cho từng viên thuốc từng muỗng cháo để rồi khi người ta đi em đã phải loay hoay một mình và biết phải tự chăm sóc mình thay người ấy.

Em cứ sợ tay mình lạnh rồi sẽ nắm nhầm một bàn tay khác nên cứ khư khư không để lộ hay bàn tay ra ngoài khi đông về.

Em cứ thích thả hồn mình trong từng câu chuyện để kiếm tìm mình trong đó, kiếm tìm chút kỉ niệm của tình yêu năm nào, hy vọng một chút cảm giác yêu thương xưa cũ.

Em không phải không thích tin nhắn hay cuộc gọi mà vì em sợ cái cảm giác thất vọng khi những thứ đó không đến từ người em mong muốn.

Em cũng thích lắm ánh bình minh những ngày ấy nhưng từ ngày người ta đi em đã giam mình trong bóng tối nên đã thành thói quen của em từ lúc nào mất rồi.

Em hát vu vơ để lòng mình được mở cửa rồi bất chợt mỉm cười vì thấy mình thật ngốc ngếch nhưng chả thèm cười cùng ai vì sợ người ta sẽ yêu nụ cười tinh khôi của em lắm.

Có phải đọc đến đây thì em đang cảm thấy tôi đã nhìn thấy hết tâm can em, lột hết những lớp ngụy trang bên ngoài của một cô nàng Sư tử kiêu hãnh không? Thật ra thì em không cần phải như thế đâu, chính đôi mắt em đã phản lại em, nó đã tố giác nỗi buồn, sự yếu đuối và cả nỗi cô đơn mà em đã cố giấu. Sao em cứ phải trốn chạy hiện tại, vùi mình trong quá khứ và sợ tương lai chạy đến. Nếu em muốn mạnh mẽ thì hãy can đảm đối mặt với chính mình, với chính nỗi đau của mình và tự chữa lành vết thương đó chứ đừng làm mọi thứ để che đậy nó đi.

Em biết không chúng ta chỉ có một lần để sống, tuổi trẻ chỉ đi qua một lần, chúng ta sinh ra có quyền yêu và được yêu.Thế nên em hãy là chính em, đừng là ai khác, hãy yêu khi còn có thể và đón nhận tình yêu khi em còn mong muốn. Bởi vì không phải người này làm em đau thì người kia sẽ làm em khóc.Chẳng qua là tình yêu đích thực của em chưa đến, người tình định mệnh của em chưa xuất hiện, chắc có lẽ anh ta cũng đang loay hoay lạc đường giống em trên con đường tìm đến hạnh phúc đích thực của đời mình. Tin tôi đi, yêu thương là định mệnh và những người là định mệnh của nhau sẽ tìm đúng đường về. Mở lòng ra em nhé!

  • Thì thầm được gửi từ bạn đọc Tiểu My

Thì thầm số 400 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)




Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn trân trọng chính mình

Khi bạn tìm thấy một người yêu bạn thật lòng, bạn sẽ không phải trưởng thành, sẽ không phải mỗi ngày tìm cách làm cho anh ấy vui còn bạn thì buồn. Chúc bạn sớm ngày tìm được một người như vậy nhé, tình yêu luôn có khởi đầu đẹp nếu bạn yêu thương và trân trọng chính mình.

 Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Replay Blog Radio: Đừng yêu ai đó quá nhiều và đợi chờ người tình quá lâu

Việc yêu và chờ đợi một người đôi khi giống như đánh cược, được thì ăn cả mà ngã thì trắng tay. Những năm đằng đẵng đợi chờ có khi đổi lại bằng những giọt nước mắt khóc thầm trên vai một người.

back to top