Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yes tìm về chốn cũ nhưng người xưa đâu? ( Aha, mình có mặt - Phần 6)

2014-10-11 18:09

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Hằng Nga

Nghe mình nói vậy, mèo Múp cũng hứa sẽ sát cánh bên mình cho đến khi nào dì dượng Bốn từ dưới quê trở lên thì mới thôi.Thế là hai đứa nắm chân nhau thật chặt, cam kết sẽ giúp đỡ nhau mãi mãi, không bao giờ từ bỏ nhau, không bao giờ phản bội nhau, không bao giờ chia tay nhau, “chỉ có cái chết mới chia lìa” nhau thôi.

Mèo Múp trịnh trọng khẳng định:


-Người ta thường nói: Ghét nhau như chó với mèo. Nhưng với tớ, cậu là đứa bạn chó đầu tiên và cũng là duy nhất. Tớ cảm thấy cậu tốt hơn mấy thằng con trai nghịch ngợm như quỷ sứ ở trong trường nhiều. Sau này khi nào tụi mình được trở lại làm người, tụi mình sẽ là bi-ép và là ghi-ép của nhau nha.

Mình cảm động trước những lời nói của nó, nhưng cũng thắc mắc:

-Bi-ép và ghi-ép là gì?

Mèo Múp cười mím chi (ờ mà lúc này nụ cười của mèo Múp bỗng nhiên dễ thương chi lạ) và nói dịu dàng giải thích:

-Bi-ép là boyfriend. Ghi-ép là girlfriend.



Hiểu ra, mình bất chợt sượng sùng, nhưng cũng cảm thấy thinh thích. Trong thời gian chịu đựng hoạn nạn này, giữa mèo Múp và mình cùng nhau chia sẻ biết bao nhiêu niềm vui và nỗi buồn, hai đứa không hề giấu diếm với nhau điều gì, thậm chí rất nhiều lần hai đứa cùng đứng “tè” trước mặt nhau. Chính mèo Múp còn dạy mình cách tè làm sao cho giống một con chó, nếu là chó đực thì tè như thế này, nếu là chó cái thì tè như thế này. Rồi hai đứa trững giỡn với nhau, thọt lét nhau, cùng cười hinh hích với nhau suốt cả buổi cho đến khi dì Bốn phải la lên, hai đứa mới chịu nín.

Nếu sau này trở lại làm người, mình là bi-ép của Ngọc Duyên, còn nó là ghi-ép của mình, điều đó càng tốt chứ sao nữa! Thế là mình gật đầu bằng lòng.

Đêm đó trong giấc ngủ mình không nằm mơ thấy ghi-ép Ngọc Duyên, mà lại mơ thấy vị Thần Đạo Đức mới ngộ. Ông nháy mắt với mình nhưng không nói gì hết làm mình thấy quê quê. Vậy là ông biết rõ chuyện mèo Múp với mình đã giao ước trở thành boyfriend và girlfriend của nhau rồi. Mình giả bộ tảng lờ nhìn sang chỗ khác, cố gắng che giấu khuôn mặt đang đỏ bừng lên.

-Cháu vừa làm xong điều tốt thứ ba. Cháu tiến bộ lắm. Chỉ còn 7 điều tốt nữa thôi là cháu có thể trở lại thành người, và lúc bấy giờ cháu sẽ hiểu được làm người thật hạnh phúc biết bao!

Mình ngạc nhiên, la lên:

-Ủa, cháu mới làm xong một điều tốt sao ông? Cháu đã làm gì vậy? Sao cháu không biết cà. Cháu nhớ cháu đâu có làm gì đâu?

-Diệt trừ lũ gián là một điều tốt đó cháu. Cháu đã góp phần giữ gìn sạch sẽ cho môi trường sống chung quanh cháu. Đó là điều tốt không ai nhận ra nhưng ta nhận ra.

Nói xong vị Thần Đạo Đức biến mất.



Mình thức giấc, trong lòng bất chợt bồi hồi xao xuyến. Không khí bên ngoài càng lúc càng lạnh hơn nhưng trong lòng mình không hiểu sao vẫn cảm thấy vô cùng ấm áp.

Những ngày cuối năm chậm chạp trôi qua cùng với thời tiết thay đổi đột ngột một cách lạ lùng. Từ khi bị làm kiếp chó, mình có nhiều thời gian rảnh rỗi hơn để suy nghĩ và cũng ngộ ra được một số điều. Chẳng hạn như không khí mỗi ngày trong tuần đều có một mùi khác nhau: Thứ Hai và thứ Ba có mùi dở nhất, càng ngửi càng thấy uể oải trong người. Thứ Bảy và Chủ Nhật có mùi ngon nhất, cái mùi chỉ khiến cho người ta muốn xách xe chạy ra đường nhong nhong, hoặc chui vào quán cà phê, hoặc lang thang trong các khu du lịch như Bình Quới hoặc Giang Điền.

Chẳng hạn như tâm trạng của từng người cũng có mùi vị riêng. Người đang vui có mùi thơm của kem vanille trộn mứt đào khiến người khác chỉ muốn lại gần hít hà cho đã. Người đang buồn có mùi cơm chiên nước mắm ớt tỏi, mới ăn vào thì ngon nhưng ăn xong thì nặng bụng, không muốn ăn thêm chén thứ hai. Người đang giận dữ có mùi mắm bò hóc phơi nắng ba ngày, lũ ruồi đánh hơi cũng không dám bay đến gần đừng nói là người khác. Nếu lỡ ngửi phải mùi mắm bò hóc thì nên tránh ra xa thì tốt hơn.

Nghĩ ngợi lẩn thẩn mãi đâm ra mình nhớ nhà ghê gớm, thế là mình quyết định tìm đường về nhà, gặp mặt Ba Má xem thử mọi chuyện như thế nào, có ổn thỏa sau khi mình biến mất một cách đột ngột hay không? 

Tác giả: Nhà văn Nguyễn Thị Bích Nga
Andrew Lang

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Hằng Nga

Kỹ thuật : Nhím Xù


(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không phải một thời điểm, mà là cả quá trình dài, còn có cả những hạnh phúc và đau thương. Ai rồi cũng sẽ lớn, nhưng để trưởng thành hơn từng ngày, đánh đổi có, thay đổi có. Hy vọng tất cả chúng ta sẽ chiến đấu hết mình.

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Giống như xương rồng và sa mạc, anh muốn được ngắm nhìn em trong mọi khoảnh khắc vui buồn đau thương bên ngoài cuộc sống, anh muốn là vùng đất thật rộng lớn chỉ để chứa riêng em. Và nếu như em là xương rồng thì anh nguyện là sa mạc rộng lớn để ôm trọn lấy em.

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Mười năm sau này của sau này, tôi sẽ để cậu nắm lấy một bàn tay khác. Đời người ngắn ngủi, tồn tại những cái mười năm ấy cũng quá đủ rồi. Làm người không nên quá tham lam, nhất là trong tình yêu.

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Chúng ta gặp nhau là một duyên phận nhưng để đi với nhau cả đời đó là sự thay đổi và cố gắng không ngừng nghỉ. Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi cả anh và em cùng cố gắng yêu thương.

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Ngày xưa, ngày tôi tuổi thanh xuân, tôi giống mẹ bảo thủ ngỡ tình đầu như cơn gió mùa thổi mãi. Những lá thư, tấm bưu thiếp và cả những mẩu bút chì tôi dùng để viết, tôi cũng gói gọn trong ngăn kéo và giữ gìn.

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Hết thật rồi. Phải buông tay ra rồi. Mà sao trong lòng lại cay đắng thế này!

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Sau cùng chúc mỗi một người chúng ta đều sẽ không lỡ hẹn với phiên bản tốt nhất của chính bản thân mình. Chúc bạn một đời an nhiên.

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Tình cảm dẫu mang vị đắng của nước mắt, buồn của sự chia ly nhưng ngoài kia vẫn có biết bao người chờ mong. Thật không ngờ đến lúc ta hiểu tâm tư một người lại chính là lúc người rời xa ta.

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Tình cảm của con người cũng như hoa trong gương như trăng dưới nước phút chốc thành mây. Nếu chọn người mình yêu thì mệt mỏi trong lòng nhưng hạnh phúc trong tim. Còn chọn người yêu mình thì vĩnh viễn phụ đi trái tim của họ.

Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai

Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai

Mùa hạ ấy, tôi đánh mất chính tôi, cũng buông tay những kí ức đẹp nhất của chúng ta. Mà ngay cả lời nói cuối cùng muốn dành cho cậu cũng đã bị cái chói chang của ngày hạ ấy chôn vùi. Tất cả mọi thứ, vĩnh viễn biến mất sau ngày hạ năm ấy.

back to top