Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em chẳng muốn yêu anh đâu, nhưng vì sao em không dừng lại được? (Thì thầm 401)

2014-10-12 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Có những mối quan hệ, những thứ tình cảm biết là không thể, không nên, không được phép. Nhưng trái tim ta chẳng thể tự lừa dối chính mình khi ta thật sự muốn được yêu một ai đó.



Anh đã đi thật rồi,  em vẫn hay giật mình đầy hốt hoảng. Em phải làm sao đây, em phải làm sao để tìm thấy anh ở đâu đó trong lòng Sài Gòn này, em biết tìm ở đâu đôi mắt trong veo trìu mến ấy nhìn em đăm đắm… em biết tìm ở đâu? Tìm trong kỉ niệm, trong miền kí ức về anh ư? Em lang thang trên đường phố Sài Gòn, tới những nơi mà lúc trước anh và em đã tới. Em cứ đi, đi mãi, sao con đường dài thế, dài đến lạ lùng, dài đến đau thắt trái tim mỏng manh và yếu đuối! Em cứ đi như thế và hi vọng tìm được những cảm xúc để lấp đầy khoảng trống trong tim khi một người xa lạ từng quen đã ra đi.

Em vẫn hay tự hỏi chúng ta đã là gì của nhau? Chẳng là gì hết! Nhưng em thích anh, yêu anh là thật lòng-  cuộc tình mong manh ấy chỉ có mình em yêu anh mà thôi. Chỉ dám nói thích, không dám nói yêu vì em sợ mộng không thành…! Em đã nói, đã thừa nhận với anh rằng em thật sự thích anh! 

“ Tình yêu như trái phá, khiến con tim mù lòa”, biết anh đã có người yêu, em chẳng muốn làm người thứ ba, em chẳng muốn làm người đến sau, em chẳng muốn yêu anh đâu nhưng vì sao em không dừng lại được.  Em cứ yêu anh- thứ tình cảm muộn màng dẫu biết là không nên, không được phép mỗi ngày càng thêm sâu đậm. Em đã chẳng thể từ chối môi hôn mềm ướt ngọt ngào nơi anh, em lại càng chẳng thể thoát ra vòng tay ôm ấp ấm áp của anh. Em không thể, em  yêu anh, muốn được ôm anh thật chặt nên em cứ thế, cứ để mình chìm đắm trong thứ hạnh phúc ảo, hạnh phúc đi vay, thứ hạnh phúc lén lút lừa dối một người con gái đang chờ anh ở Thủ đô.



Đôi lúc em tự hỏi lòng sao mình sao để bản thân vào hoàn cảnh người thứ ba, người phá hoại hạnh phúc của người khác nhưng em mãi không có câu trả lời… Em đã thích anh, yêu anh thế nên em không thể tự dối lòng khi muốn yêu thương một ai đó.

Em cũng tự biết là em không thể yêu, em sẽ chẳng bao giờ có được tình yêu chân thành từ anh. Em biết có thể anh cũng có những phút yếu lòng khi ở bên cạnh em, anh cũng nhớ tới em, nhưng đó là nỗi nhớ sau nỗi nhớ  người anh yêu. Anh chỉ đến bên em vào những phút yếu lòng vào những lúc trống trải và cô đơn vì yêu xa. Anh chỉ đến bên em và “ăn theo” tình cảm của em những lúc anh và cô gái ở Thủ đô cãi vã, giận hờn nhau. Em biết, người như anh dễ dãi và sa vào thứ cảm xúc yêú lòng thiếu chung thủy này chẳng tốt đẹp gì. Em thì mù quáng, anh thì thiếu chung thủy, nên em mới rơi vào tình cảnh đầy đau khổ ấy.

Kết thúc chuyến công tác dài ngày, anh về Hà Nội thương yêu. Ở Sài Gòn này em chẳng gặp ai như anh nhưng tại sao anh luôn hiện hữu ở mọi nơi em đến! Em nghĩ đến anh khi một mình chạy xe trên những con phố vắng, em nhớ đến anh khi đang ăn trưa, ăn tối, em nghĩ đến anh mọi lúc, dù cố gắng gạt bỏ hình ảnh anh ra khỏi tâm trí trong những lúc em cần tập trung, cần tỉnh táo nhưng anh vẫn trong tâm trí em, em vẫn nghĩ về anh trong bộn bề công việc, trong bộn bề áp lực doanh số.

Em vẫn nhớ, nhớ mãi…chuyến tàu đêm, chuyến tàu muộn…chuyến tàu cuối cùng trong ngày lăn bánh đưa anh rời xa Sài Gòn… rời xa em… Đôi khi người ta cười không phải vì người ta đang vui, người ta cười vì muốn người khác được vui… Em muốn cười thật tươi, thật rạng rỡ để anh cũng vui, để anh  nếu có nhớ về em thì hình ảnh một người con gái phương nam vui vẻ, hay  nói, hay cười sẽ hiện ra… Em đã cố gắng , cố gắng thật nhiều nhưng em không làm được. Nước mắt em làm lòng anh khó xử không được thanh thản mà trở về Hà Nội. Thời gian trôi qua nhanh quá, em cứ vừa nhìn đồng hồ vừa khóc. Dù em đã cố gắng ngăn đôi dòng lệ nhưng em không làm được. Thời gian không ủng hộ em, thời gian cứ vô tình trôi…chỉ còn 30 phút, 20 phút, 10 phút rồi chỉ còn 7 phút…thời gian ơi, xin người hãy ngừng trôi, hãy ngưng đọng để cho em được ở bên cạnh anh thêm một chút thôi, được không! Tiếng còi tàu hú lên báo hiệu sắp tới giờ khắc bắt đầu cuộc hành trình Sài Gòn- Hà Nội, hành trình nối liền hai miền Nam – Bắc xa xôi.Tiếng còi thúc giục hành khách mau lên tàu… Còn em, em đứng đó nhìn anh, trái tim em như muốn tan vỡ ra thành trăm mảnh, nước mắt lại trào ra, nước mắt của em không phải chảy ra từ mắt anh à, nước mắt em chảy ra từ tim! Tàu chuyển bánh thật rồi, con tàu lao đi vun vút trong đêm tối, anh đã đi thật rồi, bóng anh khuất nẻo đường em đứng… kỉ niệm sẽ đong đầy cùng tháng năm, phải không anh! Chuyến tàu đưa anh rời xa em nhưng sẽ đưa anh về gần với gia đình, với cha mẹ, với  tình cảm gia đình, với người anh yêu và yêu anh! Tạm biệt Sài Gòn xa lạ, Hà Nội yêu thương ơi, chờ anh nhé!

Sài Gòn một chiều mưa... Em đang đứng ở ban công ngắm mưa, mưa càng nhuốm thêm nhiều man mác… những hạt mưa rơi xuống rồi nhanh chóng vỡ tan trên những mái nhà, trên những ô cửa kính… Em ước mình cũng được tan vỡ như những hạt mưa ngoài kia… Em dặn lòng mình, đây chỉ là phút yếu lòng, chỉ là nỗi nhớ không thể kìm nén, là cảm xúc đi lạc. Em đủ mạnh mẽ để điều chỉnh cảm xúc của mình cho hợp lý mà, em làm được! Tạm biệt anh… hãy là một kỉ niệm, anh nhé!

  • Thì thầm được gửi từ độc giả Nga Yuki

Thì thầm số 399 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)




Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Blog Radio 741: Ai rồi cũng sẽ hạnh phúc

Khi bên cạnh một người và ta được sống là chính mình, đó là “hạnh phúc”... “Hạnh phúc” vẫn luôn tồn tại trong vô vàn hình dáng như thế. Điều ta cần làm không phải là vội vàng tìm kiếm, hãy cứ sống hết mình và kiên nhẫn đợi chờ. Vì ai rồi cũng sẽ hạnh phúc.

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Tết này, tự dưng tôi thèm nồi thịt kho mình nấu

Bỗng mặt gã có phần hơi đỏ ửng lên như ngày đầu khi gã gặp chị, gã nói nhỏ: “Tự nhiên tôi lại thèm nồi thịt kho tàu mình nấu vào dịp Tết, mình nấu tôi ăn nghe”.

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

back to top