Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thản nhiên sống, yên lặng và không đem nỗi buồn ra phơi

2016-04-01 13:29

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Chẳng ai hay biết ta cũng tổn thương, chẳng ai biết trái tim ta cũng úa màu, đôi mắt cũng đượm những buồn vì một ai mà chẳng ai rõ ngoài chính bản thân mình. Chỉ là thản nhiên sống, sống yên lặng và không đem nỗi buồn ra phơi nữa. Đó chính là đoạn cuối cùng của một trái tim mạnh mẽ! 

***

Trải qua rất nhiều chuyện, tôi mới chợt nhận ra rằng, mỗi cô gái có cách đối mặt với những nỗi đau khác nhau. 

Những cô gái yêu đuối, chọn cách khóc lóc, cách suy nghĩ về vết thương cho tới khi nó chạm tới đáy lòng họ. Nhưng rồi đi qua những ngày tháng khổ đau ấy, họ có được cho mình những niềm vui mới. Đơn giản, nhẹ nhàng và dễ lấy lại cảm xúc hơn. 

Những người “được cho” là mạnh mẽ, hoặc thật sự mạnh mẽ thì sao? Họ đã vượt qua tổn thương như thế nào? 

Họ không khóc, không gào thét lên như kẻ mất trí. Họ cứ thản nhiên cười và vô tư sống. Nhưng thực sự thì sâu trong đáy lòng họ, nó mỏng manh và yếu đuối biết nhường nào. Lúc nào cũng như con đê nhỏ chực chờ vỡ nát. Vết thương của họ, khó lành hơn nhiều so với những cô nàng yếu đuối. Bởi một chút buồn nhỏ nhặt, không làm thay đổi được họ. Chỉ những nỗi đau rất lớn, mới khiến họ gồng mình lên tới vậy.

Còn một loại nữa, mà không biết có ai hiểu được họ hay không? 

tâm sự độc thân

Đó là những cô gái, những người phụ nữ đã đi tới cuối cùng của đau thương, của mạnh mẽ. Và họ chọn lặng yên.

Họ không còn kể về những nỗi đau của mình với ai cả. Mặc dù mỗi ngày trôi qua với bộn bề bao nhiêu là tổn thương, bao nhiêu là hy vọng mòn mỏi. 

Họ còn không nghĩ mình cần tới một người để chia sẻ. Vì chưa chắc người đó đã có thể thấu hiểu được những gì đang sảy ra với trái tim chai sạn kia. Toàn vụn vỡ, toàn mất mát. Liệu có ai còn muốn nghe họ nói, còn muốn hiểu những gì họ đã phải trải qua. Và hơn hết, việc nói ra mình đã tổn thương thế nào thật phiền và mệt mỏi. Nó giống như việc kể cho người phía cuối chặng đường biết bạn đã phải đi qua một đoạn đường khó khăn như thế nào. Họ sẽ chẳng thể hiểu được. Sau mọi bão táp của cuộc đời, tôi chọn yên lặng. Sống bình thản và đôi khi còn “vênh mặt” thách thức với đời. Người ngoài kia, không ai biết tôi buồn, bạn thân của tôi, cũng không nghĩ tôi còn buồn. Chính bản thân tôi, tôi cũng không nghĩ mình đang giống như những cô gái phải lấy nụ cười để che giấu yêu đuối và phải dặn lòng mình thôi không khóc khi thu mình vào góc tối của căn phòng. 

Tôi chỉ đã không còn quá bận tâm tới những thứ vô thường của cuộc đời như thôi nóng nẩy, ngưng tranh luận và sân si. Đời cũng không xô ngã tôi được nữa. Vì tất cả những cay đắng tôi đều có thể thấu được. 

Không ai biết tôi buồn vì tôi không kể. Không ai thấy tôi cô đơn, vì tôi không kể. Không ai hiểu tôi đang thực sự như thế nào, vì tôi cũng không kể. Tôi chọn lặng yên trước tất cả. Dừng lại việc trốn mình vào một góc, thôi than thở với vài người bạn thân về những gì mình đã và đang phải trải qua. Không phải tôi không còn trân trọng họ. Mà bởi cuộc đời tôi phức tạp như vậy, họ sẽ mệt mỏi theo tôi mà thôi.

Khi thôi khóc, ngưng giả dối với chính bản thân mình rằng chúng ta mạnh mẽ, khi bạn thấy mình đã quá đủ mạnh mẽ, bạn sẽ vẫn thấy được cái ngọt, cái đắng của tình yêu nhưng không còn nói nhiều về nó, cũng như có xu hướng muốn chia sẻ. Chẳng ai hay biết, ta cũng tổn thương, trái tim cũng úa màu, đôi mắt cũng đượm những buồn vì một ai mà chẳng ai rõ ngoài chính bản thân mình. Chỉ là thản nhiên sống, sống yên lặng. Không đem nỗi buồn ra phơi nữa. 

Đó chính là đoạn cuối cùng của mạnh mẽ.

© Nhã Tú - Tâm sự Độc thân thể hiện qua giọng đọc Chit Xinh - phát triển bởi blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Tôi muốn quên hay là tôi hèn nhát không dám đối diện với bản thân mình. Nhưng còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình…

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

back to top