Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thản nhiên sống, yên lặng và không đem nỗi buồn ra phơi

2016-04-01 13:29

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Chẳng ai hay biết ta cũng tổn thương, chẳng ai biết trái tim ta cũng úa màu, đôi mắt cũng đượm những buồn vì một ai mà chẳng ai rõ ngoài chính bản thân mình. Chỉ là thản nhiên sống, sống yên lặng và không đem nỗi buồn ra phơi nữa. Đó chính là đoạn cuối cùng của một trái tim mạnh mẽ! 

***

Trải qua rất nhiều chuyện, tôi mới chợt nhận ra rằng, mỗi cô gái có cách đối mặt với những nỗi đau khác nhau. 

Những cô gái yêu đuối, chọn cách khóc lóc, cách suy nghĩ về vết thương cho tới khi nó chạm tới đáy lòng họ. Nhưng rồi đi qua những ngày tháng khổ đau ấy, họ có được cho mình những niềm vui mới. Đơn giản, nhẹ nhàng và dễ lấy lại cảm xúc hơn. 

Những người “được cho” là mạnh mẽ, hoặc thật sự mạnh mẽ thì sao? Họ đã vượt qua tổn thương như thế nào? 

Họ không khóc, không gào thét lên như kẻ mất trí. Họ cứ thản nhiên cười và vô tư sống. Nhưng thực sự thì sâu trong đáy lòng họ, nó mỏng manh và yếu đuối biết nhường nào. Lúc nào cũng như con đê nhỏ chực chờ vỡ nát. Vết thương của họ, khó lành hơn nhiều so với những cô nàng yếu đuối. Bởi một chút buồn nhỏ nhặt, không làm thay đổi được họ. Chỉ những nỗi đau rất lớn, mới khiến họ gồng mình lên tới vậy.

Còn một loại nữa, mà không biết có ai hiểu được họ hay không? 

tâm sự độc thân

Đó là những cô gái, những người phụ nữ đã đi tới cuối cùng của đau thương, của mạnh mẽ. Và họ chọn lặng yên.

Họ không còn kể về những nỗi đau của mình với ai cả. Mặc dù mỗi ngày trôi qua với bộn bề bao nhiêu là tổn thương, bao nhiêu là hy vọng mòn mỏi. 

Họ còn không nghĩ mình cần tới một người để chia sẻ. Vì chưa chắc người đó đã có thể thấu hiểu được những gì đang sảy ra với trái tim chai sạn kia. Toàn vụn vỡ, toàn mất mát. Liệu có ai còn muốn nghe họ nói, còn muốn hiểu những gì họ đã phải trải qua. Và hơn hết, việc nói ra mình đã tổn thương thế nào thật phiền và mệt mỏi. Nó giống như việc kể cho người phía cuối chặng đường biết bạn đã phải đi qua một đoạn đường khó khăn như thế nào. Họ sẽ chẳng thể hiểu được. Sau mọi bão táp của cuộc đời, tôi chọn yên lặng. Sống bình thản và đôi khi còn “vênh mặt” thách thức với đời. Người ngoài kia, không ai biết tôi buồn, bạn thân của tôi, cũng không nghĩ tôi còn buồn. Chính bản thân tôi, tôi cũng không nghĩ mình đang giống như những cô gái phải lấy nụ cười để che giấu yêu đuối và phải dặn lòng mình thôi không khóc khi thu mình vào góc tối của căn phòng. 

Tôi chỉ đã không còn quá bận tâm tới những thứ vô thường của cuộc đời như thôi nóng nẩy, ngưng tranh luận và sân si. Đời cũng không xô ngã tôi được nữa. Vì tất cả những cay đắng tôi đều có thể thấu được. 

Không ai biết tôi buồn vì tôi không kể. Không ai thấy tôi cô đơn, vì tôi không kể. Không ai hiểu tôi đang thực sự như thế nào, vì tôi cũng không kể. Tôi chọn lặng yên trước tất cả. Dừng lại việc trốn mình vào một góc, thôi than thở với vài người bạn thân về những gì mình đã và đang phải trải qua. Không phải tôi không còn trân trọng họ. Mà bởi cuộc đời tôi phức tạp như vậy, họ sẽ mệt mỏi theo tôi mà thôi.

Khi thôi khóc, ngưng giả dối với chính bản thân mình rằng chúng ta mạnh mẽ, khi bạn thấy mình đã quá đủ mạnh mẽ, bạn sẽ vẫn thấy được cái ngọt, cái đắng của tình yêu nhưng không còn nói nhiều về nó, cũng như có xu hướng muốn chia sẻ. Chẳng ai hay biết, ta cũng tổn thương, trái tim cũng úa màu, đôi mắt cũng đượm những buồn vì một ai mà chẳng ai rõ ngoài chính bản thân mình. Chỉ là thản nhiên sống, sống yên lặng. Không đem nỗi buồn ra phơi nữa. 

Đó chính là đoạn cuối cùng của mạnh mẽ.

© Nhã Tú - Tâm sự Độc thân thể hiện qua giọng đọc Chit Xinh - phát triển bởi blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

back to top