Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

2016-11-24 01:00

Tác giả: Rong Rêu Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

Bạn thân mến! Mỗi khi mùa đông về, những người con xa xứ càng thấm thía hơn nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ. Ở tuổi 30, bước qua gần nửa đời người rồi mà mỗi khi nhớ đến mẹ, người đàn ông ấy vẫn không cầm nổi nước mắt. Người đó chính là tác giả Rong Rêu, tác giả có gửi tâm sự đến chương trình:

"Sáng thức giấc trong cái lạnh của chớm đông, đón những bông tuyết đầu mùa trên đất nước xa xôi cách Việt Nam nửa vòng trái đất. Những lúc thế này, bình yên với con chỉ là nhà, là vòng tay của mẹ. Khi khổ đau, tiết trời chuyển lạnh và đặc biệt là xa nhà lại làm bản tính đa sầu, đa cảm trong con trỗi dậy hơn bao giờ hết. Cứ nghĩ đến tương lai, nghĩ đến ánh mắt mẹ vò võ đợi chờ, nước mắt con lại rơi trong vô thức. Con không bao giờ muốn mẹ buồn, không muốn mẹ biết chàng trai của mẹ yếu đuối. Nhưng mẹ ơi, khi mỏi gối chùn chân, với con xung quanh chỉ còn màu ảm đạm, thì con chỉ còn biết nghĩ đến mẹ mà thôi:

Mẹ yêu ơi! Mai con về mẹ nhé!
Nhớ quê nhiều và lòng dạ héo hon
Mai xuống bếp mẹ đong đầy bát gạo
Bắc lên rồi, mẹ nhớ để phần con."

(Rong Rêu)

Trong số Thơ Radio của tuần này, mời bạn đến với chùm thơ của tác giả Rong Rêu. Tác giả hiện đang sống và làm việc tại CHLB Đức. Xa nhà, xa quê hương, thông qua blogradio, tác giả muốn gửi tiếng lòng mình đến quê nhà, nơi có những người thân yêu đang mong đợi anh về.


Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Nếu mai con về bên mẹ

Nếu ngày mai bỗng con về bên mẹ
Mẹ có buồn lòng, con mỏi gối chùn chân
Hay chỉ nhẹ nhàng ôm con rồi nói nhỏ
Con về rồi, vứt bỏ hết phân vân

Về bên mẹ rồi quên hết những tính toan
Những hơn thua, lời người ta giả thật
Về nhà rồi đừng quan tâm được mất
Mở rộng lòng để đón những yêu thương

Mẹ yêu ơi, trên những bước đường
Con đã trải qua và để lòng yếu đuối
Làm mẹ buồn, con biết mình mang tội
Mắt mẹ hiền lại thêm dấu truân chuyên

Xin lỗi mẹ nghe, để lại những ưu phiền
Tự đáy lòng con nào đâu muốn thế
Nhưng lúc khổ đau chỉ muốn về bên mẹ
Chỉ có cách này con mới thấy bình yên

Sáng mai ra nếu bất chợt ngoài hiên
Con gối đầu trên ba lô say giấc
Thì mẹ ơi, bởi tối qua về muộn
Không muốn mẹ hiền mất giấc ngủ vì con.

Hiện tác giả Rong Rêu đã xuất bản một tập thơ riêng với tựa đề Tiếng lòng vì anh được các độc giả đặt cho biệt danh là "Người viết tiếng lòng", mỗi bài thơ của anh như nói hộ lòng người khác khiến ai cũng có thể đồng cảm. Tiếp theo chương trình, mời bạn lắng nghe bài thơ Về đi con, như nói thay nỗi lòng người mẹ ở quê nhà.

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Tập thơ Tiếng lòng của tác giả Rong Rêu

Về đi con!


Về đi con, vui gì nơi đô hội
Mẹ nhớ mong, cứ vò võ đợi chờ
Trong giấc ngủ có khi nào thấy mẹ
Có chập chờn, bất chợt những giấc mơ

Đôi vai gầy, đừng ngại những cơn mưa
Người ta không thương thì về đây với mẹ
Cứ mỏi chân cả một đời trai trẻ
Lúc về già lại tiếc nuối xuân qua

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Về đi con, thiết chi cảnh phồn hoa
Bước chân qua như trẻ thơ đi lạc
Mái nhà nghèo mà nghĩa tình ấm áp
Bởi nơi đây có tay mẹ vỗ về

Nếu mệt rồi, về bên mẹ con nghe!
Chỉ có mẹ cha là yêu thương con nhất
Khi khổ đau hay chùn chân, lạc bước
Chỉ có nhà mình, ấp ủ con thôi

Về nhé con, đừng ngại khổ trong đời
Ai lớn khôn chẳng đôi lần dại dột
Về bên mẹ cha, không lo giả thật
Không phải mệt đầu, ngồi tính những so đo.


Là một người đàn ông, vốn được coi là trụ cột gia đình, trong thời gian làm việc ở nước ngoài, tác giả Rong Rêu vẫn đau đáu nhớ về mẹ già nơi quê nhà. Đông sang rồi mẹ có mặc ấm không, mẹ ăn cơm có đầy đủ không, đêm mẹ ngủ có được ngon giấc? Tiếp theo chương trình, mời bạn cùng lắng nghe tiếng lòng của tác giả qua bài thơ:

Đông đến rồi nhớ mặc ấm mẹ nghe!


Đông đến rồi, mẹ nhớ mặc áo len
Choàng thêm khăn để giữ mình đủ ấm
Con lớn rồi mà không bên cạnh
Để chăm lo, khi tuổi mẹ xế chiều

Ánh đèn đêm, in bóng dáng cô liêu
Tấm lưng còng, trải dài trên tường loáng
Đêm khuya rồi, sao mẹ còn thấp thỏm
Ngọn gió đêm cứ rên rít sau hè

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Con bỗng thèm cái lạnh của miền quê
Thèm mùi củi khô, trong bếp hồng mẹ nhóm
Thèm mùi, bắp ngô, củ khoai cha nướng
Thèm bát chè xanh mẹ nấu có hương gừng

Con thấy thèm những thứ ấy đơn sơ
Mộc mạc thôi mà cả đời còn nhớ
Dẫu đi đâu, dòng thời gian gột rửa
Mà lòng con vẫn nhớ đến cồn cào

Đông đến rồi, mọi thứ cũng hư hao
Riêng nỗi nhớ chẳng lúc nào phai nhạt
Mỗi lần nghe tin có Gió mùa đông - bắc
Lại tự hỏi lòng:
"Mẹ mặc đủ ấm chưa?"


Bạn thân mến! Ca dao có câu:
“Đi cho biết đó biết đây,
Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn?”

Khi còn nhỏ, đứa trẻ nào cũng háo hức được làm người lớn, được bay đến những vùng trời mới, khám phá những miền đất lạ. Nhưng lớn lên rồi mới hiểu không đâu bằng được quê hương mình, gia đình mình. Đi rất xa là để trở về nhà. Đi rất xa để hiểu được đâu mới là nơi ta thuộc về. Để khép lại chương trình ngày hôm nay, mời bạn lắng nghe bài thơ:

Đi đến bao giờ mới trở lại ngày xưa


Đi đến bao giờ để về lại những ngày xưa
Được về lại với tuổi thơ để làm đứa trẻ
Để được nâng niu bởi đôi bàn tay mẹ
Để được tặng quà của ai đó từ xa

Đi đến bao giờ để trở lại tháng năm qua
Đếm ngược thời gian qua những mùa thu đổ lá
Đếm những bước chân trên dòng đời vội vã
Đã vô tình lấy mất tuổi thanh xuân

Đi đến bao giờ để hiểu hết những phân vân
Những nhọc nhằn hằn sâu trên mắt mẹ
Để hiểu được những niềm vui, những tiếng cười khi thơ bé
Mà lớn rồi, ai cũng thấy mi cay

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Đi đến bao giờ để học hết những đúng sai
Trong những chuyện đời từng đêm cha kể
Dưới ngọn đèn dầu, chiếc chõng tre cũ kỹ
Thời gian trôi, ai còn giữ cho mình

Đi đến bao giờ mới hiểu hết những hi sinh
Vị mặn mồ hôi trên áo sờn vai, cũ dần theo năm tháng
Hai mái đầu xanh, nay đã ngả dần sợi bạc
Đếm được đâu những dấu vết cuộc đời
Đi đến bao giờ mới hiểu hết chơi vơi
Nếu một ngày không còn cha mẹ
Khi chúng ta lại làm mẹ cha của vài ba đứa trẻ
Khóe mắt lại cay xè hiểu thấu nỗi gian truân

Đi hết bao giờ để tìm lại tuổi thanh xuân
Vương sót lại trên đường đời đâu đó
Ta nào hay thời gian là cơn gió
Dẫu vô tình, cũng cuốn lá bay xa...

Và thời gian cũng sẽ khiến ta già
Rồi lại mong, được một lần bé lại!

© Rong Rêu – blogradio.vn

Thơ Radio được chuyển thể từ chùm thơ của tác giả Rong Rêu.
Giọng đọc: Tuấn Anh, Hằng Nga
Biên tập và sản xuất chương trình: Hằng Nga


Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Tác giả Rong Rêu
Tên thật: Võ Văn Tùng
Quê quán : Kỳ Anh, Hà Tĩnh
Hiện đang sống và làm việc tại CHLB Đức.
Đã xuất bản một tập thơ riêng với tựa đề Tiếng lòng.

Rong Rêu

Một người yêu nghệ thuật và hết mình vì nghệ thuật.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top