Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

2016-11-24 01:00

Tác giả: Rong Rêu Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

Bạn thân mến! Mỗi khi mùa đông về, những người con xa xứ càng thấm thía hơn nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ. Ở tuổi 30, bước qua gần nửa đời người rồi mà mỗi khi nhớ đến mẹ, người đàn ông ấy vẫn không cầm nổi nước mắt. Người đó chính là tác giả Rong Rêu, tác giả có gửi tâm sự đến chương trình:

"Sáng thức giấc trong cái lạnh của chớm đông, đón những bông tuyết đầu mùa trên đất nước xa xôi cách Việt Nam nửa vòng trái đất. Những lúc thế này, bình yên với con chỉ là nhà, là vòng tay của mẹ. Khi khổ đau, tiết trời chuyển lạnh và đặc biệt là xa nhà lại làm bản tính đa sầu, đa cảm trong con trỗi dậy hơn bao giờ hết. Cứ nghĩ đến tương lai, nghĩ đến ánh mắt mẹ vò võ đợi chờ, nước mắt con lại rơi trong vô thức. Con không bao giờ muốn mẹ buồn, không muốn mẹ biết chàng trai của mẹ yếu đuối. Nhưng mẹ ơi, khi mỏi gối chùn chân, với con xung quanh chỉ còn màu ảm đạm, thì con chỉ còn biết nghĩ đến mẹ mà thôi:

Mẹ yêu ơi! Mai con về mẹ nhé!
Nhớ quê nhiều và lòng dạ héo hon
Mai xuống bếp mẹ đong đầy bát gạo
Bắc lên rồi, mẹ nhớ để phần con."

(Rong Rêu)

Trong số Thơ Radio của tuần này, mời bạn đến với chùm thơ của tác giả Rong Rêu. Tác giả hiện đang sống và làm việc tại CHLB Đức. Xa nhà, xa quê hương, thông qua blogradio, tác giả muốn gửi tiếng lòng mình đến quê nhà, nơi có những người thân yêu đang mong đợi anh về.


Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Nếu mai con về bên mẹ

Nếu ngày mai bỗng con về bên mẹ
Mẹ có buồn lòng, con mỏi gối chùn chân
Hay chỉ nhẹ nhàng ôm con rồi nói nhỏ
Con về rồi, vứt bỏ hết phân vân

Về bên mẹ rồi quên hết những tính toan
Những hơn thua, lời người ta giả thật
Về nhà rồi đừng quan tâm được mất
Mở rộng lòng để đón những yêu thương

Mẹ yêu ơi, trên những bước đường
Con đã trải qua và để lòng yếu đuối
Làm mẹ buồn, con biết mình mang tội
Mắt mẹ hiền lại thêm dấu truân chuyên

Xin lỗi mẹ nghe, để lại những ưu phiền
Tự đáy lòng con nào đâu muốn thế
Nhưng lúc khổ đau chỉ muốn về bên mẹ
Chỉ có cách này con mới thấy bình yên

Sáng mai ra nếu bất chợt ngoài hiên
Con gối đầu trên ba lô say giấc
Thì mẹ ơi, bởi tối qua về muộn
Không muốn mẹ hiền mất giấc ngủ vì con.

Hiện tác giả Rong Rêu đã xuất bản một tập thơ riêng với tựa đề Tiếng lòng vì anh được các độc giả đặt cho biệt danh là "Người viết tiếng lòng", mỗi bài thơ của anh như nói hộ lòng người khác khiến ai cũng có thể đồng cảm. Tiếp theo chương trình, mời bạn lắng nghe bài thơ Về đi con, như nói thay nỗi lòng người mẹ ở quê nhà.

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Tập thơ Tiếng lòng của tác giả Rong Rêu

Về đi con!


Về đi con, vui gì nơi đô hội
Mẹ nhớ mong, cứ vò võ đợi chờ
Trong giấc ngủ có khi nào thấy mẹ
Có chập chờn, bất chợt những giấc mơ

Đôi vai gầy, đừng ngại những cơn mưa
Người ta không thương thì về đây với mẹ
Cứ mỏi chân cả một đời trai trẻ
Lúc về già lại tiếc nuối xuân qua

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Về đi con, thiết chi cảnh phồn hoa
Bước chân qua như trẻ thơ đi lạc
Mái nhà nghèo mà nghĩa tình ấm áp
Bởi nơi đây có tay mẹ vỗ về

Nếu mệt rồi, về bên mẹ con nghe!
Chỉ có mẹ cha là yêu thương con nhất
Khi khổ đau hay chùn chân, lạc bước
Chỉ có nhà mình, ấp ủ con thôi

Về nhé con, đừng ngại khổ trong đời
Ai lớn khôn chẳng đôi lần dại dột
Về bên mẹ cha, không lo giả thật
Không phải mệt đầu, ngồi tính những so đo.


Là một người đàn ông, vốn được coi là trụ cột gia đình, trong thời gian làm việc ở nước ngoài, tác giả Rong Rêu vẫn đau đáu nhớ về mẹ già nơi quê nhà. Đông sang rồi mẹ có mặc ấm không, mẹ ăn cơm có đầy đủ không, đêm mẹ ngủ có được ngon giấc? Tiếp theo chương trình, mời bạn cùng lắng nghe tiếng lòng của tác giả qua bài thơ:

Đông đến rồi nhớ mặc ấm mẹ nghe!


Đông đến rồi, mẹ nhớ mặc áo len
Choàng thêm khăn để giữ mình đủ ấm
Con lớn rồi mà không bên cạnh
Để chăm lo, khi tuổi mẹ xế chiều

Ánh đèn đêm, in bóng dáng cô liêu
Tấm lưng còng, trải dài trên tường loáng
Đêm khuya rồi, sao mẹ còn thấp thỏm
Ngọn gió đêm cứ rên rít sau hè

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Con bỗng thèm cái lạnh của miền quê
Thèm mùi củi khô, trong bếp hồng mẹ nhóm
Thèm mùi, bắp ngô, củ khoai cha nướng
Thèm bát chè xanh mẹ nấu có hương gừng

Con thấy thèm những thứ ấy đơn sơ
Mộc mạc thôi mà cả đời còn nhớ
Dẫu đi đâu, dòng thời gian gột rửa
Mà lòng con vẫn nhớ đến cồn cào

Đông đến rồi, mọi thứ cũng hư hao
Riêng nỗi nhớ chẳng lúc nào phai nhạt
Mỗi lần nghe tin có Gió mùa đông - bắc
Lại tự hỏi lòng:
"Mẹ mặc đủ ấm chưa?"


Bạn thân mến! Ca dao có câu:
“Đi cho biết đó biết đây,
Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn?”

Khi còn nhỏ, đứa trẻ nào cũng háo hức được làm người lớn, được bay đến những vùng trời mới, khám phá những miền đất lạ. Nhưng lớn lên rồi mới hiểu không đâu bằng được quê hương mình, gia đình mình. Đi rất xa là để trở về nhà. Đi rất xa để hiểu được đâu mới là nơi ta thuộc về. Để khép lại chương trình ngày hôm nay, mời bạn lắng nghe bài thơ:

Đi đến bao giờ mới trở lại ngày xưa


Đi đến bao giờ để về lại những ngày xưa
Được về lại với tuổi thơ để làm đứa trẻ
Để được nâng niu bởi đôi bàn tay mẹ
Để được tặng quà của ai đó từ xa

Đi đến bao giờ để trở lại tháng năm qua
Đếm ngược thời gian qua những mùa thu đổ lá
Đếm những bước chân trên dòng đời vội vã
Đã vô tình lấy mất tuổi thanh xuân

Đi đến bao giờ để hiểu hết những phân vân
Những nhọc nhằn hằn sâu trên mắt mẹ
Để hiểu được những niềm vui, những tiếng cười khi thơ bé
Mà lớn rồi, ai cũng thấy mi cay

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Đi đến bao giờ để học hết những đúng sai
Trong những chuyện đời từng đêm cha kể
Dưới ngọn đèn dầu, chiếc chõng tre cũ kỹ
Thời gian trôi, ai còn giữ cho mình

Đi đến bao giờ mới hiểu hết những hi sinh
Vị mặn mồ hôi trên áo sờn vai, cũ dần theo năm tháng
Hai mái đầu xanh, nay đã ngả dần sợi bạc
Đếm được đâu những dấu vết cuộc đời
Đi đến bao giờ mới hiểu hết chơi vơi
Nếu một ngày không còn cha mẹ
Khi chúng ta lại làm mẹ cha của vài ba đứa trẻ
Khóe mắt lại cay xè hiểu thấu nỗi gian truân

Đi hết bao giờ để tìm lại tuổi thanh xuân
Vương sót lại trên đường đời đâu đó
Ta nào hay thời gian là cơn gió
Dẫu vô tình, cũng cuốn lá bay xa...

Và thời gian cũng sẽ khiến ta già
Rồi lại mong, được một lần bé lại!

© Rong Rêu – blogradio.vn

Thơ Radio được chuyển thể từ chùm thơ của tác giả Rong Rêu.
Giọng đọc: Tuấn Anh, Hằng Nga
Biên tập và sản xuất chương trình: Hằng Nga


Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Tác giả Rong Rêu
Tên thật: Võ Văn Tùng
Quê quán : Kỳ Anh, Hà Tĩnh
Hiện đang sống và làm việc tại CHLB Đức.
Đã xuất bản một tập thơ riêng với tựa đề Tiếng lòng.

Rong Rêu

Một người yêu nghệ thuật và hết mình vì nghệ thuật.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

back to top