Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

2016-11-24 01:00

Tác giả: Rong Rêu Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

Bạn thân mến! Mỗi khi mùa đông về, những người con xa xứ càng thấm thía hơn nỗi nhớ nhà, nhớ mẹ. Ở tuổi 30, bước qua gần nửa đời người rồi mà mỗi khi nhớ đến mẹ, người đàn ông ấy vẫn không cầm nổi nước mắt. Người đó chính là tác giả Rong Rêu, tác giả có gửi tâm sự đến chương trình:

"Sáng thức giấc trong cái lạnh của chớm đông, đón những bông tuyết đầu mùa trên đất nước xa xôi cách Việt Nam nửa vòng trái đất. Những lúc thế này, bình yên với con chỉ là nhà, là vòng tay của mẹ. Khi khổ đau, tiết trời chuyển lạnh và đặc biệt là xa nhà lại làm bản tính đa sầu, đa cảm trong con trỗi dậy hơn bao giờ hết. Cứ nghĩ đến tương lai, nghĩ đến ánh mắt mẹ vò võ đợi chờ, nước mắt con lại rơi trong vô thức. Con không bao giờ muốn mẹ buồn, không muốn mẹ biết chàng trai của mẹ yếu đuối. Nhưng mẹ ơi, khi mỏi gối chùn chân, với con xung quanh chỉ còn màu ảm đạm, thì con chỉ còn biết nghĩ đến mẹ mà thôi:

Mẹ yêu ơi! Mai con về mẹ nhé!
Nhớ quê nhiều và lòng dạ héo hon
Mai xuống bếp mẹ đong đầy bát gạo
Bắc lên rồi, mẹ nhớ để phần con."

(Rong Rêu)

Trong số Thơ Radio của tuần này, mời bạn đến với chùm thơ của tác giả Rong Rêu. Tác giả hiện đang sống và làm việc tại CHLB Đức. Xa nhà, xa quê hương, thông qua blogradio, tác giả muốn gửi tiếng lòng mình đến quê nhà, nơi có những người thân yêu đang mong đợi anh về.


Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Nếu mai con về bên mẹ

Nếu ngày mai bỗng con về bên mẹ
Mẹ có buồn lòng, con mỏi gối chùn chân
Hay chỉ nhẹ nhàng ôm con rồi nói nhỏ
Con về rồi, vứt bỏ hết phân vân

Về bên mẹ rồi quên hết những tính toan
Những hơn thua, lời người ta giả thật
Về nhà rồi đừng quan tâm được mất
Mở rộng lòng để đón những yêu thương

Mẹ yêu ơi, trên những bước đường
Con đã trải qua và để lòng yếu đuối
Làm mẹ buồn, con biết mình mang tội
Mắt mẹ hiền lại thêm dấu truân chuyên

Xin lỗi mẹ nghe, để lại những ưu phiền
Tự đáy lòng con nào đâu muốn thế
Nhưng lúc khổ đau chỉ muốn về bên mẹ
Chỉ có cách này con mới thấy bình yên

Sáng mai ra nếu bất chợt ngoài hiên
Con gối đầu trên ba lô say giấc
Thì mẹ ơi, bởi tối qua về muộn
Không muốn mẹ hiền mất giấc ngủ vì con.

Hiện tác giả Rong Rêu đã xuất bản một tập thơ riêng với tựa đề Tiếng lòng vì anh được các độc giả đặt cho biệt danh là "Người viết tiếng lòng", mỗi bài thơ của anh như nói hộ lòng người khác khiến ai cũng có thể đồng cảm. Tiếp theo chương trình, mời bạn lắng nghe bài thơ Về đi con, như nói thay nỗi lòng người mẹ ở quê nhà.

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Tập thơ Tiếng lòng của tác giả Rong Rêu

Về đi con!


Về đi con, vui gì nơi đô hội
Mẹ nhớ mong, cứ vò võ đợi chờ
Trong giấc ngủ có khi nào thấy mẹ
Có chập chờn, bất chợt những giấc mơ

Đôi vai gầy, đừng ngại những cơn mưa
Người ta không thương thì về đây với mẹ
Cứ mỏi chân cả một đời trai trẻ
Lúc về già lại tiếc nuối xuân qua

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Về đi con, thiết chi cảnh phồn hoa
Bước chân qua như trẻ thơ đi lạc
Mái nhà nghèo mà nghĩa tình ấm áp
Bởi nơi đây có tay mẹ vỗ về

Nếu mệt rồi, về bên mẹ con nghe!
Chỉ có mẹ cha là yêu thương con nhất
Khi khổ đau hay chùn chân, lạc bước
Chỉ có nhà mình, ấp ủ con thôi

Về nhé con, đừng ngại khổ trong đời
Ai lớn khôn chẳng đôi lần dại dột
Về bên mẹ cha, không lo giả thật
Không phải mệt đầu, ngồi tính những so đo.


Là một người đàn ông, vốn được coi là trụ cột gia đình, trong thời gian làm việc ở nước ngoài, tác giả Rong Rêu vẫn đau đáu nhớ về mẹ già nơi quê nhà. Đông sang rồi mẹ có mặc ấm không, mẹ ăn cơm có đầy đủ không, đêm mẹ ngủ có được ngon giấc? Tiếp theo chương trình, mời bạn cùng lắng nghe tiếng lòng của tác giả qua bài thơ:

Đông đến rồi nhớ mặc ấm mẹ nghe!


Đông đến rồi, mẹ nhớ mặc áo len
Choàng thêm khăn để giữ mình đủ ấm
Con lớn rồi mà không bên cạnh
Để chăm lo, khi tuổi mẹ xế chiều

Ánh đèn đêm, in bóng dáng cô liêu
Tấm lưng còng, trải dài trên tường loáng
Đêm khuya rồi, sao mẹ còn thấp thỏm
Ngọn gió đêm cứ rên rít sau hè

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Con bỗng thèm cái lạnh của miền quê
Thèm mùi củi khô, trong bếp hồng mẹ nhóm
Thèm mùi, bắp ngô, củ khoai cha nướng
Thèm bát chè xanh mẹ nấu có hương gừng

Con thấy thèm những thứ ấy đơn sơ
Mộc mạc thôi mà cả đời còn nhớ
Dẫu đi đâu, dòng thời gian gột rửa
Mà lòng con vẫn nhớ đến cồn cào

Đông đến rồi, mọi thứ cũng hư hao
Riêng nỗi nhớ chẳng lúc nào phai nhạt
Mỗi lần nghe tin có Gió mùa đông - bắc
Lại tự hỏi lòng:
"Mẹ mặc đủ ấm chưa?"


Bạn thân mến! Ca dao có câu:
“Đi cho biết đó biết đây,
Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn?”

Khi còn nhỏ, đứa trẻ nào cũng háo hức được làm người lớn, được bay đến những vùng trời mới, khám phá những miền đất lạ. Nhưng lớn lên rồi mới hiểu không đâu bằng được quê hương mình, gia đình mình. Đi rất xa là để trở về nhà. Đi rất xa để hiểu được đâu mới là nơi ta thuộc về. Để khép lại chương trình ngày hôm nay, mời bạn lắng nghe bài thơ:

Đi đến bao giờ mới trở lại ngày xưa


Đi đến bao giờ để về lại những ngày xưa
Được về lại với tuổi thơ để làm đứa trẻ
Để được nâng niu bởi đôi bàn tay mẹ
Để được tặng quà của ai đó từ xa

Đi đến bao giờ để trở lại tháng năm qua
Đếm ngược thời gian qua những mùa thu đổ lá
Đếm những bước chân trên dòng đời vội vã
Đã vô tình lấy mất tuổi thanh xuân

Đi đến bao giờ để hiểu hết những phân vân
Những nhọc nhằn hằn sâu trên mắt mẹ
Để hiểu được những niềm vui, những tiếng cười khi thơ bé
Mà lớn rồi, ai cũng thấy mi cay

Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Đi đến bao giờ để học hết những đúng sai
Trong những chuyện đời từng đêm cha kể
Dưới ngọn đèn dầu, chiếc chõng tre cũ kỹ
Thời gian trôi, ai còn giữ cho mình

Đi đến bao giờ mới hiểu hết những hi sinh
Vị mặn mồ hôi trên áo sờn vai, cũ dần theo năm tháng
Hai mái đầu xanh, nay đã ngả dần sợi bạc
Đếm được đâu những dấu vết cuộc đời
Đi đến bao giờ mới hiểu hết chơi vơi
Nếu một ngày không còn cha mẹ
Khi chúng ta lại làm mẹ cha của vài ba đứa trẻ
Khóe mắt lại cay xè hiểu thấu nỗi gian truân

Đi hết bao giờ để tìm lại tuổi thanh xuân
Vương sót lại trên đường đời đâu đó
Ta nào hay thời gian là cơn gió
Dẫu vô tình, cũng cuốn lá bay xa...

Và thời gian cũng sẽ khiến ta già
Rồi lại mong, được một lần bé lại!

© Rong Rêu – blogradio.vn

Thơ Radio được chuyển thể từ chùm thơ của tác giả Rong Rêu.
Giọng đọc: Tuấn Anh, Hằng Nga
Biên tập và sản xuất chương trình: Hằng Nga


Chùm thơ: Mai con về với mẹ được không? (Rong Rêu)

Tác giả Rong Rêu
Tên thật: Võ Văn Tùng
Quê quán : Kỳ Anh, Hà Tĩnh
Hiện đang sống và làm việc tại CHLB Đức.
Đã xuất bản một tập thơ riêng với tựa đề Tiếng lòng.

Rong Rêu

Một người yêu nghệ thuật và hết mình vì nghệ thuật.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

Cũng giống như căn nhà chỉ có một diện tích giới hạn; thời gian, tiền bạc, tình cảm, sức lực của bạn cũng vậy.

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Khi phải chia tay một người mà lòng vẫn còn yêu, ta sẽ mong người ấy sẽ nhớ mình, không quên được mình. Đến nỗi đau cũng muốn có một người cùng gánh. Nhưng rồi, người mà bạn vẫn ngày đêm mong nhớ hóa ra lại là người đáng quên nhất.

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Đã đi qua những chặng đường dài, hiểu nhiều hơn về cuộc sống, người ta không cho phép mình buông bỏ một thứ gì đó mình đã từng trân trọng. Gặp nhau giữa cuộc đời, rồi yêu nhau như định mệnh sắp đặt. Vậy đừng để những điều nhỏ nhoi, tầm thường làm phai mờ đi những yêu thương vốn có. Người yêu nhau sẽ về bên nhau!

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Một phút có 60 giây, một giờ có 60 phút, một ngày có 24 giờ và một năm sẽ có 365 ngày, hãy dùng khoảng thời gian của mình thật xứng đáng, thời gian thì không thật sự quay lại được nhưng chúng ta vẫn sẽ ghi nhớ được khoảng thời gian đó như thế nào. Mong rằng ai trong mỗi chúng ta cũng sẽ có nhiều khoảng thời gian thật đẹp. Và chúng ta còn trẻ mà, hãy làm những điều mình muốn, đời người chỉ sống một lần mà thôi.

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Cứ nghĩ rằng “đơn phương” là hai từ rất ngắn, vậy mà nó lại đủ sức làm người ta phí phạm cả một quãng “thanh xuân” thật dài. Thanh xuân có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi người. Đó là những ngày tháng tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết, khát khao, niềm tin và tan vỡ. Là khoảng thời gian mà khi đi qua bạn không hề để ý, trân trọng nhưng qua rồi thì lại muốn đánh đổi tất cả để trở về.

“Trường hợp xấu nhất sẽ luôn xảy ra” – và đó là điều tốt!

“Trường hợp xấu nhất sẽ luôn xảy ra” – và đó là điều tốt!

Có thể là bạn sẽ bị gọi lên bảng đúng hôm bạn không học bài, nghỉ học đúng hôm giáo viên hứng lên điểm danh, gặp tắc đường đúng hôm ngủ dậy muộn,vv…

Replay Blog Radio: Đã có người yêu em hơn anh

Replay Blog Radio: Đã có người yêu em hơn anh

Tôi đã từng nghĩ rằng cả đời này mình sẽ không thể tha thứ cho anh, không thể tha thứ cho lỗi lầm trong quá khứ. Nhưng cuối cùng tôi cũng có thể mỉm cười mà bỏ qua tất cả. Đều đã kết thúc rồi, sao phải bận tâm làm gì nữa? Hận thù như một viên đá đè nặng trong lòng ta, vứt bỏ nó, chẳng phải sẽ dễ chịu hơn ư?

Blog Radio 687: Chồng em áo rách em thương

Blog Radio 687: Chồng em áo rách em thương

Phải nghĩa nặng tình sâu đến mức nào mới có thể thương đến mức “chồng em áo rách em thương”. Dù khó khăn, dù nghèo khổ, dù ốm đau bệnh tật vẫn gắn bó bên nhau mãi không rời.

Replay Blog Radio: Cho em được bên anh thêm chút nữa

Replay Blog Radio: Cho em được bên anh thêm chút nữa

Xin hãy ôm em thêm một lúc nữa. Em biết khoảnh khắc này không thể là mãi mãi. Vì thế đêm nay hãy ôm em thật chặt, trước khi bình minh mang anh đi thật xa”

Hãy mang thanh xuân theo cùng những nụ cười

Hãy mang thanh xuân theo cùng những nụ cười

Cuộc đời giống như chuyến xe, đang âm thầm chở tuổi thanh xuân xa rời bến tuổi trẻ. Hãy mang theo những những nụ cười, và từng khoảnh khắc đẹp của tuổi trẻ về cùng, đừng mang theo những cay đắng, tủi hờn và nước mắt.

back to top